Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

17. Giả tướng dụ dỡ phá lầu Đại Bi

13/10/201809:46(Xem: 6441)
17. Giả tướng dụ dỡ phá lầu Đại Bi

te dien hoa thuong


Tế Công Hoạt Phật
(Tế Điên Hòa Thượng)
Đồ Khùng dịch
(bút hiệu của HT Thích Minh Cảnh)

***

Chương 17:
Giả tướng dụ dỡ phá lầu Đại Bi
Hiển thần thông giận đánh ác đô quản


Có thơ rằng:

Trong non chẳng thấy đối nga kinh

Kinh quốc luống còn bệnh hạc danh

Chơn tích đã theo rồng bay mất

Đến nay còn lại tuyết Lan Đình.

Giám tự tăng còn đương đứng than thở, thấy Tế Điên từ Tô Đê ở phía Tây Hồ khật khưỡng đi về. Tế Điên từ hôm ra khỏi chùa Linh Ẩn đến ở nhà Tô Bắc Sơn và Triệu Văn Hội chơi ít ngày. Hôm nay Tế Điên đang đánh cờ với Tô Bắc Sơn ở trong phòng, bỗng hắt hơi một cái, bèn án linh quang rõ biết mọi việc, nói:

- Tô Bắc Sơn này, hôm nay ta phải đi, Tần thừa tướng sai người đến dỡ lầu Đại Bi ở chùa ta, ta phải chống lại thằng cha Tần thừa tướng này mới được.

Tô Bắc Sơn nói:

- Thánh tăng không nên làm thế! Ông ấy là Tể tướng đương triều, vị hiển tước cao, còn sư phụ là người xuất gia đâu có chống nổi ông ấy.

Tế Điên cũng không thèm để ý tới, đứng dậy bước ra cửa. Tô Bắc Sơn lật đật chạy theo, thấy Tế Điên đã đi xa rồi. Tế Điên đi thẳng về phía cửa Tiền Đường, thuận theo Tô Đê đi tới vừa hát:

Người đời trăm tuổi có bao lâu

Mới khóc oe oe đã bạc đầu

Ngày tháng xuân xanh chừng bao na?

Đắng cay nhàn tản lẫn lo âu

Trên đời tiền của bao người được?

Quan chức trong triều lắm kẻ cầu!

Quan to của lắm càng thêm bận

Chỉ tội tóc xanh sớm bạc đầu

Trăng quá Trung Thu trăng chẳng to?

Hoa trải ba thu hoa kém màu

Thung dung nhàn hạ bao nhiêu khắc?

Say tít cung thang dốc rượu bầu

Gò hoang cao thấp bao nhiêu nấm?

Mỗi độ xuân sang cỏ dãi dầu!

Tế Điên hát vừa xong cũng vừa đến trước cổng chùa. Quảng Lượng ngó thấy, nói:

- Sư đệ về đó hả? Không xong rồi! Chùa chúng ta hiện có đại họa kinh thiên.

Tế Điên nghe nói, tuy biết hết nhưng cố hỏi:

- Này sư huynh, đại họa kinh thiên gì thế? Không hề gì đâu, tất cả để Tế Điên tôi lo chọ Cái đó làm sao có thể dung thứ được? Sư huynh nghĩ xem tôi có thể nào để họ hiếp đáp các Hòa thượng chùa này hay sao?

Quảng Lượng nói:

- Sư đệ Ơi, sư đệ không cản nổi việc này đâu! Việc này là Tần thừa tướng phái bốn vị quản đại nhân đến dỡ lầu Đại Bi của chùa ta về lợp sửa Các Thiên lâu ở tướng phủ đó.

Tế Điên nói:

- A! Ông ấy là Tể tướng đương triều đường dụ muốn dỡ lầu Đại Bi, thì được dỡ. Qua vài ngày sau, quan Kinh dinh viện sư truyền dụ dỡ Đại Hùng bửu điện rồi cũng cho ông ấy dỡ. Cái đó hãy còn được! Cách vài hôm bên phủ Lâm An đưa thư đến dỡ Đông lang, Tây lang cũng cho ông ấy dỡ. Lại mấy bữa nữa, huyện Tiền Đường huyện Nhơn Hòa đưa thư đến muốn dỡ Tàng kinh các, cũng cho người dỡ nốt. Cái đó hãy còn được! Chớ lầu Đại Bi này là do tôi hóa duyên, tôi không để cho họ dỡ đâu!

