Xuôi Nguồn Gió Xuân

21/02/201916:50(Xem: 5430)
Xuôi Nguồn Gió Xuân

Xuoi Nguon Gio Xuan (17)

XUÔI  NGUỒN GIÓ XUÂN

Gió lùa kẽ lá

 hoa tung cánh,

 suối luồn khe đá –

 ngả về sông –

 cuộn nước trùng trùng –

 duyên bể rộng,

 hương tâm lộng gió –

 ngó sen hồng…


Bốn phương thơm ngát rằm Nguyên tiêu; ảo ảnh nhân sinh nhẹ cánh diều, Rừng cây lay động  “không môn” cảnh.Xào xạc thâm giao dạo cửa Thiền.

Bắc Nam rộn rã người chen chúc, Tết Nguyên tiêu là rằm lớn nhất đầu năm. Nơi đó, cửa Phật là chốn nhân gian gửi gắm bao nguyện cầu.Phố thị,thôn quê, dồn dập người người đi lễ Phật. Không gian rộ nở nét hồn hoang. Trong buổi nhiêu khê, còn đâu đó chút niềm tin nơi cửa Phật.Chốn Già lam đâu đó còn chỗ nhân thế gởi hồn đau. Người dân hôm nay, hôm qua và mai sau vẫn vậy, lấy niềm tin làm gậy trúc nương qua lối sống gập ghềnh. 365 ngày vất vưỡng, vật vã mưu sinh, Tết Nguyên tiêu cũng là dịp vui Xuân sau ba ngày Tết truyền thống.

Ngoại ô, cách Sài gòn 80km, Thiền Viện Thường Chiếu, Linh Chiếu vẫn trầm lắng giữa không gian u tịch. Người vãng cảnh cũng nhẹ bước sợ sỏi đá thầm đau. Nhưng, không xa Thường Chiếu, một cỏi u tịch khác sững sờ chìm đắm trong rừng hoa Hướng dương rực rỡ chào Xuân, đón khách. Khuất sau ngôi Bảo điện Phước Hoa uy nghi, con đường hun hút dẫn sâu vào “thành phố buồn” qua hai hàng cây rũ bóng đón chào.

Xe đón anh chị Ninh Giang Thu Cúc, nghệ sĩ Thúy Vinh và anh Huyền Linh Tử, thẳng về quận hai MC Tánh Thuần cũng chờ sẵn lúc mặt trời chưa rạng. Không lâu lắm,đường cao tốc rút ngắn thời gian, thế mà TT Chánh Tài, nhiếp ảnh gia Quang Hải liên tục điện thăm. Những năm trước, xe đón trễ, vào Thành phố tắt đường, ra đến tu viện có lúc chư Tăng đang hành lễ.Xe đón từ 5g sáng, ai cũng nghĩ sao đi sớm, nhưng ra đến nơi, điểm tâm sáng cũng vừa kịp lúc. Bốn xe 16 chỗ đến sau những hai tiếng, đủ mặt anh chị văn nghệ sĩ Thành phố trên dưới 40 người. Đây là dịp đông đủ anh chị em văn nghệ sĩ nhất từ trước đến nay.

Người người hân hoan rạng rỡ như về lại quê hương. Tay bắt mặt mừng như nhiều kiếp tái lai. Ơ hay, anh em từng bảo -  tu viện Phước Hoa là Tổ đình của Văn nghệ sĩ cơ mà!. Cái gì đó phưởng phất không gian yêu thương thân quyến như con một nhà. Rộn rã cười nói trên dãy bàn điểm tâm. Chị Thụy Quang nắn nót thư pháp từng tên anh chị trên phong bì đỏ chói. Anh Hằng Vang, không nhìn nét bút bay lượn trên phong bì, vội mở xem cái ruột bên trong cứ như trẻ con nhận lì xì trong ba ngày Tết.Thầy Chánh Tài niềm nở, nhiệt tình không riêng một anh chị em nào. Thầy lo chu tất từng món quà Tất niên đến từng nhà. Các em tài xế của chùa cũng hoan hỷ suốt ngày mệt lã tìm địa chỉ khắp Thành phố giao tận nơi.

