Lầu Hoàng Hạc

20/03/202008:49(Xem: 6678)
Lầu Hoàng Hạc

hoang hac lau
Lầu Hoàng Hạc

Quê hương khuất bóng hoàng hôn.

Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai.

 

Chiều về trên sông vắng, Chàng ngồi trầm ngâm ngắm cảnh sông nước của Sài Gòn. Tức cảnh sinh tình Chàng nhẹ nhàng lôi máy điện thoại iPhone vẫn luôn nhét trong túi ra nhắm một pô thật tình cảm, rồi trong ký ức thời còn đi học luôn bị ông Thầy dạy văn bắt học thuộc lòng các bài thơ Đường hay "Kẻ sĩ" trẹo vần của Nguyễn Công Trứ, Chàng liền xuất khẩu thành thơ ra ngay một câu đã chứa sẵn trong đầu "Bên sông khói sóng cho buồn lòng ai". Trước là để giải tỏa nỗi buồn cho quê hương đất nước đang điêu linh, sau là xả stress với các tin tức thế giới về con vi-rút độc hại, lỡ mang cái tên mỹ miều là Corona. Tên cúng cơm đầy đủ phải là Covid-19 nghe như mật mã của một điệp viên nổi tiếng cỡ 007 không bằng. Đại để chỉ nêu rõ xuất xứ của cô nàng vi-rút xuất hiện tại Trung Quốc vào tháng 12 năm 2019.


Còn chuyện Chàng nhìn khói sóng nhớ người yêu đang lưu lạc phương trời nào rồi... buồn! Tôi không dám lạm bàn! 

Tại sao trong khoảng khắc này Chàng lại nhớ thơ của Thôi Hiệu đời Đường mà không là Đinh Hùng, Tản Đà hay Vũ Hoàng Chương? 

Có chứ, Chàng đọc câu cuối của bài thơ Hoàng Hạc Lâu do Tản Đà dịch thuật đầu tiên tác phẩm nổi tiếng của Thôi Hiệu, nguyên thủy là thất ngôn bát cú nhưng đổi thành thể thơ lục bát:

Hạc vàng ai cưỡi đi đâu? 

Mà đây Hoàng Hạc riêng lầu còn trơ.

Hạc vàng đi mất từ xưa. 

Nghìn năm mây trắng bây giờ còn bay.

Hán Dương sông tạnh cây bày. 

Bãi xa Anh Vũ xanh dày cỏ non.

Quê hương khuất bóng hoàng hôn. 

Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai.


Bài thơ của Thôi Hiệu hay đến nỗi làm nguồn thơ của Lý Bạch phải tịt ngòi, chẳng phải Lý Bạch khi đến Hoàng Hạc Lâu định làm thơ, đã thấy thơ Thôi Hiệu đề trên vách, đọc xong, vứt bút, ngửa mặt than rằng:

"Trước mắt thấy cảnh không tả được. 

Vì Thôi Hiệu đã đề thơ trên đầu".

 

Trở lại chuyện bây giờ, chỉ cần Chàng nhắc một câu thơ về ngọn tháp để ngắm cảnh được liệt vào hàng Tứ đại danh lâu của Trung Quốc cổ xưa, làm tôi truy ra được thân thế từ tám mươi đời nhà mình, đã tìm ra ông tổ, ông sơ.

Truyền thuyết rằng, cụ ông Phí Văn Vĩ đã tu thập thiện nên biến thành tiên, thường cưỡi hạc về nghỉ ở Hoàng Hạc Lâu nơi có phong cảnh tuyệt vời, được xây trên ngọn núi mộng mơ soi bóng lầu bên dòng sông Dương Tử. Sông này còn gọi là Trường Giang, con sông dài thứ ba trên thế giới. Tất cả non nước hữu tình này đều nằm trên thành phố Vũ Hán, nơi quê hương xa xưa của ông cụ tổ Hương Phi, tên gọi trên giấy tờ đi lại của tôi. 

