Lễ Chùa (thơ)

14/02/202408:00(Xem: 2411)
Lễ Chùa (thơ)
mung 1 tet (2)
mung 1 tet (39)


LỄ CHÙA


Đi lễ chùa năm mới
Là phong tục nước nhà,
Tự nhiên và tốt đẹp
Suốt hàng nghìn năm qua.

Thứ nhất để lễ bái,
Thân, tâm, khẩu nghiêm trang.
Thứ hai làm công đức,
Còn gọi là cúng dàng.

Thứ ba là sám hối,
Cho mình và người thân.
Thứ tư, cũng là dịp
Vãn cảnh và du xuân.

Theo quan niệm nhà Phật
Mà nhiều người hiểu sai,
Chùa không phải là chỗ
Để cầu lộc, cầu tài.

Là vì tài và lộc
Không xin cho ở đời.
Mà theo luật nhân quả
Và nghiệp của từng người.

Người đã gieo nhân ác,
Thì quả sẽ không lành,
Dẫu mâm đầy lễ vật
Và lời cầu chân thành.

Người xưa Tết, đi lễ,
Cầu đất nước yên bình,
Cầu may, cầu sức khỏe
Cho bản thân, gia đình.

Người xưa đến với Phật
Tâm thẳng và hướng thiền,
Lễ nhẹ mà tình nặng,
Không câu nệ cúng tiền.

Người nay không ít kẻ
Sợ báo oán, báo ân,
Dùng tiền hối lộ Phật
Hậu hĩnh và nhiều lần.

Lại còn cảnh chen lấn,
Tranh cướp lộc và tài,
Thành ra chốn cửa Phật
Mà lắm cảnh bi hài.

Có người, do không biết,
Đốt vàng mã, phí tiền,
Trái với giáo lý Phật,
Ô nhiễm chốn cửa thiền.

Đốt vàng mã là lễ
Của người Hoa trước đây.
Mà vốn chỉ thực hiện
Vào những dịp ma chay.

*

Đi lễ chùa năm mới
Là phong tục nước nhà,
Tự nhiên và tốt đẹp
Suốt hàng nghìn năm qua.

Vậy giữ phong tục ấy,
Tốt đẹp và tự nhiên.
Đừng để cái tâm tối
Làm hoen ố của thiền.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/01/2011(Xem: 6161)
Không gì tuyệt đẹp hơn hình ảnh của mùa xuân, khi hoa đào hoa mai hé nở, khi những mầm xanh đang e ấp chờ đợi trăng nước tháng ngày và sự chuyển giao của đất trời để vẫy vùng sự sống. Vẻ đẹp của mùa xuân đã thêu dệt nên những vần thơ rạng ngời hương sắc qua cảm hứng của kim cổ thi nhân; song song với cảnh sắc huy hoàng đó, các thi nhân cũng đã gợi lên vô vàn hình ảnh xuân thì của các cô gái nõn nà hay những mảnh tình xuân phơi phới được thì thầm trong cõi thi ca lung linh sắc màu xuân biếc.
06/01/2011(Xem: 7531)
Mấy ngày Tết đã qua. Những lăng xăng rộn ràng của báo chí, hội chợ và sạp hoa đã lắng dịu, nhường chỗ cho những sinh hoạt bình thường, thật bình thường. Nhưng ngàn hoa nội cỏ hãy còn tươi thắm rực rỡ dưới nắng xuân ấm áp. Và đâu đó, trong khi hoa hãy còn trên cành thì vẫn liên tục diễn ra những xung đột, xâu xé nhau, giữa những lý tưởng, chính nghĩa, quan điểm, lập trường chính trị hay tôn giáo. Những dị-đồng sinh ra bè phái và thành kiến. Những thắng-bại sinh ra kiêu hãnh và đố kỵ.
26/12/2010(Xem: 5511)
Đề tài này có vẻ lạ lẫm đối với người đời, nhưng quen thuộc với những người con Phật, và đặc biệt thân thiết với các Thiền Sinh, vì liên quan đến công phu tu tập hàng ngày.
20/12/2010(Xem: 13290)
Không sinh, không diệt. Không đến, không đi. Đó chính là ý nghĩa nền tảng về một tâm xuân miên viễn. Khi chúng ta nhìn sự vật có sinh có diệt, có đến có đi, lòng ta không khỏi sinh ra những luyến lưu tiếc nuối.
13/10/2010(Xem: 7875)
Ngày ấy, không biết từ bao giờ và cũng không biết bằng cách gì, Quỷ chiếm đoạt tất cả đất nước. Người chỉ ăn nhờ ở đậu và làm rẽ ruộng đất...
24/08/2010(Xem: 12681)
Thiệp Xuân Giáp Ngọ 2014 của Tu Viện Quảng Đức