Tiếp nối truyền thống của thầy Tổ đã viên tịch, TT Chánh Tài vẫn trân quý giới văn nghệ sĩ, quan tâm từng lúc ai đó có vấn đề riêng tư. Sự chu đáo tận tình đó mà giới văn nghệ sĩ cảm thấy có chút niềm an ủi mà suốt đời đóng góp cho Phật pháp đã không bỏ công.

Ngày xưa, HT Thông Bửu tổ đình Quán Thế Âm, Phú Nhuận, cũng từng ưu ái giới văn nghệ.Trong giới văn nghệ sĩ Phật giáo rất đông, nhưng chưa ai quan tâm dung dưỡng. Mỗi lần các chùa cần chương trình văn nghệ, chỉ thuê bao các ca sĩ, “xong xôi rồi việc” chả cần trách nhiệm quan tâm. Tu viện Phước Hoa tuy là truyền thốngThiền viện của Thiền viện Trúc Lâm, nhưng lại ưu ái bảo bọc giới văn nghệ sĩ phật tử. Tâm lành là ngọn gió mát thu hút những tâm hồn nghệ thuật. Tuy Phật giáo không có cơ sở đào tạo mọi ngành nghề nghệ thuật, nhưng anh chị em tự un đúc nghệ thuật song song với tâm đạo để cống hiến vô ngã cho Đạo và đời mà không đòi hỏi một đáp ứng thù lao. Chính những tâm hồn vô ngã vị tha đó, Phước Hoa trở thành thỏi nam châm cuốn hút giới văn nghệ sĩ Phật tử; kể cả nhóm văn nghệ văn hóa ảnh Nhất Chi Mai… như con một nhà.


Xuoi Nguon Gio Xuan (1)Xuoi Nguon Gio Xuan (10)Xuoi Nguon Gio Xuan (11)Xuoi Nguon Gio Xuan (12)Xuoi Nguon Gio Xuan (13)Xuoi Nguon Gio Xuan (14)Xuoi Nguon Gio Xuan (15)Xuoi Nguon Gio Xuan (16)Xuoi Nguon Gio Xuan (17)Xuoi Nguon Gio Xuan (18)Xuoi Nguon Gio Xuan (19)Xuoi Nguon Gio Xuan (2)Xuoi Nguon Gio Xuan (20)Xuoi Nguon Gio Xuan (21)Xuoi Nguon Gio Xuan (22)Xuoi Nguon Gio Xuan (23)Xuoi Nguon Gio Xuan (23-a)Xuoi Nguon Gio Xuan (24)Xuoi Nguon Gio Xuan (25)Xuoi Nguon Gio Xuan (26)Xuoi Nguon Gio Xuan (26-a)Xuoi Nguon Gio Xuan (27)Xuoi Nguon Gio Xuan (28)Xuoi Nguon Gio Xuan (29)Xuoi Nguon Gio Xuan (3)


Rằm tháng giêng, các chùa khắp Nam Trung Bắc nhộn nhịp khói nhangđể quần chúng đến dâng lời cầu nguyện ước mong, riêng Phước Hoa, anh chị em văn nghệ sĩ đến để lễ Phật, viếng thầy; nhạc sĩ Đặng Công Ninh thay mặt anh chị em chúc Tết thầy, trao nhau tâm sự, lắng nghe nhau những nhạc phẩm lời ca, điệu ngâm. Sau những lời tâm sự đầu năm và chúc Xuân của thầy, nghệ sĩ Hồng Vân, với giọng ngâm bất tử thì Thúy Vinh trình bày –“Xuân cố Hương” thơ của thầy Huyền Lan, một giọng ngâm không lẫn vào ai được. Vớinhạc sĩ trẻ Trần Huệ Hiền qua lời thơ  - “chùa xưa ngày về” của Tâm Tuệ, giòng nhạc nhẹ nhàng bay bổng chính lời ca của nhạc sĩ. Trang Mỹ Dung trình bày nhạc phẩm “Hạnh phúc đầu Xuân”. Hiếu Ngọc với bài “Nhớ ơn thầy” do Giác An đệm nhạc. Riêng Chúc Linh, một nhạc sĩ tài danh trình bày nhạc phẩm “Đêm Pháp Hoa” lời thơ Nhất Hạnh đã tạo xúc cảm không ít cho hội chúng.Đáp lại tấm thịnh tình của giới văn nghệ, mười chú tiểu áo vàng nhem nhuốc cũng gửi lời chúc tết cô bác và tặng bản “tạp ca” – “ngủ thì ngủ, tu thì tu”. Điệu hát khác với giọng hét khi các chú tụng kinh trên chùa để cho lối xóm biết là các chú đang tu chứ không phải đang ngủ!

