Mơ Xuân Đoàn Tụ (thơ)

01/02/201407:55(Xem: 7642)
Mơ Xuân Đoàn Tụ (thơ)

chuc tet ong ba 2




Mơ Xuân Đoàn Tụ

Chưa về lại thăm làng xưa xóm cũ

Mạ chắc buồn nhiều lắm lúc chờ mong

Và em thơ với tuổi ngọc còn không ?

Khi xuân đến bên thềm hoa mai nỡ

Con chợt thấy lòng mình rưng rưng nhớ

Những ngày xưa cảnh đầm ấm quê nhà

Khi xa rồi mới cảm thấy thiết tha

Về thăm lại tuổi hồng thơm trang giấy

Con nhớ lắm buổi xuân về thường thấy

Mạ hay ngồi gói bánh tét bánh chưng

Đêm ba mươi thức suốt để canh chừng

Cho nồi bánh được đúng giờ chín tới

Khi vườn sau mưa xuân bay phơi phới

nhưng trong nhà ấm áp bếp lửa hồng

con nơi nầy buốt giá những chiều đông

buồn dâng kín ngập lòng đêm mưa lũ

Hơn ba mươi năm đời con viễn xứ

Kéo nỗi buồn từng phiến nhớ quê xưa

Biết bao giờ tìm lại chuổi ngày thơ

Làm kỷ niệm cho chặng đường lẽ bóng

Nhiều lúc đứng nhìn trời cao biển rộng

Mà giật mình khi ngoảnh lại đường xa

Thấy đời chìm trong bóng tối nhạt nhoà

Đang ngăn cách với cội nguồn ngàn dặm

Con ước nguyện một ngày mai tươi thắm

Ánh bình minh rạng rỡ khắp non sông

Bước xuân về tràn ngập những tấm lòng

Sung sướng với một mùa xuân miên viễn

Dẫu đường đời còn ngăn sông cách biển

Lòng nguyện con giữ mãi một nụ cười

Đón xuân về gieo hạnh phúc khắp nơi

Đang thắp sáng một mùa xuân đoàn tụ

Ngày hôm nay tuy con còn viễn xứ

Nhưng lòng vui còn mạ với quê hương

Con hướng về theo mơ uớc chín hườm

Đường hy vọng trải dài cho con bước !

Trần Đan Hà

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/01/2014(Xem: 8523)
Ở bên Ấn Độ thời xưa Trong vương quốc nọ gió mưa thuận hoà Ngựa vua quý báu, kiêu sa Mỗi khi tắm táp hay ra phía ngoài Nơi dòng sông chảy khoan thai Có vùng nước cạn các nài thường quen Thường mang ngựa tắm nhiều phen
15/01/2014(Xem: 9778)
Cảm xúc cuối năm... Tuyết lưu luyến mùa Đông chưa rời bước, Cho cành Mai chớm nụ rước mùa Xuân, Để lòng tôi được xao xuyến , bâng khuâng, Cùng kỷ niệm những ngày Xuân quá khứ .
15/01/2014(Xem: 7383)
Không phải ngẫu nhiên mà người phương Tây có nhận xét: “Người Việt Nam coi trọng người chết hơn người sống”. Cứ nhìn vào những kỳ lễ lạt, cúng kính tất sẽ thấy được về mặt nào đó nhận xét trên không phải là không có lý do xác đáng. Tưởng nhớ đến người đã nằm xuống là nghĩ về nguồn cội,
14/01/2014(Xem: 20815)
Xuân đã về trên cánh Mai vàng Sắc Xuân tươi thắm đẹp Trần gian Trăm hoa đua nở càng lộng lẫy Nhân thế đón Xuân rộn tâm can
13/01/2014(Xem: 13348)
Hằng năm, cứ vào độ Xuân về Tết đến, tôi cố gắng viết một bài để đóng góp vào số Báo Xuân Viên Giác và Website chùa Viên Giác; Cũng là dịp để mong được gặp gỡ quý Độc giả, quý Văn Thi hữu trên Văn Đàn và xin gởi trao những lời Chúc Mừng Năm Mới thân thương nhứt.
13/01/2014(Xem: 9145)
Trong số những con ngựa nổi tiếng thời cổ đại, đầu tiên phải nhắc đến Ngựa Xích Thố thời Tam Quốc. Con ngựa này dài một trượng, cao tám thước, màu đỏ rực như lửa, tuyệt không có một sợi lông tạp, ngày đi ngàn dặm, trèo non vượt suối dễ dàng.
13/01/2014(Xem: 13021)
Hình tượng con ngựa hiện diện từ sớm trong văn hóa Đông-Tây, con ngựa là một trong những loài vật được con người thuần hóa và sử dụng trong đời sống hàng ngày và loài vật gắn liền với chiến tranh. Hình ảnh con ngựa còn là chủ đề cho các môn nghệ thuật như hội họa, điêu khắc, thơ văn... Đối với văn hóa phương Tây, ngựa gắn liền với nhiều biểu tượng thần thoại và gắn liền với hình ảnh Nhân Mã trong 12 Cung Hoàng đạo.
13/01/2014(Xem: 9036)
Một cây cầu có thể đưa hết tất cả người, súc vật, hàng hóa đi qua trên đó. Đưa qua hết thảy, không kể sang hèn quí tiện. Cái chính là có đưa qua hết - tất cánh độ khứ - được hay không? Nếu không qua lọt, hoặc đi qua một cách khó khăn thì đích thị là cầu khỉ rồi. Hoặc đôi khi người qua rồi, bóng còn kẹt lại bên cầu.
13/01/2014(Xem: 12357)
Lời Ngỏ: Nhân dịp mừng Xuân Giáp Ngọ 2014, Trang Nhà Quảng Đức xin trân trọng giới thiệu kinh "Lâu đài của ngựa Kiền-trắc". Kanthaka (Kiền Trắc) là con ngựa quý ra đời tại hoàng cung của Vua Suddhodana (Tịnh Phạn) cùng một ngày với Thái tử Siddattha (Sĩ-đạt-ta). Kiền-trắc lớn lên và phục vụ nhà vua cho đến năm 29 tuỗi, nó cùng với người giữ ngựa Channa (Xa-nặc) đưa Thái tử lên đường xuất gia; sau đó ngựa đau buổn phát bệnh , từ trần và tái sanh lên cõi Trời. Câu chuyện này thuật lại cuộc gặp gỡ giữa Tôn giả Mục-kiền-liên và Thiên tử Kiền-trắc trên Thiên giới.
13/01/2014(Xem: 9249)
Phần này tóm tắt các chi tiết và bổ túc bài viết1 "Nguồn gốc Việt (Nam) của tên gọi 12 con giáp - Ngọ ngựa (phần 13)", do đó số thứ tự của bài viết này là 13A; những bài viết sau nữa về Ngọ ngựa sẽ có số thứ tự là 13B, 13C … để người đọc dễ tra cứu thêm.