Con đường hoa nắng

10/04/201312:11(Xem: 5234)
Con đường hoa nắng

con duong-2

Con đường hoa nắng

Lam Khê

Bóng chiều buông xuống. Những tia sáng cuối cùng đi qua mảnh sân nhỏ còn rơi rải lại chút nhạt nắng mong manh trên những thân cây đang ngã dần sang màu tím sậm. Khoảnh khắc của mấy vạt màu tranh tối tranh sáng ấy rồi cũng tan nhanh. cảnh vật càng thâm u khi tiếng côn trùng rền rĩ vang lên từ phía những cánh đồng xa xa.

Lý vẫn ngồi yên trong bóng đêm lặng vắng ấy. Đóng củi đã được bó lại gọn gàng nhưng cô chưa vội mang vào. Lý thích ngồi yên như vậy. Để làm gì ư? Để hóng gió trời, để nhìn trăng sao. Nhưng trời đang lặn, tịch không chút gió thoảng, đêm nay lại không có trăng. Còn sao thì chưa điểm nhãn đủ cho khoảng không gian soi tỏ đến áng mây ngàn. Trời tối ở miền quê thật yên tĩnh và dù không còn nhìn thấy gì nữa, Lý vẫn mường tượng ra khung cảnh con đường làng phía dưới. Con đường đất đỏ chạy xuyên qua những xóm nhà dân thưa thớt. Con đường đầy hoa dại cùng cỏ gai, vậy mà đám con nít ở tận đẩu tận đâu mấy thôn xa lắc vẫn thích thả bò chạy rong trên đó. Cũng dễ hiểu vì con đường nằm dưới chân đồi, có ngôi chùa toạ lạc trên đỉnh cao, có hàng cây Sao ngất ngưởng che bóng mát cho người qua lại. Bọn trẻ thường rủ nhau đến học bài trước sân chùa. Học chán chúng liền nhào xuống đường chơi đánh đu thả diều.

- Lý à! Làm gì ở ngoài đó vậy? Lên chùa quét dọn rồi đóng chuông, cô Minh hôm nay bịnh rồi.

Lý dạ rồi ôm vội mấy bó củi vào nhà sau. Cô rửa tay sạch sẽ rồi bước lên chánh điện. Hằng ngày, Lý vẫn phụ với mấy cô lau chùa đốt nhang. Ngày mai là đúng thời hạn ba tháng Lý xin ở chùa làm công quả. Gia đình đã gọi điện từ mấy hôm trước bảo Lý về. Nhưng điều đó không quan trọng, vì chẳng phải đây là lần đầu tiên Cô ở chùa. Một năm trước khi cô bé vừa học xong phổ thông liền tuyên bố với cha mẹ:_ Con sẽ đi tu , không thi vào đại học- Lúc đó mấy anh chị Lý đã dự tính cho Lý thi vào trường này trường kia, toàn những trường điểm với nhiều tương lai hứa hẹn.

Cả nhà Lý ai cũng bất ngờ tuy không ngạc nhiên lắm. Vì khi còn học cấp hai, Lý vẫn theo chúng bạn đi chùa tụng kinh làm công quả. Lúc ở nhà,ø cô vẫn nói đi nói lại mãi cái điệp khúc:_ Học xong con sẽ đi tu. Học xong con sẽ đi tu...

Ba lâu nay vẫn giữ im lặng trước những quyết định của con cái. Như chuyện anh Năm của Lý bỏ ngang đại học, đăng ký đi lính biên phòng xa tít mù tận chân trời phía nam, Ông cũng không nói gì. Nói chung, đám con chưa ai làm điều gì tác hại để ba phải dùng uy quyền xen vào. Má thì tìm kế hoãn binh:_ Con còn nhỏ quá ở chùa thức khuya dậy sớm chịu không nổi đâu, thôi thì học xong đại học tu vẫn chưa muộn con à!

Lý lắc đầu phân trần bằng lý lẽ rất ư là đạo lý :_ Chuyện sanh tử sự đại đâu thể chờ ngày mai được. Bốn năm đại học rủi lúc đó gặp sự cố nào, con thay đổi tư duy thì thật không tròn tâm nguyện.