Giám tự Quảng Lượng nghe nói thế, nghĩ thầm: "Lâu nay ông ấy coi bọn ta chẳng ra gì, nhân cơ hội này cho ông ấy một trận cho bỏ ghét", mới nói:

- Ờ sư đệ dám cản lại không cho dỡ thì sẵn có bốn vị quản gia đang ngồi uống trà bên trong thiền đường kia, sư đệ cứ tìm đến mà nói, ta chỉ sợ e sư đệ gặp họ rồi run lập cập nói không ra lời ấy.

Tế Điên hơi cười nhạt, nói:

- Sư huynh để mặc tôi, và đi thẳng về phía Thiền đường.

Trong viện rộng lớn gồm có ba phòng họp lại, có mười mấy vị tam gia đang đứng bên ngoài, có bốn vị quản gia đang ngồi uống trà bên phòng trong, thấy có một ông Hòa thượng kiếc, áo quần tả tơi từ ngờai đi vào, mấy vị tam gia liền ngăn lại hỏi: Ai đó?

Tế Điên đáp: Ta đây.

Tam gia nói:

- Ông là ai? Qúy vị đại nhân đang nói chuyện, ông là một Hòa thượng kiếc đến đây có chuyện gì? Ông ở chùa nào thế?

Tế Điên nói: Ta ở Cô Tử am.

Vị tam gia kia nói:

- Ông nói giả ngộ sao chớ. Ông là Hòa thượng sao lại ở am ni cổ Nam nữ lộn xộn dữ vậy?

Tế Điên nói:

- Ông không biết đó chớ, vị lão ni cô ở am đó đã chết rồi, còn vị tiểu ni cô thì đi theo người ta mất, ta ở đó coi chùa thôi. Nghe nói các vị đại nhân cần cây gỗ lớn, trong chùa chúng tôi xà rường đòn tay chất như núi, cái nào cái nấy to quá là to! To đến nổi nếu đem cây xà nhà ở đây, hai người ngồi bên thì người bên này không nhìn thấy người bên kia được.

Các vị tam gia nghe nói, khen:

- Chà, cây xà nhà lớn quá!

Tế Điên nói:

- Còn cây kèo của chùa tôi nếu để ở đây thì hai người ngồi hai bên, chả ai thấy ai.

Các vị tam gia nghe thế đều vui vẻ nói:

- Này Hòa thượng, bây giờ ông tính sao? Có muốn bán không hay để tặng cho đại nhân chúng tôi.

Tế Điên nói:

- Ta lại không có ý bán cho đại nhân, chỉ kêu đại nhân thưởng cho ít xu mua cái quần thay là được rồi.

Bên trong Tần An nghe nói rõ ràng, lòng nghĩ: "Thế thì dễ lắm". Vội sai người kêu Tế Điên vào.

Các vị tam gia nói:

- Này Hòa thượng, đại nhân chúng tôi kêu ông đó, ông gặp đại nhân chúng tôi thì đàng hoàng một tí nhé, đừng nói nhăng nói cuội như thế không được đâu!

Tế Điên không thèm trả lời, vén rèm bước thẳng vào trong. Tần An, Tần Thuận, Tần Chí, Tần Minh đồng nhìn lại, té ra là một ông Hòa thượng kiếc.

Tần An hỏi:

- Này ông Hòa thượng, nghe nói chùa ông có cây gỗ lớn phải không?

Tế Điên hai mắt liếc ngang một cái, hỏi:

- Bốn vị Ở đâu đến đây?

Bốn vị quản gia nói:

- Chúng tôi ở phủ Tần thừa tướng phái đến, đường dụ của đại nhân là dỡ lầu Đại Bi về sửa lợp lại Các Thiên lâu ở hoa viên tướng phủ.