Cuộc đời thật oái oăm, nếu tôi truy ra tông tích nhà mình từ vài ba tháng trước, có ông tổ thành tiên cứ cưỡi hạc vi vu bay qua bay lại trên thành phố Vũ Hán. Chán chê mê mỏi lại dừng chân ghé qua chợ hải sản, làm một bát mì “gõ“ nóng hổi, thế không gọi là tiên ông cũng uổng! Tôi nhắc đến tên cũng được thơm lây! 

Nhưng cuộc đời vật đổi sao dời, sau cái tháng cuối năm bước qua thềm năm mới, tôi đòi bóc gia phả khoe cái gốc Vũ Hán là đã bị cách ly.

Thôi thế là hết! Cuộc tình giữa tôi và Chàng đến đây đã bị cách ly. Từ một năm nay cuộc tình đã trải qua bao giông tố, từ địa lý cách xa đến gần nửa trái đất, đến luật an ninh mạng 2019 canh giữ liền tay. Tâm tình trao đổi không dám giải bày, hình ảnh trao qua không còn nắm bắt. Bây giờ đây lại bị cách ly. Quá đau lòng, tôi phải đọc thần chú, không có trong kinh Phật nhưng nghe đâu trị được con vi-rút thế kỷ này:

"Nam mô cô rô na, xa ta ra, xa ta ra, xa thiệt xa, ta bà ha".


Không biết có hiệu nghiệm không, nhưng có bệnh thì phải đi vái tứ phương. Ấy! Nhưng ai bảo là tôi nhiễm bệnh, cứ phần hồn nhát phần tính không bằng. Dạo này dân cư mạng nhồi vào đầu khá nhiều tin nóng bỏng đến từ Vũ Hán, thấy mà đau lòng. Có người yếu bóng vía không dám nhìn sự thật, muốn bắt chước ba con khỉ bịt mắt, bịt miệng và bịt tai.


Thấy thiên hạ hay trình diễn khẩu trang đủ các thể loại, rất nhiều sáng kiến trông rất bắt mắt như khoét những vỏ cam, vỏ bưởi hay cả những lát rau cải bản to, nhìn vào cũng phải phì cười làm giảm đi áp lực ghê rợn của cô nàng Corona. 


Hôm vừa rồi tôi mới đi xem phim Hàn Quốc đoạt 4 giải Oscar, Parasite tức Ký sinh trùng. Đã lâu lắm rồi tôi mới được xem một phim hay đến thế! Đạo diễn dàn dựng cốt truyện dựa trên thực trạng xã hội hiện tại của Hàn Quốc, sự phân biệt cực kỳ dã man giữa hai giai cấp giàu và nghèo, giữa thượng lưu và hạ tiện.

Để hôm nay nghe tin Hàn Quốc đang báo động vì dịch Corona, đang nhức đầu với bệnh nhân số 31, người truyền dịch nhanh nhất cho 80 người khác trong khuôn viên thánh đường ngôi nhà thờ của giáo phái "Tân Thiên Địa".

Tôi tin Nam Hàn sẽ bị nặng vì thời tiết đang mùa lạnh, người nghèo ở trong những ổ chuột thiếu lò sưởi, thiếu vệ sinh. Một môi trường lý tưởng cho các nàng Corona nhảy múa theo các đường phế quản nhập vào trong lồng phổi.

Em Covid-19 cũng có số xuất ngoại, nhất là trong dịp Tết thiên hạ nghỉ lễ rảnh rỗi đi du lịch thế giới sang Âu Châu, sang Mỹ nên mang theo Em trong phổi làm món quà nhập cảnh. Thế là cả thế giới náo động vì Em! Các chàng thi sĩ tha hồ làm thơ chửi bới sự ác độc của Em:

Corona em là ai?

Thân Em tuy bé nhỏ.

Bé tí tẹo tèo teo.

Nhưng ghê rợn hơn đòn thù bom đạn.

Em đến đâu là thiên hạ cách ly ngay.