- Như vậy thì đã sao nào, ba má chỉ mong con thành đạt trên đường học vấn. Tương lai rực rỡ đang chờ, mà con lại muốn đi tu.

Nhưng rồi không ai ngăn được ý nguyện của Lý. Trước tiên cô tìm đến một ngôi chùa trong thành phố làm công quả vài tháng. Một năm trôi qua rồi. Ngôi chùa mà Lý đang ở đây thuộc một vùng quê rất xa nhà, và là ngôi chùa thứ tư cô xin đến làm công quả tập tu, và ít ngày nữa thôi Lý lại rời nơi này. Ngày mai Lý sẽ trở về thăm ba mẹ. Rồi theo lời khẩn khoản của mẹ và anh chị ở nhà ôn thi đại học, hay sẽ tiếp tục cuộc tìm kiếm của mình. Cuộc tìm kiếm chơn lý. Đó là cách mà Lý muốn diễn tả lại tâm trạng của mình trên bước đường tập sự. Những ngôi chùa quen hay không quen, đều tiếp nhận Lý như một tín nữ thuần thành. Đến ngôi chùa nào, cô bé cũng làm sốt sắng mọi công việc của người hành điệu, nấu ăn quét dọn, làm vệ sinh, lau chùa, thức khuya dậy sớm tụng kinh công phu bái sám…Lúc rảnh rỗi thì học kinh, học chữ nho, học cả tán tụng. Trên bước đường tìm kiếm thì đây là ngôi chùa Ni nằm ở vùng quê xa hẻo lánh, nhưng cảnh trí yên bình thanh thoát. Ngoài Ni sư đã lớn tuổi, có mấy sư cô trung niên và mấy cô diệu nhỏ còn đi học trường làng, lại có mấy chị làm công quả ở luôn trong chùa. Khi Lý đến, Ni sư và mấy cô hỏi về tâm nguyện, Lý cũng thưa thật và cũng có ý định xin tu, nhưng cũng có lẽ chưa đủ duyên hay một nguyên nhân sâu xa nào đó mà cô vẫn chưa rõ lắm. Lý chần chờ rồi lại quyết ra đi...

….Tụng kinh xong Lý đi thẳng lên phòng Ni Sư, người đang ngồi xem kinh bên chiếc bàn nhỏ. Vẻ nghiêm trang, từ hoà của người thường ngày làm cho Lý thấy kính trọng mà dễ gần, thì hôm nay cô bé cảm giác sờ sợ, ngập ngừng. Ni Sư đặt quyển kinh xuống khi thấy Lý buớc vào, người ngước nhìn lên rồi khẻ khàng hỏi:_ Có chuyện gì vậy con?

-Bạch Ni Sư …con xin phép ngày mai về thăm nhà..và …

Ni Sư mỉm cười hỏi lại:_ Và gì nữa…Hình như là con chỉ xin ở làm công quả ba tháng, và đã đủ thời hạn rồi. Mai con về nhà đi làm, hay học tiếp tục. Còn có ý định tu không?

-Dạ con cũng chưa biết. Con vẫn thích tu, mà chắc là chưa đủ duyên.

- À! Nhà Phật mình vẫn hay đổ thừa cho nhân duyên lắm. Gặp nhân duyên tốt thì mọi việc ắt sẽ thuân lợi. Nhưng chủ yếu là do tâm mình con ạ! Ni Sư nghe nói con từng xin tập sự ở nhiều chùa rồi, cuối cùng lại không nhất quyết. Có phải lòng con còn phân vân, hai nẻo đời đạo chưa thể chọn?

-Bạch Sư…. Khi con quyết ý tu hành thì không phân vân điều đó. Có lẽ vì tâm con chưa định, lại do môi trường và điều kiện chưa thuận lợi….

- Như vậy con tìm đến các ngôi chùa làm công quả là muốn làm một cuộc thử nghiệm để lựa chọn, mà đến nay vẫn chưa tìm được một nơi chốn trọn vẹn. Chẳng lẽ con định làm kẻ đi tìm kiếm mãi sao?

Lý yên lặng. Biết trả lời sao khi lòng cô thật chưa xác định rõ ý hướng về con đường mà mình muốn dấn thân vào. Nhưng nào cô có muốn thử nghiệm hay lựa chọn gì.

