Lầu Hoàng Hạc

20/03/202008:49(Xem: 6771)
Lầu Hoàng Hạc

hoang hac lau
Lầu Hoàng Hạc

Quê hương khuất bóng hoàng hôn.

Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai.

 

Chiều về trên sông vắng, Chàng ngồi trầm ngâm ngắm cảnh sông nước của Sài Gòn. Tức cảnh sinh tình Chàng nhẹ nhàng lôi máy điện thoại iPhone vẫn luôn nhét trong túi ra nhắm một pô thật tình cảm, rồi trong ký ức thời còn đi học luôn bị ông Thầy dạy văn bắt học thuộc lòng các bài thơ Đường hay "Kẻ sĩ" trẹo vần của Nguyễn Công Trứ, Chàng liền xuất khẩu thành thơ ra ngay một câu đã chứa sẵn trong đầu "Bên sông khói sóng cho buồn lòng ai". Trước là để giải tỏa nỗi buồn cho quê hương đất nước đang điêu linh, sau là xả stress với các tin tức thế giới về con vi-rút độc hại, lỡ mang cái tên mỹ miều là Corona. Tên cúng cơm đầy đủ phải là Covid-19 nghe như mật mã của một điệp viên nổi tiếng cỡ 007 không bằng. Đại để chỉ nêu rõ xuất xứ của cô nàng vi-rút xuất hiện tại Trung Quốc vào tháng 12 năm 2019.


Còn chuyện Chàng nhìn khói sóng nhớ người yêu đang lưu lạc phương trời nào rồi... buồn! Tôi không dám lạm bàn! 

Tại sao trong khoảng khắc này Chàng lại nhớ thơ của Thôi Hiệu đời Đường mà không là Đinh Hùng, Tản Đà hay Vũ Hoàng Chương? 

Có chứ, Chàng đọc câu cuối của bài thơ Hoàng Hạc Lâu do Tản Đà dịch thuật đầu tiên tác phẩm nổi tiếng của Thôi Hiệu, nguyên thủy là thất ngôn bát cú nhưng đổi thành thể thơ lục bát:

Hạc vàng ai cưỡi đi đâu? 

Mà đây Hoàng Hạc riêng lầu còn trơ.

Hạc vàng đi mất từ xưa. 

Nghìn năm mây trắng bây giờ còn bay.

Hán Dương sông tạnh cây bày. 

Bãi xa Anh Vũ xanh dày cỏ non.

Quê hương khuất bóng hoàng hôn. 

Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai.


Bài thơ của Thôi Hiệu hay đến nỗi làm nguồn thơ của Lý Bạch phải tịt ngòi, chẳng phải Lý Bạch khi đến Hoàng Hạc Lâu định làm thơ, đã thấy thơ Thôi Hiệu đề trên vách, đọc xong, vứt bút, ngửa mặt than rằng:

"Trước mắt thấy cảnh không tả được. 

Vì Thôi Hiệu đã đề thơ trên đầu".

 

Trở lại chuyện bây giờ, chỉ cần Chàng nhắc một câu thơ về ngọn tháp để ngắm cảnh được liệt vào hàng Tứ đại danh lâu của Trung Quốc cổ xưa, làm tôi truy ra được thân thế từ tám mươi đời nhà mình, đã tìm ra ông tổ, ông sơ.

Truyền thuyết rằng, cụ ông Phí Văn Vĩ đã tu thập thiện nên biến thành tiên, thường cưỡi hạc về nghỉ ở Hoàng Hạc Lâu nơi có phong cảnh tuyệt vời, được xây trên ngọn núi mộng mơ soi bóng lầu bên dòng sông Dương Tử. Sông này còn gọi là Trường Giang, con sông dài thứ ba trên thế giới. Tất cả non nước hữu tình này đều nằm trên thành phố Vũ Hán, nơi quê hương xa xưa của ông cụ tổ Hương Phi, tên gọi trên giấy tờ đi lại của tôi. 

Cuộc đời thật oái oăm, nếu tôi truy ra tông tích nhà mình từ vài ba tháng trước, có ông tổ thành tiên cứ cưỡi hạc vi vu bay qua bay lại trên thành phố Vũ Hán. Chán chê mê mỏi lại dừng chân ghé qua chợ hải sản, làm một bát mì “gõ“ nóng hổi, thế không gọi là tiên ông cũng uổng! Tôi nhắc đến tên cũng được thơm lây! 