Tế Điên hỏi:

- Bốn vị vâng đường dụ của đại nhân trong nhà các ông đến dỡ lầu Đại Bi phải không?

Bốn vị quản gia nói:

- Trong nhà của chúng tôi làm gì có đại nhân?

Tế Điên nói:

- Ối chà, trong nhà của các ông, cả đến đại nhân (bà xã) cũng không có nữa, chả trách các ông không biết quái gì hết! Các ông về thưa lại với đại nhân các ông nhé. Cứ nói Hòa thượng ta nói như vầy: "Ông ấy làm đến Thủ tướng, vị Ở Tam thai, điều hòa chức vị tam công, một đại thần giữ việc điều hòa lý âm dương, lý ưng phải làm lành, tích bồi phước đức, sao lại vô cớ đến đây hủy phá chùa chiền thế?". Các ông cứ trở về bẩm báo đúng như lời ta nói nhé!

Các vị quản gia đời nào chịu nghe những lời dạy trịch thượng đó, nên không hẹn mà tất cả đều đỏ mặt tía tai, lửa giận bừng bừng. Tần An nói:

- Cha chả, hay cho ông Hòa thượng khùng khiệu này, ta hãy đánh ngươi trước đã.

Nói rồi giơ tay lên nhắm Tế Điên xáng một bạt tai.

Tế Điên bước tránh qua một bên, nói:

- Ông muốn đánh hả? Ta với ông ra ngoài kia đọ sức chơi.

Tần An liền đứng dậy bước theo Tế Điên, hét bảo gia nhân:

- Đánh Hòa thượng này cho ta.

Mấy vị tam gia bước tới vây Tế Điên vào giữa, cung tay nhắm ngay miệng Hòa thượng đánh tới, tay thoi chân đá lia lịa, đánh đến nỗi thở chẳng ra hơi. Chỉ nghe có người la:

- Đừng đánh! Ta đây mà!

Mấy vị tam gia nói:

- Ngươi bị đòn đáng lắm, không thể tha thứ được! rơi vào tay chúng ông là phải chết! Nhè hùm mà dám vuốt râu chớ!

Đương lúc, mọi người đấm đá tưng bừng, bỗng Tân Thuận chạy lại nói:

- Đừng đánh nữa! Ta nghe tiếng hình như không phải, coi kỹ lại rồi hãy đánh tiếp. Không xong rồi đa! Ông Hòa thượng còn đứng đằng kia kìa.

Mọi người dòm lại, quả nhiên thấy Tế Điên đang đứng cười hề hề. Cúi xuống nhìn kỹ, thì ra người bị đánh chính là Đại đô quản Tần An, thương tích đầy mình.

Một vài gia nhân chạy lại hỏi:

- Thưa quản gia, tại sao lão gia lại bị đánh như thế này?

Tần An nói:

- Các ngươi mượn việc công báo thù riêng, ta bảo các ngươi đánh ông Hòa thượng, các ngươi lại nhè ta mà đánh. Ta nói: Ta đây mà. Các ngươi còn nói: Ngươi đáng đòn lắm. Được, được, được lắm!

Tần Chí, Tần Minh lật đật chạy lại xem, thấy thương thế Tần An rất nặng, nói:

- Chà, chuyện này chắc chắn là do yêu pháp tà thuật của Hòa thượng mà ra đây. Tụi bây phải đánh ông ấy cho ta.

Các vị tam gia nghe nói đều trợn mắt nổi giận chạy đến vây lấy Tế Công.

Tế Điên nói: 

- Hay thay! Hay thay! Người lành có người khi, ngựa giỏi có người cưỡi.

Miệng niệm lục tự chơn ngôn: "Án ma ni bát mê hồng, án sắc lịnh hích!". Tức thì các vị tam gia đùng đùng nổi giận đánh nhau chí chết.

Trương Thắng nhìn Lý Lộc, nói:

- Thấy mặt mi ta chịu không được, muốn đánh cho bể đầu chó mi cho rảnh.

Lý Lộc nói:

- Được, lại đây ta cho mi biết mùi.