Đừng gặp anh để lòng mình nhớ mãi.

Anh chỉ ôm Cô 21 mà thôi.

Chẳng thèm ôm Cô 19 đâu Em.

Nhớ nhé! Tránh thật xa anh ra Em nhé!


corona virus
Thơ tuy dở, nhưng cũng bày tỏ được nỗi lòng của một anh chàng mê gái trẻ, nhưng gặp Cô 19 anh vẫn tránh xa, sợ mất dép!

Có những loại người được mệnh danh là Thiên thần trong bóng đêm, cụm từ này rất khó diễn nghĩa, dễ bị hiểu lầm. Muốn hiểu sao cũng được, tốt cũng đúng mà xấu lại càng đúng hơn, vì ẩn náu trong bóng đêm là đồng lõa với tội ác cho dù có là thiên thần đi chăng nữa. Một loại đạo đức giả, rất khó lộ diện cho những ai mới gặp thoáng qua loại thiên thần ấy! Hạng Thiên Ma này phải gửi Cô Vi 19 tới mới trị nổi! Cô Vi này sẽ bám chặt tới thân tâm họ ngày cũng như đêm, như bóng với hình, khiến họ vừa lo lẫn vừa sợ. Trong tình huống ấy, nếu người còn có chút ít căn lành sẽ cải tà quy chánh quay về tu dưỡng thân tâm, ăn năn sám hối cho nghiệp chướng của mình, bảo đảm Cô Vi sẽ tự động đội mũ ra đi. Còn cứ bướng bỉnh, tự xem mình là “Đỉnh cao của trí tuệ” thì sẽ cùng em Cô Vi đi hết trọn đường trần và cùng Em dạo chơi trong Hỏa Diệm Sơn của lò thiêu tập thể.

Đi vòng vo Tam Quốc mãi cũng về đến quê nhà, nghe  đâu ở Hà Nội có một nàng, một công nương đỏ trẻ đẹp con nhà giàu có tài sản kếch xù nhờ bố mẹ có chức quyền. Giàu thế mà không chịu tiêu tiền cũng uổng, nàng làm chuyến vân du sang London thăm họ hàng, rồi vài ngày ở Ý, xong sang Pháp thăm kinh đô ánh sáng của Paris mua vài cái ví Louis Vuitton về đeo cho thiên hạ lát mắt. Đã đời mây nước xong nàng mới chịu về nhà, đến phi trường Nội Bài vi rút Corona mới xuất hiện trong cô, một bệnh nhân số 17. Báo hại cả Hà Nội bị báo động, cái quận Hoàn Kiếm nơi chung cư của cô cư ngụ bị phong tỏa, làm liên lụy đến công ăn việc làm của rất nhiều người, họ lo bị chết đói trước khi bị Corona bóp phổi làm nghẹt thở. Tiếng tăm của Cô 17 phát tán ầm ầm, cả nước vùng lên chửi rủa cô. Thật là tội nghiệp! Em ấy đâu cố ý đâu! Chỉ vì trẻ người non dạ nên vụng dại thế thôi!


Cộng đồng mạng chế thơ tặng em:

Thu đi để lại lá vàng.

Cô Nhung để lại người người cách ly.


Ngoài ra thiên hạ còn đòi thay tượng Lenin bằng tượng Nguyễn Hồng Nhung với câu trích dẫn: “Nếu toàn bộ nội các xứ Đông Lào bị cách ly thì nhân dân sẽ lập đền thờ để tưởng nhớ công lao cô Nhung Covid muôn đời”. Họ còn đưa hình em lên mạng với thời trang thời thượng rất xinh đẹp: “Em nó đây, làm Hà Nội vỡ trận”.

Chưa hết, có người còn đề nghị: ”Sẽ có tên đường Cô Nhung bên cạnh Cô Bắc và Cô Giang”.