Nhưng cuộc đời vật đổi sao dời, sau cái tháng cuối năm bước qua thềm năm mới, tôi đòi bóc gia phả khoe cái gốc Vũ Hán là đã bị cách ly.

Thôi thế là hết! Cuộc tình giữa tôi và Chàng đến đây đã bị cách ly. Từ một năm nay cuộc tình đã trải qua bao giông tố, từ địa lý cách xa đến gần nửa trái đất, đến luật an ninh mạng 2019 canh giữ liền tay. Tâm tình trao đổi không dám giải bày, hình ảnh trao qua không còn nắm bắt. Bây giờ đây lại bị cách ly. Quá đau lòng, tôi phải đọc thần chú, không có trong kinh Phật nhưng nghe đâu trị được con vi-rút thế kỷ này:

"Nam mô cô rô na, xa ta ra, xa ta ra, xa thiệt xa, ta bà ha".


Không biết có hiệu nghiệm không, nhưng có bệnh thì phải đi vái tứ phương. Ấy! Nhưng ai bảo là tôi nhiễm bệnh, cứ phần hồn nhát phần tính không bằng. Dạo này dân cư mạng nhồi vào đầu khá nhiều tin nóng bỏng đến từ Vũ Hán, thấy mà đau lòng. Có người yếu bóng vía không dám nhìn sự thật, muốn bắt chước ba con khỉ bịt mắt, bịt miệng và bịt tai.


Thấy thiên hạ hay trình diễn khẩu trang đủ các thể loại, rất nhiều sáng kiến trông rất bắt mắt như khoét những vỏ cam, vỏ bưởi hay cả những lát rau cải bản to, nhìn vào cũng phải phì cười làm giảm đi áp lực ghê rợn của cô nàng Corona. 


Hôm vừa rồi tôi mới đi xem phim Hàn Quốc đoạt 4 giải Oscar, Parasite tức Ký sinh trùng. Đã lâu lắm rồi tôi mới được xem một phim hay đến thế! Đạo diễn dàn dựng cốt truyện dựa trên thực trạng xã hội hiện tại của Hàn Quốc, sự phân biệt cực kỳ dã man giữa hai giai cấp giàu và nghèo, giữa thượng lưu và hạ tiện.

Để hôm nay nghe tin Hàn Quốc đang báo động vì dịch Corona, đang nhức đầu với bệnh nhân số 31, người truyền dịch nhanh nhất cho 80 người khác trong khuôn viên thánh đường ngôi nhà thờ của giáo phái "Tân Thiên Địa".

Tôi tin Nam Hàn sẽ bị nặng vì thời tiết đang mùa lạnh, người nghèo ở trong những ổ chuột thiếu lò sưởi, thiếu vệ sinh. Một môi trường lý tưởng cho các nàng Corona nhảy múa theo các đường phế quản nhập vào trong lồng phổi.

Em Covid-19 cũng có số xuất ngoại, nhất là trong dịp Tết thiên hạ nghỉ lễ rảnh rỗi đi du lịch thế giới sang Âu Châu, sang Mỹ nên mang theo Em trong phổi làm món quà nhập cảnh. Thế là cả thế giới náo động vì Em! Các chàng thi sĩ tha hồ làm thơ chửi bới sự ác độc của Em:

Corona em là ai?

Thân Em tuy bé nhỏ.

Bé tí tẹo tèo teo.

Nhưng ghê rợn hơn đòn thù bom đạn.

Em đến đâu là thiên hạ cách ly ngay.

Đừng gặp anh để lòng mình nhớ mãi.

Anh chỉ ôm Cô 21 mà thôi.

Chẳng thèm ôm Cô 19 đâu Em.

Nhớ nhé! Tránh thật xa anh ra Em nhé!


corona virus
Thơ tuy dở, nhưng cũng bày tỏ được nỗi lòng của một anh chàng mê gái trẻ, nhưng gặp Cô 19 anh vẫn tránh xa, sợ mất dép!

