10. Đánh Cờ Tướng

10/12/201821:09(Xem: 5269)
10. Đánh Cờ Tướng

danhcotuong10_vhưu

“Sự Đời thỉnh mời Pháp Đạo”

 

Câu chuyện thứ mười:

ĐÁNH CỜ TƯỚNG

 

          Anh chàng ký giả của báo ngành du lịch đi tác nghiệp săn tin ảnh, sau gần hết buổi sáng tìm hỏi đường, đã vào đến ngôi chùa cổ có sắc tứ vua ban nằm ỏ vùng ngoại ô im ắng. Anh ta lẳng lặng đi qua lối bên hông ngôi chánh điện cửa đóng then cài, vào sâu bên trong chùa, và bước lên thềm của gian phòng khách, bắt gặp có ba người đang ngồi bên bàn Cờ Tướng.

         Hai người chơi cờ đều đã tóc hoa râm, cùng ngồi bệt dưới nền gạch hoa, chú mục xuống bàn cờ. Người thứ ba ngồi trên chiếc đẩu thấp kê  ngay khoảng giữa hai kỳ thủ chừng như  đang làm một trọng tài, và đó là một vị Sư già có dáng vóc nhỏ thó. Khách xuất hiện đột ngột, hai kỳ thủ vẫn không thấy biết, không màng đến, chỉ vị sư là quét đôi mắt sáng quắc nhìn, rồi gật nhẹ đầu, từ tốn đứng dậy, rời khỏi chiếc đẩu, tiến  nhanh về phía bàn nước, ra hiệu mời khách an tọa. Sau khi đôi bên thăm hỏi xả giao, giới thiệu, anh ký giả mới biết mình đang được sư trú trì tiếp đón, nên cũng thưa cho Sư biết mục đích của mình là viết bài giới thiệu về cổ tự, và đường đột hỏi:

         “Thưa thầy, chốn thiền tự thanh tịnh là để tu hành, sao lại không lo tụng kinh niệm Phật mà lại đánh Cờ Tướng ạ?”

          “Đánh Cờ Tướng là xấu sai hay sao?” Sư tủm tỉm hỏi lại.

          “Theo tôi nghĩ là vậy, đối với chốn tu hành. Chơi Cờ Tướng là đã tham gia cuộc đấu chiến, tranh giành hơn thua, đấu đá thắng bại, dùng mưu này kế kia, chiêu kia nước nọ khiến cho tâm mình luôn manh động, trí não mình luôn biến hóa giảo hoạt… Chỉ nên dể người đời chơi ở bên ngoài chốn thiền môn thôi ạ!”

          “Hay thay, hay thay!”  Sư gật gù, cười khen, rồi từ tốn nói “Nếu nhìn qua bằng mắt thịt thì thấy cảnh khi nãy có hai người đánh cờ, và thêm một ông ngồi chầu rìa dự khán, không chối cãi vào đâu được, rõ là đánh Cờ Tướng!”

           “Dạ, rõ ràng vậy mà, và hai người kia vẫn còn đang mê đắm vào cuộc cờ đó thầy ơi!”

           “Đúng. Nhưng hai đệ tử tục gia của tôi đó, không phải chơi đánh Cờ Tướng, mà là đang Luyện Tâm!”

           “Luyện Tâm?” Anh ký giả trố mắt lên “Là… sao ạ?”

           “Những quân cờ trên bàn đều mang một ý nghĩa, trọng trách riêng biệt, khác xa với cờ ở ngoài đời. Tướng, là bản tâm, là Phật Tánh của chính mình. Sáu quân còn lại là tượng trưng cho Lục Độ Ba La Mật. Tốt, là Bố Thí. Mã Nhẫn Nhục. Pháo Trì Giới. Xe Tinh Tấn. Tượng Thiền Định. Sĩ Trí Huệ. Anh muốn chơi ván cờ đó thì phải học pháp nhà Phật, rồi mới thúc liễm thân tâm mà ngồi xuống điều xe khiển tốt phóng pháo đẩy mã!”

          Anh ký giả xanh mét mặt mày, vội xá:

         “Tôi thật hồ đồ, thật mê muội, mong thầy độ lượng tha  thứ!”

          “Không biết thì không có lỗi. Chỉ cần anh hiểu cho là người đang tu học chơi Cờ Tướng để luyện tâm chứ không vì tranh hơn thua. Ván này mình thua, thua vì yếu kém điểm nào, mặt nào, thì ván sau mình tu sửa cho tốt đẹp hoàn hảo hơn. Cứ sau mỗi tuần, những quân cờ lại đổi ý nghĩa, uyển chuyển tùy duyên chứ không khô cứng. Tuần sau, không là Lục Độ nữa, mà là Lục Niệm, Tốt niệm Thí. Mã niệm Giới. Pháo niệm Thiên. Xe niệm Tăng. Tượng niệm Pháp. Sĩ niệm Phật. cứ vậy mà chơi, cứ vậy mà đánh, cứ vậy mà luyện!”

