Tân Xuân, Thông Điệp Thơ

05/01/201506:24(Xem: 7516)
Tân Xuân, Thông Điệp Thơ

hoa dao 2







Tân Xuân, Thông Điệp Thơ

 

Thơ là phải chảy theo dòng sông sự sống

Thấy thực rong bèo

Lá rác cuộn về Đông

Lại có con trăng lặng lẽ chiếu trên dòng

Và thấy cả trăm bờ nhân sinh xao xác mộng

 

Thơ phải rút ruột tế bào óc tim

Nói lên nỗi niềm bi thống

Chung thân phận hữu tình

Trôi nổi tử sinh luân

Chúng sanh đau vì vụng dại, mê lầm

Như con trẻ chưa lớn khôn

Chưa biết gì về nhân về quả

 

Thơ phải đứng lên từ ưu tư trăn trở

Đừng tự huyễn hoặc mình

Không rỗng mỹ từ suông

Xuân có niềm vui thì xuân có nỗi buồn

Đào mai nở bao đời đâu có mới!

 

Thơ phải đi chân đất

Bước vào những xó đời u tối

Để thấy thực tâm, thực cảnh gốc duyên sinh

Tà ác, dối gian do bản ngã quên mình

Chúng đồng khởi

Vô minh bít bùng không thấy lối

 

Thở hơi thở nhiễm ô

Nhân sinh hấp hối

Cánh bướm bên này

Vỗ bão cuốn bên kia

Hiệu ứng sát-na tâm vạn dặm đôi hia

Muốn cứu độ

Thì mắt xanh không còn rây bụi bẩn

 

Thơ, nếu chỉ thuần là cảm xúc

Thì thường là ngu ngơ, lẩn thẩn

Phải có đuốc Thế Tôn dẫn lối, rọi đường đi

Đừng tự mãn, kiêu căng kinh luận, kiến tri

Khi ba độc còn rỉ tươm tập đế

 

Chữ nghĩa bọt bèo, văn chương kể lể

Đại học, hàn lâm, bác lãm có gì hay!

Thơ phải ngát hoa hương giải thoát ở bờ này

Cho khóm đá, cụm rêu cũng thấy mình an lạc

 

Đừng bỏ cuộc, thơ ơi!

Cùng ta nhắp chung trà đạm bạc

Cùng khổ nạn lên vai

Vác chân thực ra đi

Đừng mặt nạ bao che danh tướng hữu vi

Rồi cổ suý, tán dương

Những trò chơi quá nhiều tục luỵ

 

Người tu học và thơ

Như lưỡi kiếm trần tuốt vỏ

Chẳng chùn tay phiền não, ma vương

Là bạn, là thù, chúng khéo nguỵ trang

Hoặc núp bóng dưới những điện thờ tôn kính

 

Hoặc ẩn giấu với nghĩa danh từ thiện

Tổ chức, họp đoàn, biểu diễn xênh xang

Nào đại hội triển khai!

Nào Như Lai sứ giả lên đàng!

Lễ lượt tưng bừng, hoằng dương đại pháp!

 

Ta phải thấy rõ bản lai chân diện mục

Chẳng hèn ươn, chẳng thoả hiệp bao giờ

Lặng lẽ, cô đơn, vĩnh cửu một trời thơ

Sừng tê giác độc hành

Không quê hương, sử lịch

 

Không tuổi, không tên

Không rêu rao đại bi, lợi ích

Như trời trăng muôn thuở vẫn tịch nhiên

Rừng vắng thanh u, hang đá toạ thiền

Cùng mù sớm, sương khuya

Cùng cỏ cây hoang dã

 

Thơ, chữ, non sâu cùng ta đều là hành giả

Thông điệp từ lòng, đốm lửa bập bùng đêm

Thật tế lý địa

Chẳng gì bớt, chẳng gì thêm

Thơ thấy thực một lần

Là muôn xuân, vạn đại!

 