Có những loại người được mệnh danh là Thiên thần trong bóng đêm, cụm từ này rất khó diễn nghĩa, dễ bị hiểu lầm. Muốn hiểu sao cũng được, tốt cũng đúng mà xấu lại càng đúng hơn, vì ẩn náu trong bóng đêm là đồng lõa với tội ác cho dù có là thiên thần đi chăng nữa. Một loại đạo đức giả, rất khó lộ diện cho những ai mới gặp thoáng qua loại thiên thần ấy! Hạng Thiên Ma này phải gửi Cô Vi 19 tới mới trị nổi! Cô Vi này sẽ bám chặt tới thân tâm họ ngày cũng như đêm, như bóng với hình, khiến họ vừa lo lẫn vừa sợ. Trong tình huống ấy, nếu người còn có chút ít căn lành sẽ cải tà quy chánh quay về tu dưỡng thân tâm, ăn năn sám hối cho nghiệp chướng của mình, bảo đảm Cô Vi sẽ tự động đội mũ ra đi. Còn cứ bướng bỉnh, tự xem mình là “Đỉnh cao của trí tuệ” thì sẽ cùng em Cô Vi đi hết trọn đường trần và cùng Em dạo chơi trong Hỏa Diệm Sơn của lò thiêu tập thể.

Đi vòng vo Tam Quốc mãi cũng về đến quê nhà, nghe  đâu ở Hà Nội có một nàng, một công nương đỏ trẻ đẹp con nhà giàu có tài sản kếch xù nhờ bố mẹ có chức quyền. Giàu thế mà không chịu tiêu tiền cũng uổng, nàng làm chuyến vân du sang London thăm họ hàng, rồi vài ngày ở Ý, xong sang Pháp thăm kinh đô ánh sáng của Paris mua vài cái ví Louis Vuitton về đeo cho thiên hạ lát mắt. Đã đời mây nước xong nàng mới chịu về nhà, đến phi trường Nội Bài vi rút Corona mới xuất hiện trong cô, một bệnh nhân số 17. Báo hại cả Hà Nội bị báo động, cái quận Hoàn Kiếm nơi chung cư của cô cư ngụ bị phong tỏa, làm liên lụy đến công ăn việc làm của rất nhiều người, họ lo bị chết đói trước khi bị Corona bóp phổi làm nghẹt thở. Tiếng tăm của Cô 17 phát tán ầm ầm, cả nước vùng lên chửi rủa cô. Thật là tội nghiệp! Em ấy đâu cố ý đâu! Chỉ vì trẻ người non dạ nên vụng dại thế thôi!


Cộng đồng mạng chế thơ tặng em:

Thu đi để lại lá vàng.

Cô Nhung để lại người người cách ly.


Ngoài ra thiên hạ còn đòi thay tượng Lenin bằng tượng Nguyễn Hồng Nhung với câu trích dẫn: “Nếu toàn bộ nội các xứ Đông Lào bị cách ly thì nhân dân sẽ lập đền thờ để tưởng nhớ công lao cô Nhung Covid muôn đời”. Họ còn đưa hình em lên mạng với thời trang thời thượng rất xinh đẹp: “Em nó đây, làm Hà Nội vỡ trận”.

Chưa hết, có người còn đề nghị: ”Sẽ có tên đường Cô Nhung bên cạnh Cô Bắc và Cô Giang”.

Nếu ai chịu khó để ý sẽ thấy hai cá tính khác nhau giữa cộng đồng người Việt và người Hàn. Khi xảy ra sự cố, tin tức đều loan tin người bệnh số 31 của Hàn Quốc, chứ chẳng ai nêu đích danh, gia phả người ta ra để chửi rủa như ở cộng đồng mạng Việt Nam. Đó là vi phạm tự do cá nhân của người ta. Nói cho biết vậy mà thôi!

Ngày xưa lúc tôi còn bé, hay nghe những tay anh chị lừng danh khét tiếng trong phim ảnh hay sách vở, dọa nạt các nạn nhân bé nhỏ đáng thương bằng câu:

-  Tao chỉ cần ho lên một tiếng là chết hết cả dòng họ nhà mày!

Lúc ấy tôi trộm nghĩ, tên này láo khoét! Làm gì mà quyền năng đến thế! Nhưng bây giờ tôi mới thấy lời nói ấy hiệu nghiệm!

