Lễ Chùa (thơ)

14/02/202408:00(Xem: 2413)
Lễ Chùa (thơ)
mung 1 tet (2)
mung 1 tet (39)


LỄ CHÙA


Đi lễ chùa năm mới
Là phong tục nước nhà,
Tự nhiên và tốt đẹp
Suốt hàng nghìn năm qua.

Thứ nhất để lễ bái,
Thân, tâm, khẩu nghiêm trang.
Thứ hai làm công đức,
Còn gọi là cúng dàng.

Thứ ba là sám hối,
Cho mình và người thân.
Thứ tư, cũng là dịp
Vãn cảnh và du xuân.

Theo quan niệm nhà Phật
Mà nhiều người hiểu sai,
Chùa không phải là chỗ
Để cầu lộc, cầu tài.

Là vì tài và lộc
Không xin cho ở đời.
Mà theo luật nhân quả
Và nghiệp của từng người.

Người đã gieo nhân ác,
Thì quả sẽ không lành,
Dẫu mâm đầy lễ vật
Và lời cầu chân thành.

Người xưa Tết, đi lễ,
Cầu đất nước yên bình,
Cầu may, cầu sức khỏe
Cho bản thân, gia đình.

Người xưa đến với Phật
Tâm thẳng và hướng thiền,
Lễ nhẹ mà tình nặng,
Không câu nệ cúng tiền.

Người nay không ít kẻ
Sợ báo oán, báo ân,
Dùng tiền hối lộ Phật
Hậu hĩnh và nhiều lần.

Lại còn cảnh chen lấn,
Tranh cướp lộc và tài,
Thành ra chốn cửa Phật
Mà lắm cảnh bi hài.

Có người, do không biết,
Đốt vàng mã, phí tiền,
Trái với giáo lý Phật,
Ô nhiễm chốn cửa thiền.

Đốt vàng mã là lễ
Của người Hoa trước đây.
Mà vốn chỉ thực hiện
Vào những dịp ma chay.

*

Đi lễ chùa năm mới
Là phong tục nước nhà,
Tự nhiên và tốt đẹp
Suốt hàng nghìn năm qua.

Vậy giữ phong tục ấy,
Tốt đẹp và tự nhiên.
Đừng để cái tâm tối
Làm hoen ố của thiền.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/01/2011(Xem: 5479)
Nhà thiền có danh từ “Tọa Xuân Phong” để diễn tả hạnh phúc khi thầy trò, đồng môn, được ngồi yên với nhau, không cần làm gì, nói gì mà như đang cho nhau rất đầy, rất đẹp. Danh từ đó, tạm dịch là “Ngồi Giữa Gió Xuân” Mùa Xuân chẳng phải là mùa tiêu biểu cho những gì hạnh phúc nhất trong bốn mùa ư? Hạ vàng nắng cháy, vui chơi hối hả như đàn ve sầu ca hát suốt mùa để cuối mùa kiệt lực!
20/01/2011(Xem: 5168)
Dù ở nơi đâu, dù trong tổ chức nào, người Việt ly hương vẫn tìm đến nhau dưới mái chùa để cùng nhau chia sẻ niềm vui trong những ngày Tết...
20/01/2011(Xem: 5766)
Ðạo Phật ra đời nhằm xây dựng một đời sống hạnh phúc, an lạc cho mọi người. Cho nên khát vọng trở nên người giàu có nhằm vơi đi khổ đau do đời sống vật chất đem lại...
20/01/2011(Xem: 6214)
Nụ cười cũng có nội dung riêng của nó, nhất là nụ cười Việt Nam không phải rằng, "cái gì cũng ‘hì’ là xong chuyện" như cách nhìn của Nguyễn Văn Vĩnh ngày xưa..." Xuân sanh, Hạ chín, Thu héo, Đông tàn. Nếp nghĩ xuôi dòng đang đi theo một dòng chảy miên viễn như thế. Bỗng có một vị sơn tăng - như Thiền sư Mãn Giác chẳng hạn - huơ tay, mỉm cười, tầm nhìn hướng ra ngõ vắng đầy sương, ánh mắt bắt gặp một cành mai hôm trước: "Đình tiền tạc dạ nhất chi mai!"... Nụ cười, tuệ giác và mùa xuân là ba khái niệm và ba hình ảnh riêng biệt. Nhưng khi kết hợp và hòa quyện vào nhau sẽ thành nguồn vui Di Lặc.
19/01/2011(Xem: 5895)
Dù ở nơi đâu, dù trong tổ chức nào, người Việt ly hương vẫn tìm đến nhau dưới mái chùa để cùng nhau chia sẻ niềm vui trong những ngày Tết, hòa cùng niềm vui đang lên của dân tộc. Tựa đề của bài này chỉ có nghĩa là: ngày Xuân trong cửa chùa nơi xứ lạ. Xứ lạ ở đây là châu Âu. Nói đến ngày Xuân, chúng ta liên tưởng đến những ngày ở quê hương, nơi người người quây quần bên nhau, vui hưởng những giây phút đầm ấm trong không khí êm đềm ấm cúng.
19/01/2011(Xem: 6738)
Trong thế giới sinh diệt, tất cả mọi người đều phải trải qua bốn tướng vô thường của con người là sinh, già, bệnh, chết và thời tiết trong trời đất cũng lần lượt đổi thay với bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Mùa Xuân đến, cây cối đâm chồi nảy lộc, trổ hoa xinh tươi, khí trời ấm áp, bừng lên sức sống vui tươi cho vạn vật và con người, nên mùa này được người đời gọi là chúa Xuân.
18/01/2011(Xem: 5803)
Sương phủ dầy đặc, 10 giờ 30 đêm mà cứ như khuya lắm; chim chóc im bặt, cảnh vật chìm vào u tịch. Trong màn đêm, xa xa còn le lói ánh sáng mờ đục của những ngọn đèn từ các chùa quanh khu vực Tháp. Cứ cách nhau vài răm mét có một ngôi chùa, càng gần Đạo tràng, chùa càng nhiều, có chỗ chùa sát vách nhau. Ngoài chùa Tây Tạng còn có nhiều chùa Miến Điện .
17/01/2011(Xem: 9133)
Xuân sanh, Hạ chín, Thu héo, Đông tàn. Nếp nghĩ xuôi dòng đang đi theo một con đường mòn miên viễn như thế. Bỗng có một vị sơn tăng – như thiền sư Mãn Giác (1090) chẳng hạn – huơ tay, mỉm cười, tầm nhìn hướng ra ngõ vắng đầy sương, ánh mắt bắt gặp một cành mai hôm trước và kêu lên hồn nhiên
15/01/2011(Xem: 5496)
Nói về phương diện tục đế, ở pháp sinh diệt vô thường nơi thế gian thì chúng ta không thể chối bỏ cuộc sống hiện tại. Học thiền không có nghĩa là học trên lý luận siêu hình, không ý thức gì đến sinh hoạt đời thường. Sự giải thoát của đạo Phật không phải vượt thoát khỏi thế gian để mưu cầu hạnh phúc, mà là “cư trần bất nhiễm trần”, tùy duyên mà thọ dụng.
15/01/2011(Xem: 15646)
Một buổi sáng ra vườn, chợt thấy mấy chồi non vừa nhú, rụt rè, mảnh mai, run rẩy trước làn gió nhẹ. Những giọt sương trong vắt còn đọng trên lá cây, phản chiếu tia nắng mai lóng lánh ngũ sắc.