Buổi gặp mặt nhiều ý nghĩa, nhưng thời gian giới hạn, chương trình đành chấm dứt lúc 12 giờ. Cảm động nhất là sự hiện diện của nhà thơ Tống Hồ Cầm, tuy 102 tuổi nhưng không quên ngày về với Phước Hoa. Tuổi còn lại trên dưới tám mươi và trẻ nhất chỉ độ ba mươi của giới văn nghệ sĩ, hòa chung không khí tràn ngập thân thương trong không gian Phật ngự.

Người tài trợ chính cho tu viện Phước Hoa, hôm nay vắng mặt. Người có nụ cười hoan hỷ thánh thiện mà chàng họ Dương soạn giả, từng ước ao mỗi ngày được chiêm ngưỡng.Phải chăng, người con Phật thánh thiện và bao dung như Tâm Tuệ luôn gặp may trên con đường doanh nghiệp để có điều kiện phụng sự Tam bảo!

Quang Hải, Tuyết Viên, Võ Lâm Chi, Đỗ Yến Linh là thành viên trong nhóm ảnh Nhất Chi Mai luôn có mặt mỗi khi tu viện cần. Rằm tháng giêng, tuy lễ lớn của dân tộc, nhưng là ngày làm việc của các cơ quan, thế mà những ai đó vẫn xem nhẹ cuộc sống, để có mặt suốt thời gian hội tụ. Họ cũng không bỏ sót những lúc ghi hình, để có những tấm ảnh đẹp nhất cùng lên Face.

Ngọn tháp của thầy Tổ uy nghi mang dáng dấp nghệ thuật và kỳ công, trắng toát một màu đá hoa cương phơi nét giữa bầu trời bao la xanh thẳm, ngày đêm lắng nghe gió lùa, lá reo giữa cây cao bóng mát. Giới văn nghệ sĩ đứng dưới chân tháp lưu niệm chân dung tập thể, cảm thấy nhỏ bé không những với khối thápsừng sững mà còn thấy mình chỉ là cánh hoa mỏng manh giữa bao la ngát hương uy đức của Tổ thầy.

(Dương Kinh Thành xúi người thấp nhất nói; -Trên tòa sen của tháp còn chỗ trống, lên đó đứng, người ta mới nhìn thấy mình…hết ý. Cũng như sau khi tuyên đọc danh sách giới văn nghệ sĩ Phật giáo, anh Hằng Vang muốn danh xưng là nhóm hay câu lạc bộ…gì đó, Dương Kinh Hoàng gợi ý, nên để tự nhiên, trước sao sau vậy, nếu trở thành một tổ chức thuộc Ban văn Hóa thì chàng Dương là người đầu tiên rút chân khỏi nhóm. Chàng Dương vẫn không quên nhắc lại, trước nay thầy làm sao, thì sau này vẫn tiếp tục như vậy. Một người nói nhỏ với chàng Dương: “nghĩa là trước nay thầy tiếp tế bia cho chàng thì sau này vẫn cứ thế mà tiếp tục???”Dương kinh Hoàng khoái chí cười toe toét, đáp – hiểu ý, hiểu ý.)

 