Nếu ai chịu khó để ý sẽ thấy hai cá tính khác nhau giữa cộng đồng người Việt và người Hàn. Khi xảy ra sự cố, tin tức đều loan tin người bệnh số 31 của Hàn Quốc, chứ chẳng ai nêu đích danh, gia phả người ta ra để chửi rủa như ở cộng đồng mạng Việt Nam. Đó là vi phạm tự do cá nhân của người ta. Nói cho biết vậy mà thôi!

Ngày xưa lúc tôi còn bé, hay nghe những tay anh chị lừng danh khét tiếng trong phim ảnh hay sách vở, dọa nạt các nạn nhân bé nhỏ đáng thương bằng câu:

-  Tao chỉ cần ho lên một tiếng là chết hết cả dòng họ nhà mày!

Lúc ấy tôi trộm nghĩ, tên này láo khoét! Làm gì mà quyền năng đến thế! Nhưng bây giờ tôi mới thấy lời nói ấy hiệu nghiệm!

Nếu cứ nói xấu về em vi rút Cô Vi 19, cứ mãi tư duy trong bóng đêm về em cũng tội. Biết đâu Em chẳng là một Thiên mệnh, được Trời gửi xuống để thanh lọc một số các tội ác. Em có rất nhiều tên, tên đầu tiên và đúng nhất phải là Vi rút Vũ Hán, nơi Em phát tán đầu tiên. Sau đó Em bị đổi tên bởi cơ quan Y Tế Quốc tế WHO, nghe đâu đã bị lem nhem hối lộ để đẩy cái tên Vũ Hán ra khỏi đời Em. Thế là em có tên mới Covid-19, nghe thật nhẹ nhàng, như đã giải thích ở phần trên.


covid-19

Có một số người thánh thiện hơn, nghĩ đẹp về Em cho đời bớt sợ, đã giải thích tên Em như sau:

Covid-19 là gì?

C - Cắt bớt chi tiêu.

O - Ổn định cuộc sống.

V - Vệ sinh sạch sẽ.

 I - Ít tụ tập ăn chơi.

 D - Đầu tư sức khỏe và trí tuệ.

 1 - Điều nhịn.

 9 - Điều lành.

Nếu ai ai cũng làm được những điều tiềm ẩn trong tên Em thì làm sao Em có cơ hội để gặp gỡ ai? Các bạn cứ thử suy nghĩ lại xem, các ông chồng cứ đi làm về ở nhà với vợ con, đừng đi nhậu nhẹt tụm năm túm ba lại làm sao gặp được Em. Có phải thế không?

Nguyên cả mấy tháng nay cả thế giới ai ai cũng nhắc đến tên Em, từ già đến trẻ, từ hoàng gia cho đến các vị nguyên thủ quốc gia. Phải nói là Em rất chuộng sự công bằng, không chê ai nghèo khó cũng không bỏ qua những vị giàu sang quyền quý, Em đến với tất cả mọi người. Em đang làm một cuộc cách mạng xóa bỏ giai cấp và phân biệt giàu nghèo. Đoạn cuối của cuộc đời nếu không chiến thắng được Em sẽ bị Em dẫn dắt vào lò thiêu tập thể.

Em quả tình đáng sợ!


Tuy nhiên nhờ Em chúng ta có được những hình ảnh mang nhiều tính nhân văn của Phật giáo như bài viết: “Sự màu nhiệm của hai bàn tay chắp lại” của một Đại Lão Hòa Thượng đã nhận xét khi xem hình ảnh các vị Hoàng tử, nguyên thủ quốc gia lẫy lừng, định giơ tay ra bắt như xã giao thường lệ. Nhưng những “Đôi tay ngỡ ngàng” chợt rút lại, rồi bẽn lẽn ứng dụng ngay giải pháp đầy tính nhân văn của Phật giáo, hai bàn tay chắp lại xá nhau, miệng nở nụ cười như lời thơ của một vị Thiền Sư Làng Mai:

Sen búp xin tặng người.

Một vị Phật tương lai.