Nếu cứ nói xấu về em vi rút Cô Vi 19, cứ mãi tư duy trong bóng đêm về em cũng tội. Biết đâu Em chẳng là một Thiên mệnh, được Trời gửi xuống để thanh lọc một số các tội ác. Em có rất nhiều tên, tên đầu tiên và đúng nhất phải là Vi rút Vũ Hán, nơi Em phát tán đầu tiên. Sau đó Em bị đổi tên bởi cơ quan Y Tế Quốc tế WHO, nghe đâu đã bị lem nhem hối lộ để đẩy cái tên Vũ Hán ra khỏi đời Em. Thế là em có tên mới Covid-19, nghe thật nhẹ nhàng, như đã giải thích ở phần trên.


covid-19

Có một số người thánh thiện hơn, nghĩ đẹp về Em cho đời bớt sợ, đã giải thích tên Em như sau:

Covid-19 là gì?

C - Cắt bớt chi tiêu.

O - Ổn định cuộc sống.

V - Vệ sinh sạch sẽ.

 I - Ít tụ tập ăn chơi.

 D - Đầu tư sức khỏe và trí tuệ.

 1 - Điều nhịn.

 9 - Điều lành.

Nếu ai ai cũng làm được những điều tiềm ẩn trong tên Em thì làm sao Em có cơ hội để gặp gỡ ai? Các bạn cứ thử suy nghĩ lại xem, các ông chồng cứ đi làm về ở nhà với vợ con, đừng đi nhậu nhẹt tụm năm túm ba lại làm sao gặp được Em. Có phải thế không?

Nguyên cả mấy tháng nay cả thế giới ai ai cũng nhắc đến tên Em, từ già đến trẻ, từ hoàng gia cho đến các vị nguyên thủ quốc gia. Phải nói là Em rất chuộng sự công bằng, không chê ai nghèo khó cũng không bỏ qua những vị giàu sang quyền quý, Em đến với tất cả mọi người. Em đang làm một cuộc cách mạng xóa bỏ giai cấp và phân biệt giàu nghèo. Đoạn cuối của cuộc đời nếu không chiến thắng được Em sẽ bị Em dẫn dắt vào lò thiêu tập thể.

Em quả tình đáng sợ!


Tuy nhiên nhờ Em chúng ta có được những hình ảnh mang nhiều tính nhân văn của Phật giáo như bài viết: “Sự màu nhiệm của hai bàn tay chắp lại” của một Đại Lão Hòa Thượng đã nhận xét khi xem hình ảnh các vị Hoàng tử, nguyên thủ quốc gia lẫy lừng, định giơ tay ra bắt như xã giao thường lệ. Nhưng những “Đôi tay ngỡ ngàng” chợt rút lại, rồi bẽn lẽn ứng dụng ngay giải pháp đầy tính nhân văn của Phật giáo, hai bàn tay chắp lại xá nhau, miệng nở nụ cười như lời thơ của một vị Thiền Sư Làng Mai:

Sen búp xin tặng người.

Một vị Phật tương lai.


Các đạo diễn của Hollywood cũng như Hàn Quốc đang còng lưng viết kịch bản cho đại dịch Corona, họ tha hồ thu thập tin tức phát tán trên mạng xã hội để dàn dựng một đề tài chới với: "Corona em là ai? Tự nhiên hay nuôi cấy? Vũ khí sinh học hay Người Dơi?". Mới nghe sơ qua đã thấy hấp dẫn hốt bạc rồi! 


Tôi không dám tiết lộ kịch bản lấy theo dân cư mạng, nhỡ tai bay họa gió bị đảng và nhà nước khép tội đưa tin đồn thất thiệt làm giảm giá trị và sự ưu việt của “Đảng vĩ đại“, tội ấy có mà tù mọt gông! Ơ sai rồi! Bây giờ không ai dư cơm để nuôi tù cả, chỉ cần tặng cho vài con vi-rút Corona là ổn ngay.

