Tân Xuân, Thông Điệp Thơ

05/01/201506:24(Xem: 7592)
Tân Xuân, Thông Điệp Thơ

hoa dao 2







Tân Xuân, Thông Điệp Thơ

 

Thơ là phải chảy theo dòng sông sự sống

Thấy thực rong bèo

Lá rác cuộn về Đông

Lại có con trăng lặng lẽ chiếu trên dòng

Và thấy cả trăm bờ nhân sinh xao xác mộng

 

Thơ phải rút ruột tế bào óc tim

Nói lên nỗi niềm bi thống

Chung thân phận hữu tình

Trôi nổi tử sinh luân

Chúng sanh đau vì vụng dại, mê lầm

Như con trẻ chưa lớn khôn

Chưa biết gì về nhân về quả

 

Thơ phải đứng lên từ ưu tư trăn trở

Đừng tự huyễn hoặc mình

Không rỗng mỹ từ suông

Xuân có niềm vui thì xuân có nỗi buồn

Đào mai nở bao đời đâu có mới!

 

Thơ phải đi chân đất

Bước vào những xó đời u tối

Để thấy thực tâm, thực cảnh gốc duyên sinh

Tà ác, dối gian do bản ngã quên mình

Chúng đồng khởi

Vô minh bít bùng không thấy lối

 

Thở hơi thở nhiễm ô

Nhân sinh hấp hối

Cánh bướm bên này

Vỗ bão cuốn bên kia

Hiệu ứng sát-na tâm vạn dặm đôi hia

Muốn cứu độ

Thì mắt xanh không còn rây bụi bẩn

 

Thơ, nếu chỉ thuần là cảm xúc

Thì thường là ngu ngơ, lẩn thẩn

Phải có đuốc Thế Tôn dẫn lối, rọi đường đi

Đừng tự mãn, kiêu căng kinh luận, kiến tri

Khi ba độc còn rỉ tươm tập đế

 

Chữ nghĩa bọt bèo, văn chương kể lể

Đại học, hàn lâm, bác lãm có gì hay!

Thơ phải ngát hoa hương giải thoát ở bờ này

Cho khóm đá, cụm rêu cũng thấy mình an lạc

 

Đừng bỏ cuộc, thơ ơi!

Cùng ta nhắp chung trà đạm bạc

Cùng khổ nạn lên vai

Vác chân thực ra đi

Đừng mặt nạ bao che danh tướng hữu vi

Rồi cổ suý, tán dương

Những trò chơi quá nhiều tục luỵ

 

Người tu học và thơ

Như lưỡi kiếm trần tuốt vỏ

Chẳng chùn tay phiền não, ma vương

Là bạn, là thù, chúng khéo nguỵ trang

Hoặc núp bóng dưới những điện thờ tôn kính

 

Hoặc ẩn giấu với nghĩa danh từ thiện

Tổ chức, họp đoàn, biểu diễn xênh xang

Nào đại hội triển khai!

Nào Như Lai sứ giả lên đàng!

Lễ lượt tưng bừng, hoằng dương đại pháp!

 

Ta phải thấy rõ bản lai chân diện mục

Chẳng hèn ươn, chẳng thoả hiệp bao giờ

Lặng lẽ, cô đơn, vĩnh cửu một trời thơ

Sừng tê giác độc hành

Không quê hương, sử lịch

 

Không tuổi, không tên

Không rêu rao đại bi, lợi ích

Như trời trăng muôn thuở vẫn tịch nhiên

Rừng vắng thanh u, hang đá toạ thiền

Cùng mù sớm, sương khuya

Cùng cỏ cây hoang dã

 

Thơ, chữ, non sâu cùng ta đều là hành giả

Thông điệp từ lòng, đốm lửa bập bùng đêm

Thật tế lý địa

Chẳng gì bớt, chẳng gì thêm

Thơ thấy thực một lần

Là muôn xuân, vạn đại!

 