          Anh ký giả há hốc mồm, đứng bật khỏi ghế, chắp tay kính cẩn, đổi cách xưng hô với niềm tôn kính:

          “Bạch thầy, xin thầy thâu nạp con làm đệ tử tục gia ạ!”

 

Tâm Không – Vĩnh Hữu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/10/2010(Xem: 4981)
Thôi Hộ, một danh sĩ đời nhà Đường (618-907), nhân dự hội Đạp Thanh đến Đào Hoa Trang, gõ cửa một nhà xin được giải khát. Một thiếu nữ đứng thập thò bên cửa...
02/10/2010(Xem: 4686)
Một đêm nọ, sư cụ nằm mộng thấy một người đàn bà dắt năm đứa con nhỏ đến trước mặt mình rồi vái lấy vái để, miệng nói: "Xin cứu mạng! Xin cứu mạng!". Sư hỏi người đàn bà...
30/09/2010(Xem: 14646)
Chúng sanh bị đọa địa ngục, đó là chúng sanh tâm bị đọa lạc vào địa ngục tham, sân, si phiền não. Muốn giải phóng chúng sanh tâm, phải dùng tự tánh Địa Tạng của chính mình.
27/09/2010(Xem: 8995)
Đức Địa Tạng là một vị đã chứng bực Đẳng Giác trải đến vô lượng A Tăng Kỳ kiếp rồi. Ngài có lời đại nguyện rằng: Nếu Ngài chưa độ hết chúng sanh, thì Ngài không chứng quả Bồ Đề, và nếu sự thọ khổ trong địa ngục hãy còn, thì Ngài thề không chịu thành Phật. Do cái bổn nguyện ấy, nên Ngài phân thân nhiều phen, đặng độ thoát hằng hà sa số chúng sanh đương tội khổ, trải đã không biết bao nhiêu kiếp rồi, mà Ngài cũng còn làm một vị Bồ Tát như vậy. Còn như nói đến tiền thân của Ngài từ khi chưa chứng quả vị, có kiếp Ngài làm con gái, có kiếp thì Ngài làm con trai, và cũng có kiếp Ngài làm vua nữa.
25/09/2010(Xem: 14386)
Nan-In, một thiền sư Nhật vào thời Minh - Trị (1868- 1912), tiếp một vị giáo sư đại học đến tham vấn về Thiền. Nan-In đãi trà. Ngài chế một cốc đầy và vẫn tiếp tục rót.
10/09/2010(Xem: 80421)
Một cuộc đời một vầng nhật nguyệt (quyển 3) Vào thời không có đức Phật Chánh Đẳng Giác ra đời, tại vùng Allakappa bị dịch bệnh hoành hành, lây lan từ người này sang người khác, nhà này sang nhà khác làm cho rất nhiều người chết, đói kém xảy ra khắp nơi. Những người còn mạnh khỏe, chưa bị lây nhiễm
02/09/2010(Xem: 10490)
Sơ lược về Thiền Sư Nguyễn Minh Không, Ông tên là Nguyễn Chí Thành sinh ngày 14/8 năm Bính Thìn (1076) tại Điềm Xá, Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình. Thiếu thời ngài chuyên làm nghề chài lưới của ông cha. Năm 29 tuổi ngài xuất gia đầu Phật. Ngài đã cùng Thiền sư Giác Hải và Thiền sư Từ Đạo Hạnh làm bạn thân sang Thiên Trúc học đạo với thầy Samôn được phép: Lục Trí Thần.
02/09/2010(Xem: 5813)
Tha phương sinh sống xứ người, tuy thâm tâm lúc nào cũng hướng về quê hương mến yêu, thế nhưng phải chờ đợi đến hơn hai mươi năm trời, sau bao ngày khắc khoải suy tư Thanh mới đột ngột quyết định về nước nghỉ hè hai tháng. Chàng về Saigon viếng thăm họ hàng vài ngày, rồi lang thang du ngoạn khắp các vùng biển từ Sầm Sơn đến Vũng Tàu, sau cùng quay lại Nha Trang, chiều chiều thơ thẩn đi dài dài trên bãi, mắt lơ láo nhìn biển khơi xa xăm với nỗi buồn vời vợi.
02/09/2010(Xem: 5607)
“Khác hơn thường lệ, đôi bạn thân Hiển và Phước, đối ẩm trong lặng lẽ, chẳng ai chịu mở lời. Hiển nâng chung trà hớp từng ngụm, rồi dường như đang bâng khuâng thả hồn theo những chiếc lá phong đỏ thẩm từng chiếc, từng chiếc rụt rè buông rời cành theo làn gió chiều mơn man. Còn Phước thì cầm chung trà, đi tới lui đăm chiêu suy nghĩ, mấy lần định lên tiếng mà cố đè nén chưa chịu hở môi.