Bên kia cũng như vậy. Mười tám người chia làm chin cặp quyết sống mái.

Tần Minh nhìn Tần Ty nói:

- Tần Ty nè, mi ngoại hiệu là Tần Thúc, ta biết rằng đánh không lại mi, nhưng không đánh ta chịu không được.

Nói rồi hươ quyền đánh nhầu tới.

Tần Thuận thấy Tần An thương tích đầy mình, nói:

- Ta nói cho mi biết, hễ thấy mi là ta bắt giận rồi, mi bị tụi nó đánh mặt xanh môi tím như vậy mới vừa lòng ta.

Cãi cọ một lát, hai người xáp nhau đánh làm một cặp.

Tế Điên đứng ngoài cười hề hề, nói:

- Hà hà, ai bảo kêu đánh nhau chi?

Trong bọn có kẻ nói: Tôi đánh không lại nó.

Tế Điên nói:

- Để ta giúp sức ngươi đánh cho nó mấy quả.

Bèn giúp người đó lấy lại thăng bằng cuộc diện. Trong bọn đánh nhau, có người sưng môi ôm lỗ tai của người kia mà cắn, người nọ lật đật chộp mũi của đối phương mà cắn.

Trong lúc mọi người đang đấm đá nhau túi bụi, Giám tự đi ngang thấy vậy, nói:

- Này Đạo Tế, ông thiệt gây họa chẳng nhỏ rồi. Nhè quản gia của Tần tướng phủ mà ông cho đánh nhau tơi tả như thế, không được đâu nghe. Mau mau thâu phép lại đi!

Tế Điên nói:

- Sư huynh nè, nếu không nể tình sư huynh, tôi nhất định sẽ cho bọn giặc này đánh nhau chí chết mới thôi. Hôm nay tha cho bọn họ. Thôi đừng đánh nhau nữa!

Một câu ấy vừa nói ra, mọi người tức thì dừng tay tỉnh lại, vẫn còn ấm ức trong lòng.

Có kẻ nói: Anh Thăng nè, tôi với anh vốn là bạn tri giao, tại sao anh lại đánh tôi đau quá vậy?

Liên Thăng nói: Tôi đâu có biết, anh xem xem lỗ tai tôi đây chẳng bị anh cắn đứt là gì?

Người kia nói: Thôi đừng nói nữa. Cái mũi tôi sứt mất vì ai đây?

Các vị tam gia đều oán hận Tần An vô cớ gây phiền. Tần An hỏi Giám tự tăng:

- Ông Hòa thượng điên kia ở chùa nào vậy? Đừng để ông ta chạy đi nhé! Lát nữa không có ông ấy, ta bắt ông thế đa!

Nói rồi bảo một vị tam gia thay ngựa ra khỏi chùa Linh Ẩn. Trên đường thúc ngựa phi nước đại hãy còn chê chậm. Về đến tướng phủ, mới xuống ngựa, gặp một vị đồng sự, vị ấy hỏi:

- Các anh làm sao trở về với dáng điệu thất vọng thế?

Tần An mới đem câu chuyện đầu đuôi thuật lại. Người kia nói:

- Khi gặp Thừa tướng anh đừng nói thiệt, chỉ yêu cầu tướng gia làm chủ bắt bọn hung tăng ấy đi.

Tần An vào đến thư phòng, Tần thừa tướng đang xem sách, ngước lên hỏi:

- Bọn ngươi đến chùa Linh Ẩn mượn gỗ lớn, tại sao lại về tơi tả thế?

Tần An thưa:

Bọn nô tài vâng lệnh dụ của đại nhân đến chùa Linh Ẩn nơi Tây Hồ mượn gỗ lớn, các Hòa thượng trong chùa đều thuận ý cho đại nhân mượn, chỉ có một ông Hòa thượng điên chẳng những không cho mượn mà còn làm nhục chúng tôi nữa. Cầu xin tướng gia làm chủ cho việc này.

Tần Thừa tướng nói:

- Cha chả, chùa Linh Ẩn lại có Hòa thượng khùng cả gan dám đánh gia nhân của ta, thiệt là đáng giận!