Bộ Y Tế của Hoa Kỳ cũng đưa ra những lời khuyên quý giá gồm 6 điểm để phòng chống con vi-rút này. Thứ nhất phải rửa tay thường xuyên với nước và xà phòng, chà xát ít nhất 20 giây, xà phòng cục tốt hơn chất lỏng (vẫn chưa hiểu tại sao?). Theo tôi biết, phân tử xà bông có hai cực, một đầu bám với nước còn đầu kia có ái lực với chất béo; vi-rút bám vào chất bẩn, chất mỡ, protein ở tay sẽ bị nước cuốn trôi đi. Do đó đừng dùng tay chưa sạch dụi vào mắt, chạm vào mũi, miệng, tạo điều kiện chuyển tải vi-rút tự do đi vào đường phổi. Còn lời khuyên thứ 3 và 4, tránh tiếp xúc gần người bệnh và nếu bệnh nên ở nhà, đang bị dân cư mạng cho là hơi ngớ ngẩn. Nếu phát hiện bị bệnh đã bị cách ly ngay lập tức làm gì có cơ hội cho ta tiếp cận. Người Việt chúng ta hay tranh cãi mà! Còn hai điều cuối là che miệng khi ho hoặc hắt hơi và làm sạch khử trùng bề mặt các món đồ hay chạm vào. Tuy nhiên Bộ Y Tế còn viết rõ là các biện pháp trên chỉ loại bỏ vi rút vì chúng bám vào chất bẩn, chất mỡ ở tay, cho chúng theo nước và xà phòng chui vào ống cống chứ không diệt được chúng. Các biện pháp này làm giảm rủi ro nhiễm hơn là đeo khẩu trang.


Tôi phải viết dài dòng văn tự các biện pháp giải nguy không các bạn lại bảo đầu năm đã đem con vi rút Corona ra áp đảo tinh thần bạn đọc, “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!


hoang hac lau-2

Hoàng Hạc Lâu là một thắng cảnh tuyệt đẹp, bao la hùng vĩ, thơ mộng, một bên là Trường Giang, bên kia là Ngũ Hồ. Lầu được bao phủ bởi một lớp sương mù mờ ảo làm tăng thêm vẻ đẹp và sự hấp dẫn, các tao nhân mặc khách thường viếng nơi này để đề thơ, ngắm cảnh có Thôi Hiệu và Đỗ Phủ. Nhưng có biết đâu Hoàng Hạc Lâu cũng thuộc diện “Hồng nhan đa truân“, trong thời chinh chiến đã bị hủy hoại đến 12 lần. Bị gạch nát, rui mè tan, phải tái tạo sửa đổi đến bao nhiêu lần không biết tiên ông Phí Văn Vĩ có còn nhận ra hình dáng yêu kiều cổ xưa của Hoàng Hạc Lâu ? Để ngâm câu:

Ngàn năm mây trắng vẫn còn trơ trơ.

 

Hoa Lan.

Mùa xuân 2020.

 