MINH MẪN

20/02/2019

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2011(Xem: 7907)
Nhân nói về mùa XuânDi-lặc và vị Phật tương lai – Ngài Bồ-tát Di-lặc, có lẽ cũng cần tìm hiểu thêmvề một vị Di-lặc khác: Luận sư Di-lặc, thầy của Luận sư Vô Trước. Theo Wikipedia, mộtsố các nhà Phật học như các vị giáo sư Erich Frauwallner, Giuseppe Tucci, vàHakiju Ui cho rằng Luận sư Di-lặc (Maitreya-nātha– khoảng 270-350 TL)là tên một nhân vật lịch sử trong 3 vị luận sư khai sáng Du-già hành tông (Yogācāra)hay Duy thức tông (Vijñānavāda)...
31/01/2011(Xem: 11095)
Hễ muốn có lộc thì phải gieo nhân. Một khi nhân đã gieo trồng thì tương lai cảm quả sẽ không sai khác, trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu.
28/01/2011(Xem: 8339)
Nếu chọn một số tròn để ghi lên cột mốc thời gian của những mùa Xuân lạc xứ, xa nhà thì tôi sẽ đề số 35/30 trên cột mốc năm nay. Đây không phải là số tuổi chín muồi của một cặp vợ chồng lý tưởng; cũng chẳng phải là hai con số cặp kè của sự phân chia bí ẩn nào đó. Nó chỉ đơn giản như những mùa xuân qua đếm bằng cuốn lịch trên tường và tóc bạc trên đầu. Con số đó là dấu chỉ của dòng thời gian nhớ nhớ, quên quên: 35 năm sống trên quê mẹ và 30 năm sống ở quê người. Ở tuổi về hưu, một người sống gần trọn đời giữa hai thế giới. Người ấy sẽ là ai ở giữa mùa Xuân?... Trời Cali suốt cả tháng cuối năm mưa buồn như mưa Huế. Trong bầu trời tím lịm của mưa lạnh, người ta mới nghĩ tới mùa Xuân. Tôi lắng lòng nhìn lại cột mốc mùa Xuân của đời mình...
28/01/2011(Xem: 6739)
Trong một năm, thời khắc thiêng liêng đầy xúc cảm, đó là đêm giao thừa, thời điểm giao thoa giữa năm cũ và năm mới, cảm xúc giữa cái cũ và cái mới.
25/01/2011(Xem: 6426)
Đón năm mới, ai cũng mong muốn mọi việc đều mới. Mới ở đây mang ý nghĩa may mắn, bình an, khá giả hơn những gì đã xảy ra trong năm cũ.
23/01/2011(Xem: 5444)
Hạnh phúc từ cấp độ thô thiển nhất cho đến cấp độ cao siêu, bền vững nhất, là gì? Khi nào chúng ta cảm thấy hạnh phúc? Đơn giản, đó là khi chúng ta có được một lợi ích nào đó hoặc đang làm một lợi ích nào đó cho mình. Vậy thì, lợi ích cho chính mình là hạnh phúc. Và lợi ích ấy bao gồm cả thân tâm, nghĩa là lợi ích phải bao gồm cả vật chất và tâm thức. Hạnh phúc phải bao gồm vật chất và tâm thức, thân và tâm, nên chúng ta vẫn thường chúc “Thân tâm thường an lạc”.
22/01/2011(Xem: 5582)
Cây mai vàng Yên Tử tượng trưng cho tinh thần bền bỉ, vượt lên mọi khó khăn theo truyền thống Thiền môn mà các hoà thượng đã dày công vun xới và phát triển hệ phái Trúc Lâm Yên Tử.
21/01/2011(Xem: 6445)
Xuân về, những chậu hoa trong vườn tôi nở rộ, tỏa ngát hương. Xuân mang không khí hân hoan bủa khắp, cây lá thay áo mới, mặt người hớn hở, không còn nét lạnh lùng mùa Đông, nóng nảy của mùa Hạ hay vẻ đìu hiu của mùa Thu.
21/01/2011(Xem: 7260)
Ngày xuân mà thiếu trà là thiếu hương vị đậm đà của xuân. Người xưa coi trà như lẽ sống, người nay cũng lấy trà làm bạn tri âm. Một người bạn hiền, một khung cảnh ấm áp, thư thái nâng chén trà ngon, cho nhau một chút tình đời ý đạo, còn gì thú vị hơn! Trà là thức uống có từ rất xưa, gắn liền với đời sống con người Á Đông, nhất là người Việt Nam. Trà có mặt trong đời sống của ta từ khi ta sinh ra cho đến khi từ giã cõi đời (người chết được liệm bằng trà), trà như là một phần tất yếu của đời sống.
21/01/2011(Xem: 4825)
Cây mai vàng Yên Tử tượng trưng cho tinh thần bền bỉ, vượt lên mọi khó khăn theo truyền thống Thiền môn mà các hoà thượng đã dày công vun xới và phát triển hệ phái Trúc Lâm Yên Tử. Vì vậy rừng mai cổ Yên Tử phải được gìn giữ, bảo tồn... Mai, lan, cúc, trúc được người đời tôn là tứ quý và được coi là biểu tượng của bốn mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông. Mai vàng là một loài hoa đẹp cao quý chỉ nở mỗi năm một lần đúng vào dịp xuân về.