Các đạo diễn của Hollywood cũng như Hàn Quốc đang còng lưng viết kịch bản cho đại dịch Corona, họ tha hồ thu thập tin tức phát tán trên mạng xã hội để dàn dựng một đề tài chới với: "Corona em là ai? Tự nhiên hay nuôi cấy? Vũ khí sinh học hay Người Dơi?". Mới nghe sơ qua đã thấy hấp dẫn hốt bạc rồi! 


Tôi không dám tiết lộ kịch bản lấy theo dân cư mạng, nhỡ tai bay họa gió bị đảng và nhà nước khép tội đưa tin đồn thất thiệt làm giảm giá trị và sự ưu việt của “Đảng vĩ đại“, tội ấy có mà tù mọt gông! Ơ sai rồi! Bây giờ không ai dư cơm để nuôi tù cả, chỉ cần tặng cho vài con vi-rút Corona là ổn ngay.

Bộ Y Tế của Hoa Kỳ cũng đưa ra những lời khuyên quý giá gồm 6 điểm để phòng chống con vi-rút này. Thứ nhất phải rửa tay thường xuyên với nước và xà phòng, chà xát ít nhất 20 giây, xà phòng cục tốt hơn chất lỏng (vẫn chưa hiểu tại sao?). Theo tôi biết, phân tử xà bông có hai cực, một đầu bám với nước còn đầu kia có ái lực với chất béo; vi-rút bám vào chất bẩn, chất mỡ, protein ở tay sẽ bị nước cuốn trôi đi. Do đó đừng dùng tay chưa sạch dụi vào mắt, chạm vào mũi, miệng, tạo điều kiện chuyển tải vi-rút tự do đi vào đường phổi. Còn lời khuyên thứ 3 và 4, tránh tiếp xúc gần người bệnh và nếu bệnh nên ở nhà, đang bị dân cư mạng cho là hơi ngớ ngẩn. Nếu phát hiện bị bệnh đã bị cách ly ngay lập tức làm gì có cơ hội cho ta tiếp cận. Người Việt chúng ta hay tranh cãi mà! Còn hai điều cuối là che miệng khi ho hoặc hắt hơi và làm sạch khử trùng bề mặt các món đồ hay chạm vào. Tuy nhiên Bộ Y Tế còn viết rõ là các biện pháp trên chỉ loại bỏ vi rút vì chúng bám vào chất bẩn, chất mỡ ở tay, cho chúng theo nước và xà phòng chui vào ống cống chứ không diệt được chúng. Các biện pháp này làm giảm rủi ro nhiễm hơn là đeo khẩu trang.


Tôi phải viết dài dòng văn tự các biện pháp giải nguy không các bạn lại bảo đầu năm đã đem con vi rút Corona ra áp đảo tinh thần bạn đọc, “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!


hoang hac lau-2

Hoàng Hạc Lâu là một thắng cảnh tuyệt đẹp, bao la hùng vĩ, thơ mộng, một bên là Trường Giang, bên kia là Ngũ Hồ. Lầu được bao phủ bởi một lớp sương mù mờ ảo làm tăng thêm vẻ đẹp và sự hấp dẫn, các tao nhân mặc khách thường viếng nơi này để đề thơ, ngắm cảnh có Thôi Hiệu và Đỗ Phủ. Nhưng có biết đâu Hoàng Hạc Lâu cũng thuộc diện “Hồng nhan đa truân“, trong thời chinh chiến đã bị hủy hoại đến 12 lần. Bị gạch nát, rui mè tan, phải tái tạo sửa đổi đến bao nhiêu lần không biết tiên ông Phí Văn Vĩ có còn nhận ra hình dáng yêu kiều cổ xưa của Hoàng Hạc Lâu ? Để ngâm câu:

Ngàn năm mây trắng vẫn còn trơ trơ.

 

Hoa Lan.

Mùa xuân 2020.