Tức thì lấy bút son phê lên tiêu bài, truyền đến Kinh doanh soái phủ, điều động hai viên tướng, 500 binh, các huyện nha sở tại đều đem quan binh đến vây chùa Linh Ẩn, bắt Hòa thượng khùng.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/11/2015(Xem: 4467)
Một người phụ nữ ra khỏi nhà và nhìn thấy ba người đàn ông râu dài bạc trắng đang ngồi trên băng ghế đá ở sân trước. Bà không hề quen ai trong số họ. Tuy nhiên, vốn là người tốt bụng, bà nói: “Tôi không biết các ông nhưng chắc là các ông đang rất đói, xin mời các ông vào nhà ăn một chút gì đó”.
03/11/2015(Xem: 4131)
Đã lỡ hứa với lòng là từ đây nhất định sẽ không viết chuyện tình nữa, nhưng có lẽ “mối dây ràng buộc của nghiệp trần duyên“ của tôi vẫn còn nên phải đành viết tiếp câu chuyện tình của Liên Hoa Hòa Thượng và nàng công nương em gái vua Gia Long. Thiên tình sử kéo dài đến 40 năm với một tình yêu độc đạo, nghĩa là đường yêu chỉ có một chiều. Nàng yêu đắng, yêu cay trong tuyệt vọng vị Hòa Thượng làm Tăng Cang chùa Thiên Mụ ở kinh đô Huế và cũng là sư phụ truyền Bồ Tát giới cho nàng. Để tránh mối tình ngang trái chỉ làm cản trở đường tu và sự trong sáng của mình, vị Hòa Thượng khả kính đã tìm cách trở về chùa xưa, Sắc Tứ Từ Ân ở Gia Định để tỵ nạn tình duyên. Nhưng Hoàng Cô - cô của vua Minh Mạng vẫn bám theo kiểu, cho dù chàng có đi đến chân trời góc biển nào, thiếp cũng khăn gói theo chàng.
24/10/2015(Xem: 6385)
Tại Hoa Kỳ, nếu nói về những người Mỹ gốc Việt đang thành danh trong ngành Luật và hành nghề Luật sư tại các Tiểu Bang khắp nước Mỹ thì thật là cả một lực lượng quá đông. Nhưng nói đến một nữ Luật sư có nhan sắc xinh đẹp, có nhiều tài năng đa dạng vừa là Luật sư xuất sắc kiêm Họa sĩ từng nhiều lần triễn lãm tranh sơn dầu vẽ kích thước lớn trên vải bố Cavas; và là một Thi sĩ có những bài Thơ rất hay đầy tính nhân bản, thật lãng mạn thì chắc chắn người ta phải nói đến Nữ Luật Sư JENNY ĐỖ tại San Jose, bắc California.
08/10/2015(Xem: 3905)
S au 5 năm, tôi trở lại thăm bạn lần thứ tư trên xứ người. Bước xuống phi trường, thấy bạn lững thững từ xa đi đến, bóng dáng lẻ loi nổi bật trên nền trời xanh biếc làm lòng tôi quặn thắt. Tôi biết bây giờ bạn là người cô đơn nhất, lòng đang chất chứa một nỗi u hoài. Còn tôi, cũng chỉ đến với bạn đôi ba ngày, có chăng cũng chỉ đem đến cho bạn vài nụ cười ngắn ngủi rồi đành phải chia xa!
02/10/2015(Xem: 3445)
Hôm nay tôi đến nhà người anh họ để dự đám giỗ mẹ của anh ấy (cũng là mợ của tôi), nhìn lên bàn thờ thấy khói hương nghi ngút, thức ăn, trái cây bày cúng ê hề, lòng tôi bỗng nhói lên một niềm cảm xúc. Thời gian trôi nhanh quá, mới đó đã mười hai năm. Nhớ lúc cha tôi vừa mất, khi chuẩn bị tẩn liệm cho người, mợ ấy đến nhìn mặt cha tôi lần cuối rồi khen rằng cha tôi chết không mất một miếng thịt (cha tôi mất đột ngột do tai biến mạch máu não), mấy tháng sau bắt đầu đến mợ ấy. Thế nhưng căn bệnh ung thư đại tràng đã hành hạ thân xác mợ gần một năm trời khiến mợ như chỉ còn da bọc xương.