Ý kiến bạn đọc
27/03/202018:45
Khách
Bài Văn Nhẹ Nhàng. Tôi thích " Ngàn Năm Mây Trắng Vẫn Còn Trơ Trơ.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/04/2013(Xem: 6475)
Ambapàli (Am-ba-bà- lị) nguyên là một kỹ nữ hạng sang sống tại thành Tỳ-xá-li. Nàng sở hữu nhiều tài sản, trong đó có một khu vườn xoài nổi tiếng xinh đẹp nhất thành phô và cũng là trung tâm giải trí lớn nhất của tầng lớp thượng lưu.
05/04/2013(Xem: 3978)
Trước năm 1975, ba tôi là một thương gia giàu có. Sự giàu có không bắt nguồn ba là quan chức đầy thế lực hay thân cận chính quyền. Ba tôi chỉ là một người dân lương thiện thuần túy. Ngày ba mẹ dắt đứa con trai nhỏ từ Bắc vào Nam, ba mẹ tá túc tại nhà người chú họ bên mẹ. Người chú có một xưỡng sản xuất bánh kẹo, thế là ba mẹ tôi vừa được xem là “con cháu trong nhà” vừa làm việc đắc lực cho chú. Đương nhiên thôi, chân ướt chân ráo vào Nam với hai bàn tay trắng, có nơi ăn chốn ở tạm gọi là an thân còn mong gì hơn. Thế nhưng, cuộc đời không đơn giản như thế. Ba mẹ tôi chỉ được nuôi ăn nhưng không nhận được đồng lương nào, dù chỉ vài đồng tiêu vặt.Tiền với ba tôi không phải là cứu cánh, nhưng nó là phương tiện để giải quyết nhu cầu cần thiết, cơ bản của con người.
04/04/2013(Xem: 16377)
Phải chăng là "niêm hoa vi tiếu" hay những nghịch lý khôi hài? Là nụ cười bao dung hỷ xả hay những lời châm biếm chua cay? Là tiếng cười vang tự đáy lòng hay chỉ là cái nhếch môi vô tâm vô sự? Là công án Thiền của thời đại hay chỉ là những chuyện tiếu thường tình? Là dụng tâm chỉ trích phá hoại hay thiện ý khai thị mạch nguồn?
02/04/2013(Xem: 17898)
Khi chọn lựa đề tài và sắp đặt câu chuyện, tôi mong rằng sẽ đi sâu từng chi tiết một, để câu chuyện hữu lý hơn; nhưng trước khi đi Canada lần nầy đã cung đón Đức Đạt Lai Ma về Chùa Viên Giác, nơi tôi đang trụ trì; nên có lẽ Chương đầu của quyển sách nầy, chỉ nói về bậc Thánh nhân ấy, không liên quan trực tiếp đến câu chuyện của quyển sách.
01/04/2013(Xem: 19543)
Mục Lục: HT Thích Như Điển - Xuất gia học đạo - Chùa Phước Lâm - Làm Nhang - Học tập - Về lại chùa Viên Giác - Ngày mất mẹ - Làm đậu hủ - Pháp nạn năm 1966 - Học tán tụng - Về Cẩm Nam - Hội An ngày ấy - Hồi ký - Tết năm Mậu Thân - Thầy tôi - Di tích - Chiếc nón bài thơ - Xa Hội An - Cách học cho giỏi - Lời cuối - Gặp lại nhau - Ba thế hệ đậuTiến Sĩ Mục Lục: Trần Trung Đạo - Lời Ngỏ - Vài nét về Chùa Viên Giác - Thời thơ ấu ở Duy Xuyên - Đến Chùa Viên Giác lần đầu - Rời Chùa Viên Giác đến Vĩnh Điện - Trở lại Chùa Viên Giác - Sư Phụ, Cố Đại Lão Hòa Thượng Long Trí - Tưởng nhớ Bổn Sư Thích Như Vạn - Tưởng nhớ HT Thích Tâm Thanh - Phố cô Hội An và những ngôi trường cũ - Hãy ngủ yên Đà Nẵng của tôi - Vu Lan nghĩ về Mẹ và Quê Hương
01/04/2013(Xem: 18971)
101 câu chuyện Thiền - Trần Trúc Lâm dịch
01/04/2013(Xem: 4593)
Túi vải đã sẵn trên vai, gã nhìn quanh căn phòng tạm trú, với tay, lấy chiếc mũ nỉ trong tủ áo, chụp lên đầu rồi khép cửa, bước ra đường.
29/03/2013(Xem: 7055)
Khi tơi đang dịch “Nhân Kiếp và Tai Kiếp” (Human Life And Problems, do hịa thượng tiến sĩ K. Sri Dhammananda) vào giữa tháng 09/2001 tại Toronto thì bất ngờ được biết thầy Thích Tâm Quang bên Mỹ đã dịch xong với tựa đề là “Các Vấn Đề Của Xã Hội Hơm Nay” (web www.budsas.org)
29/03/2013(Xem: 15318)
Truyện “Quan Âm Thị Kính” không rõ xuất hiện từ thời nào và do ai sáng tác ra. Thoạt tiên truyện là một khúc hát chèo gồm nhiều đoạn, với ngôn từ rất bình dị và tự nhiên, rõ ràng là một khúc hát của dân quê, của đại chúng. Về sau mới có truyện thơ “Quan Âm Thị Kính” xuất hiện, được viết bằng thể thơ “lục bát”, mang nhiều ý nghĩa thâm thúy của cả đạo Nho lẫn đạo Phật. Người ta phỏng đoán rằng tác giả chắc phải là một người có học thức.
29/03/2013(Xem: 29911)
Trăm năm trong cõi người ta, Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau. Trải qua một cuộc bể dâu, Những điều trông thấy mà đau đớn lòng. Lạ gì bỉ sắc tư phong, Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen. Cảo thơm lần giở trước đèn, Phong tình cổ lục còn truyền sử xanh.