 

Ý kiến bạn đọc
27/03/202018:45
Khách
Bài Văn Nhẹ Nhàng. Tôi thích " Ngàn Năm Mây Trắng Vẫn Còn Trơ Trơ.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/03/2013(Xem: 11560)
Chuyến hành hương Thái Lan và Nhật Bản bắt đầu từ ngày 22 tháng 10 đến mùng năm tháng 11 năm 2012, vào một sáng mùa thu với nắng vàng ươm và se se gió lạnh. Có ai biết con số ghi tên tham dự chuyến hành hương Nhật Bản này lên đến bao nhiêu không? Trước giờ khóa sổ vào đầu tháng 10 là hơn một trăm vị, sau rút lui từ từ để dừng lại con số 85 với 14 quốc gia trên thế giới. Một con số đáng ngại trong lịch sử đi hành hương của quý Thầy.
20/03/2013(Xem: 5053)
Tác giả sinh năm 1937, 63 tuổi, hiện cư ngụ tại Worcester, Massachusetts. Công việc: Technician hãng điện tử ở Mass. Sau đây là bút ký về California lãnh Giải Thưởng do ông Luận viết. Bài đã phổ biến trong sách VVNM 2001, nhưng “mất tích” trên Việt Báo Online. Xin mời cùng đọc lại. Hình trên, từ trái: Thượng Nghị Sĩ California, Ông Joe Dunn và các viên chức dân cử khai mạc cuộc họp mặt. Phía trái là nữ nghệ sĩ Kiều Chinh. Phía mặt là cô Leyna Nguyen của truyền hình KCAL9.
19/03/2013(Xem: 13385)
Tập truyện “ Làng Cũ - Người Xưa” của Tiền Vĩnh Lạc (Australia) .Sách dầy 216 trang, bìa cứng 4 màu. Bìa trước cảnh nhóm chợ chồm hỗm ở làng quê tỉnh Trà Vinh. Bìa sau hình xe thổ mộ, ngưa kéo, tác giả gọi là “xe kiếng”? Nội dung gồm nhiều truyện ngắn, hồi ký, tài liệu quý giá...cùng nhiều kinh nghiệm sống viết ra ý chừng muốn khuyên răn con cháu, sách đọc thú vị và cần thiết để làm tài liệu nghiên cứu. Sách không bán, in để tặng . Ai cần xin gọi 618-8932- 3912
10/03/2013(Xem: 4031)
Nước Xá Vệ có cô gái nghèo tên Nan Đà, thân thế cô độc thân, sống bằng nghề ăn xin. Bấy giờ, cô thấy các vị vua chúa, quan đại thần, trưởng giả cúng dường Phật và chư Tăng, cô tự nghĩ: “Ta mắc tội báo gì mà sinh vào nhà bần tiện như thế này nên không thể cúng dường đấng phước điền?”. Cô tự hối trách lấy mình.
04/03/2013(Xem: 8794)
Theo lời Hòa Thượng trưởng lão Huyền Tôn kể rằng, những ngày Hòa Thượng còn ở quê nhà, nơi Tổ đình Thiên Ấn – miền Trung, có một chú sa di tên Diệu Mãn. Thường nhật Chú chỉ làm công việc quét chùa. Chú người hiền lành, ít nói, tánh tình ngồ ngộ. Đặc biệt trong chúng, ai nhờ việc gì đều hoan hỷ làm ngay. Cũng chính vì vậy, chú thường bị quí sư huynh đệ la rầy, sao đang làm việc này lại bỏ đi làm việc kia… Tuy vậy, nhưng lúc nào chú cũng hoan hỷ, không ai thấy chú câu chấp việc gì bao giờ.
20/02/2013(Xem: 23841)