01/10/2015(Xem: 8364)
Vạn Dặm Rong Chơi, Đường Rộng Mở _ Thích Từ Lực
14/09/2015(Xem: 3944)
Văn Nhân là văn sĩ nổi tiếng đã có vài chục tác phẩm xuất bản. Nếu như sinh ra ở Hoa Kỳ hay Tây Phương thì chàng ta đã trở thành triệu phú, đời sống đế vương. Thế nhưng thị trường chữ nghĩa của người Việt hải ngoại thì nhỏ, “văn chương hạ giới lại rẻ như bèo”, báo phát không, báo biếu, báo chợ, báo cắt dán khơi khơi đăng truyện của chàng mà không phải trả nhuận bút, nhà xuất bản kiếm được mớ tiền khi xuất bản sách của chàng…thế nhưng chính tác giả lại nghèo kiết xác.
08/09/2015(Xem: 4562)
Ông trời run rủi thật kỳ lạ, cho những người từ những phương trời xa lắc xa lơ bỗng nhiên gặp nhau, rồi cuộc đời ràng buộc với nhau ! Hôm đó trong văn phòng ông Paul, khoa trưởng trường đại học ở một tỉnh xa Paris, có ba người gặp nhau lần đầu : ông Paul, cậu Santy và Jean. Ông Paul người gốc Ba Lan, giòng dõi quý phái, theo cha mẹ lưu lạc sang Pháp. Ông học xuất sắc, đỗ đạt cao, làm giáo sư , rồi lên chức khoa trưởng kiêm giám đốc một trung tâm khảo cứu. Santy là một thanh niên người Lào, con nhà khá giả, được bố mẹ cho đi học bên Tây. Thông minh, chăm chỉ, đậu tiến sỹ rất sớm, cậu được nhận ngay làm giáo sư diễn giảng trong đại học ông Paul.
03/09/2015(Xem: 3547)
Tôi rất thích thiên nhiên. Dù đối với tôi, ở đâu, ngắn hay dài ngày, diện tích lớn hay nhỏ không quan trọng mà tôi luôn chọn cho mình một nơi trú ngụ có thiên nhiên. (Và yêu cầu thứ 2 là sạch sẽ). Điều mong muốn này không có nghĩa rằng tôi đòi hỏi cho mình vườn cây, hồ nước hay bể bơi. Cái mà tôi muốn nhất là khoảng không, là bầu trời. Dù ở căn hộ hay ở phòng thuê nhỏ xíu tôi rất thích có cửa sổ để ngắm trời xanh, mây trắng, và có thể thêm màu xanh của cây cối nơi xa xa…
28/08/2015(Xem: 4708)
Cải biên từ một bài hát, tôi xin đổi là: “Âu Châu có gì lạ không em? Mai em về còn nhớ gì không?”. Còn nhớ chứ, nhớ nhiều nữa là khác. Nhớ như một người yêu nhớ người tình. Và tôi đã nhớ gì, xin... thỏ thẻ cùng các bạn nỗi lòng của tôi nha. Âu Châu năm nay có hai sự kiện: * Sự kiện thứ nhất là khóa tu học hằng năm vẫn thường xảy ra tại một nước trong Âu Châu, không chỉ Phật tử khắp Âu Châu đều biết mà cả thế giới cũng có một số người quan tâm. * Sự kiện thứ hai độc nhất vô nhị thật đặc biệt chưa từng có trên thế gian này đã làm xôn xao khắp năm châu bốn biển đó là 4 đại lễ cùng tổ chức một lần tại chùa Khánh Anh, Paris. - Lễ Đại Tường Cố Hòa Thượng Thích Minh Tâm. - Lễ Khánh Thành Chùa Khánh Anh, Evry. - Lễ Hiệp Kỵ Lịch Đại Tổ Sư (Ngày về nguồn 9) - Đại Giới Đàn Khánh Anh.
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Most Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com
http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com