Xuân 2015

Minh Đức Triều Tâm Ảnh

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/01/2012(Xem: 15313)
Trong bốn mùa, mùa xuân biểu hiện rõ nhất sự đổi mới: cây thay lá mới,thiên nhiên trẻ lại, trời đất trong sáng và dồi dào sinh khí… Thậm chí ngay cảngười ít cảm xúc nhất cũng phải theo thiên hạ mà làm sạch nhà cửa, ăn mặc mớisạch, đi đâu cũng phải làm ra vui vẻ. Trong ý nghĩ thì chúc nhau những điều tốtđẹp tích cực, loại bỏ những ý nghĩ thô xấu tiêu cực. Quét rửa vào những ngàycuối năm, rước lộc về, thắp hương cầu khấn, chẳng phải là muốn đem về nhà cáimới, cái hên để thay thế cho những cái cũ, cái xui xấu của năm vừa qua sao?... Đổi mới là chuyển hóa cái cũ thành cái mới, cái tiêu cực thành cái tích cực. Loại bỏ cái xấu, cái tiêu cực và tích tập xông ướp (huân tập) cái tốt, cái tích cực.
08/01/2012(Xem: 10951)
Người,cũng là muôn loài trong cái thế giới ta bà, vẫn mang tứ khổ của cuộc đời, vẫnphải chịu bao cảnh trầm luân, vẫn phải nỗ lực tu tập để thoát khỏi luân hồi.Tôi cũng thế. Có lúc tôi chịu đớn đau, chịu bao phiền não. Tôi nào thoát đượcchốn trần gian đầy khổ ải...
05/12/2011(Xem: 18728)
Kính thành đốt nén tâm hương Chúc cho muôn loại ánh dương chan hòa Đại đồng thể tánh bao la Gia đình vô kỷ, thăng hoa xuất trần Tân xuân tươi sáng trong ngần Niên niên đoạn hết những phần trắc nan An vui cùng khắp thời gian
19/06/2011(Xem: 6325)
Thì cành Mai vẫn nở , Mỗi lần xuân đến, những tạp chí Phật giáo đây đó thường nô nức nhắc đến bài kệ thơ của Thiền sư Mãn Giác với những bài tụng ca, bình giảng thật vô cùng trân trọng. Thi thoảng ta cũng bắt gặp đâu đó trong các bài bình luận văn học, cành mai kia cũng lọt vào cặp mắt xanh của các vị giáo sư, tiến sĩ với thẩm quyền chuyên môn về kiến thức và nhãn quan của mình. Ai cũng nói đấy là bài thơ thiền. Và, giá trị mỹ học tuyệt vời của nó, dẫu đã một ngàn năm qua đi, vẫn còn mới mẻ, tinh khôi như giọt sương, như ánh nắng long lanh giữa ngàn cây, nội cỏ...
19/05/2011(Xem: 7724)
Từ lâu lắm, chừng như trong tâm khảm và ước vọng của con người, mùa xuân bao giờ cũng hiện ra với dáng vẻ tươi vui, rực rỡ và sinh động, bởi vì nó là giai kỳ khởi đầu cho một vận hành dịch biến mới của vạn vật.
11/04/2011(Xem: 6495)
Khỉ là loài linh trưởng thông minh và có nhiều đặc tính lạ. Về trọng lượng, khỉ thường nặng 3-4 kg, nếu so với một con đười ươi hoặc hắc tinh tinh nặng 3- 4 tạ thì khỉ quá nhỏ bé.
01/04/2011(Xem: 10467)
Hình tượng ba con khỉ: con thì dùng tay che hai mắt, con thì dùng tay bịt hai tai và con thì dùng tay bịt miệng lại…đã nói lên sự khôn ngoan của người biết giữ lễ.Đây là một phương châm xử thế: Không nhìn những việc gì xấu, không nghe những lời nói xấu,không nói điều xấu xa đê tiện. “See no evil, hear no evil, Speak no evil” Người ta nghi rằng nguồn gốc của triết lý tam không nói trên có lẽ đã được một nhà sư Phật gíáo thuộc tông phái Thiên thai(?) (Tiantai Zong),Trung Quốcđề cậpđến trong tác phẩm của ôngta, “ Không thấy, không nghe và không nói” vào koảng thế kỷ thứ VIII. Sau đó thì tư tưởng nầyđược du nhập vào Nhật Bản với sự ra đời của hình tượngđiêu khắcba con khỉ.Ngày nay hình tượng bộ khỉtam khôngxưa nhứt là tác phẩm của nhàđiêu khắcHidari Jingoro (1594-1634) dược thấy thờ tại đền ToshoguởNikko, Nhật Bản. Theo ngôn ngữ Nhật Bản: -Nizaru:tôi không nhìn điều xấu -Kikazaru: tôi không nghe điều xấu -Iwazaru: tôi không nói điều xấu
27/03/2011(Xem: 12382)
Đón Xuân - Lâm Ánh Ngọc - Tuấn Anh Đạo diễn & quay phim : Điệp Văn Thực hiện : Sen Việt Media
08/03/2011(Xem: 6028)
Tôi gặp cành mai ấy lần đầu, khi trời Tây còn ủ dột trong sương mù và mưa tuyết. Thời ấy nói tiếng Đức chưa rành, còn lớ ngớ chưa biết đâu là đâu, chỉ biết lạnh.
08/03/2011(Xem: 5436)
Với tôi, hình như mùa xuân ở mỗi nơi thì mỗi khác. Và, mùa xuân ở nơi cổng chùa dường như thanh giản, nhẹ nhàng, đáng quý và đáng sống hơn...