Những Câu Chuyện Linh Ứng về Ngài Địa Tạng Vương Bồ Tát (trọn bộ 03 tập) do HT Thích Như Điển dịch Việt: Năm 2007 khi chúng tôi đang nhập thất tại Úc Châu thì có một Phật Tử tên là Huỳnh Hiệp từ Hoa Kỳ có liên lạc qua bằng E-mail cho Thầy Hạnh Tấn và nhờ tôi phiên dịch tác phẩm "Những mẩu chuyện linh ứng của Đức Địa Tạng Vương Bồ Tát tại Fuchù - Nhật Bản“ từ tiếng Nhật sang tiếng Việt. Tôi bảo cứ gởi một số chuyện tiêu biểu sang Úc, tôi dịch thử. Nếu đồng ý với cách dịch ấy thì tôi sẽ tiếp tục. Sau một tuần lễ, tôi gởi trở lại 3 chuyện đầu đã dịch của quyển một cho Phật Tử nầy và anh ta rất hoan hỷ và nhờ tôi dịch tiếp cho đến hết quyển sách. Tôi trả lời rằng: "Tôi rất sẵn sàng; nhưng tôi rất ít thì giờ; khi nào xong tôi chưa biết; nhưng tôi sẽ cố gắng. Đồng thời việc đánh máy sẽ giao cho các anh chị em thực hiện". Cầm quyển sách trên tay độ 400 trang A4 thấy cũng hơi nhiều; nhưng thôi, cứ cố gắng vậy. Ông bà mình thường nói: „Kiến tha lâu đầy tổ“ quả câu nầy chẳng sai chút nào.
01/02/2013(Xem: 10474)
Tuổi Hồng Con Gái là tác phẩm đầu đời của tôi được viết vào năm 1980 cùng thời gian với tấm ảnh ngoài bìa sách. Tuy lúc đó sống ngay trên quê hương Việt Nam với dân số đông đảo mấy chục triệu người nhưng xung quanh tôi, vì hoàn cảnh hết sức đặc biệt, tôi không có lấy một người bạn, một người thân để tâm tình những lúc vui, buồn trong cuộc sống.
26/01/2013(Xem: 21841)
Cận cảnh tượng cụ Nguyễn Du bằng gỗ gù hương khủng ở Việt Nam
01/01/2013(Xem: 7225)
Ngày tôi còn học Y Khoa, ở khu Sản khoa thời đó ở miền Nam Việt Nam chỉ cho phép làm “abortion therapeutique”, với chữ ký cuả 3 vị Thầy đồng ý phải bỏ thai nhi để cứu mạng sản phụ. Và đây là chuyện rắc rối mà tôi đã gặp phải sau 1975 Anh chị M., đối với tôi là một cặp vợ chồng có tư cách rất đáng qúy, tôi luôn xem hai người như anh chị ruột của mình. Anh M., một Phật tử thuần thành, lớn hơn tôi 10 tuổi, tốt nghiệp đại học bên Pháp, là một người sống nhiệt thành vì lý tưởng, lập gia đình trễ, từng giữ chức vụ khá lớn thời Việt Nam Cộng Hoà. Năm 1980, khi mới ở tù cộng sản ra, tôi là người đưa chị M. đến nhà thương sanh con gái đầu lòng – cháu Phương Thanh (tên đã được thay đổi, không phải tên thật)
28/11/2012(Xem: 10164)
Nam Tuyền chém mèo (Nam Tuyền trảm miêu)[1]. 南泉斬猫 Bản tắc: Hòa thượng Nam Tuyền[2] nhân việc các học tăng ở đông đường và tây đường cứ tranh cãi nhau vì một con mèo, mới nắm ngay nó tại chỗ và giơ lên, nói: -Nếu có ai trong các ngươi nói được một câu nào, ta sẽ tha mạng con mèo. Bằng không, ta sẽ chém nó cho coi. Chư tăng không ai đáp lại được. Rốt cục, không còn cách nào, Nam Tuyền chém con mèo. Tôi hôm đó, đại đệ tử của ông là Triệu Châu ở ngoài về. Nam Tuyền đem chuyện vừa xãy ra kể lại. Lúc đó, Triệu Châu mới tháo đôi dép cỏ mang dưới chân đội lên đầu và ra khỏi phòng. Nam Tuyền thấy thế mới bảo: -Nếu ngươi lúc đó có mặt thì nhất định con mèo không đến nổi chết.