Xuân 2015

Minh Đức Triều Tâm Ảnh

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/01/2011(Xem: 5729)
Nhà thiền có danh từ “Tọa Xuân Phong” để diễn tả hạnh phúc khi thầy trò, đồng môn, được ngồi yên với nhau, không cần làm gì, nói gì mà như đang cho nhau rất đầy, rất đẹp. Danh từ đó, tạm dịch là “Ngồi Giữa Gió Xuân” Mùa Xuân chẳng phải là mùa tiêu biểu cho những gì hạnh phúc nhất trong bốn mùa ư? Hạ vàng nắng cháy, vui chơi hối hả như đàn ve sầu ca hát suốt mùa để cuối mùa kiệt lực!
20/01/2011(Xem: 5538)
Dù ở nơi đâu, dù trong tổ chức nào, người Việt ly hương vẫn tìm đến nhau dưới mái chùa để cùng nhau chia sẻ niềm vui trong những ngày Tết...
20/01/2011(Xem: 6012)
Ðạo Phật ra đời nhằm xây dựng một đời sống hạnh phúc, an lạc cho mọi người. Cho nên khát vọng trở nên người giàu có nhằm vơi đi khổ đau do đời sống vật chất đem lại...
20/01/2011(Xem: 6358)
Nụ cười cũng có nội dung riêng của nó, nhất là nụ cười Việt Nam không phải rằng, "cái gì cũng ‘hì’ là xong chuyện" như cách nhìn của Nguyễn Văn Vĩnh ngày xưa..." Xuân sanh, Hạ chín, Thu héo, Đông tàn. Nếp nghĩ xuôi dòng đang đi theo một dòng chảy miên viễn như thế. Bỗng có một vị sơn tăng - như Thiền sư Mãn Giác chẳng hạn - huơ tay, mỉm cười, tầm nhìn hướng ra ngõ vắng đầy sương, ánh mắt bắt gặp một cành mai hôm trước: "Đình tiền tạc dạ nhất chi mai!"... Nụ cười, tuệ giác và mùa xuân là ba khái niệm và ba hình ảnh riêng biệt. Nhưng khi kết hợp và hòa quyện vào nhau sẽ thành nguồn vui Di Lặc.
19/01/2011(Xem: 6032)
Dù ở nơi đâu, dù trong tổ chức nào, người Việt ly hương vẫn tìm đến nhau dưới mái chùa để cùng nhau chia sẻ niềm vui trong những ngày Tết, hòa cùng niềm vui đang lên của dân tộc. Tựa đề của bài này chỉ có nghĩa là: ngày Xuân trong cửa chùa nơi xứ lạ. Xứ lạ ở đây là châu Âu. Nói đến ngày Xuân, chúng ta liên tưởng đến những ngày ở quê hương, nơi người người quây quần bên nhau, vui hưởng những giây phút đầm ấm trong không khí êm đềm ấm cúng.
19/01/2011(Xem: 6940)
Trong thế giới sinh diệt, tất cả mọi người đều phải trải qua bốn tướng vô thường của con người là sinh, già, bệnh, chết và thời tiết trong trời đất cũng lần lượt đổi thay với bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Mùa Xuân đến, cây cối đâm chồi nảy lộc, trổ hoa xinh tươi, khí trời ấm áp, bừng lên sức sống vui tươi cho vạn vật và con người, nên mùa này được người đời gọi là chúa Xuân.
18/01/2011(Xem: 6471)
Sương phủ dầy đặc, 10 giờ 30 đêm mà cứ như khuya lắm; chim chóc im bặt, cảnh vật chìm vào u tịch. Trong màn đêm, xa xa còn le lói ánh sáng mờ đục của những ngọn đèn từ các chùa quanh khu vực Tháp. Cứ cách nhau vài răm mét có một ngôi chùa, càng gần Đạo tràng, chùa càng nhiều, có chỗ chùa sát vách nhau. Ngoài chùa Tây Tạng còn có nhiều chùa Miến Điện .
17/01/2011(Xem: 9575)
Xuân sanh, Hạ chín, Thu héo, Đông tàn. Nếp nghĩ xuôi dòng đang đi theo một con đường mòn miên viễn như thế. Bỗng có một vị sơn tăng – như thiền sư Mãn Giác (1090) chẳng hạn – huơ tay, mỉm cười, tầm nhìn hướng ra ngõ vắng đầy sương, ánh mắt bắt gặp một cành mai hôm trước và kêu lên hồn nhiên
15/01/2011(Xem: 6118)
Nói về phương diện tục đế, ở pháp sinh diệt vô thường nơi thế gian thì chúng ta không thể chối bỏ cuộc sống hiện tại. Học thiền không có nghĩa là học trên lý luận siêu hình, không ý thức gì đến sinh hoạt đời thường. Sự giải thoát của đạo Phật không phải vượt thoát khỏi thế gian để mưu cầu hạnh phúc, mà là “cư trần bất nhiễm trần”, tùy duyên mà thọ dụng.
15/01/2011(Xem: 17574)
Một buổi sáng ra vườn, chợt thấy mấy chồi non vừa nhú, rụt rè, mảnh mai, run rẩy trước làn gió nhẹ. Những giọt sương trong vắt còn đọng trên lá cây, phản chiếu tia nắng mai lóng lánh ngũ sắc.