Sư ngừng lại vài giây, rồi như mượn lời nói thay cho Lý:_ Con là người có học có suy nghĩ, đó là ưu điểm của tuổi trẻ bây giờ. Nếu tâm đạo mạnh, ý chí vững thì những gì con có đó sẽ tạo nên những bước ngoặc khả quan cho sự tu tiến sau này không ít. Còn nếu đem sự hiểu biết của mình để suy lường tính toán điều gì đó thì không nên. Sư biết tâm đạo của con rất tốt, khi con bước đến chùa chỉ với mục đích là cầu tu học. Nhưng thực tế ở chùa, đôi khi không như lòng con nghĩ. Quý cô quý thầy dù là người tu hành thoát tục, nhưng tục tánh đôi khi vẫn còn, tham sân phiền não, thị phi nhân ngã vẫn chưa dứt hẳn. Vì mọi người vẫn còn trong vòng tu tập sửa đổi mà, đâu thể thành Phật thành Thánh ngay được. Chính điều đó đã làm cho con chùn lòng mỏi chí,

-Theo Sư thì– Ni sư chậm rãi nói tiếp, mắt hướng thẳng vào người đang đứùng đối diện- Khi lòng con chưa có những chủ đích rõ rệt, chỉ muốn ở chùa làm công quả gieo duyên cũng là điều rất tốt. Tuy vậy con vẫn còn khả năng học tiếp, gia đình con cũng mong muốn điều đó. Học thành tài rồi, sau này nếu còn định hướng tu hay không vẫn có chỗ hữu dụng. Người có tâm đạo có thiện chí, thì dù đứng trong hoàn cảnh nào, đời hay đạo cũng có thể mang sở học làm lợi ích cho mình cho xã hội. Một trong hai con đường con phải dứt khoát không thể dây dưa. Ngày tháng thoi đưa, con đường giải thoát hay sanh tử, hạnh phúc hay khổ đau đều do tâm chí thành và định hướng tốt của mỗi người. Mai này dù con lựa chọn cho mình một con đường nào, thì sư cũng có mấy lời gởi gấm. Nếu xuất gia tu học thì thẳng tiến đến mục đích giải thoát. Mình tu cho mình, nương theo một ai đó để học hỏi giáo pháp, tôn trọng thầy cũng là tôn trọng giáo pháp. Còn nếu không thì y pháp bất y nhơn, không vì thấy những bực tu hành thế này thế kia mà sanh tâm ngờ vực rồi thối chí. Người học đạo trước nên tìm niềm vui đạo vị để tự hoàn thiện chính mình. Đạo pháp là chiếc phao cứu cánh nhưng nếu mình không chịu dấn thân, không chịu gian khổ tìm cầu, thì làm sao đến được bờ giải thoát. Đi trên con đường nào thì cũng có chông gai riêng của nó. Đường đạo ngược gió lại càng trắc trở hơn. Phải có niềm tin có đạo lực mạnh cùng chí hướng rõ ràng mới vượt qua hết mọi trở ngại phiền toái…

….. Ánh nắng chiều hè đỏ rực như tia lửa phản chiếu trên những tảng đá xanh rêu làm nức nẻ thêm mấy đường gân sóng sánh màu bạc. Con đường đất đỏ có hàng cây cao vẫn không thể che khuất hết những thảm nắng chói chang đâm xuyên vào tận sân chùa. Lý bước xuống khỏi bực tam cấp khi nắng vẫn còn oi bức. Cô phải đi cho kịp chuyến xe xuôi về Thành Phố với chút bâng khuâng khi ngắm nhìn cảnh vật đang ngã màu soi trong bóng nắng. Thoáng chút giao động. Nhưng tâm tư cô trở nên thông thoáng tỉnh ngộ hơn sau những lời Ni Sư dạy hồi đêm. Con đường cô đang bước qua cũng đầy nắng và hoa như thế. Nắng có khi gay gắt, có khi rực rở dịu ấm. Hoa thì có muôn vẻ lắm màu mà lại ẩn đầy nhuỵ thắm. Ánh nắng sẽ tan trong trời đêm. Hoa thì mãi toả sắc để mang chút hương đến cho đời, mang chút tình cho gió; mang theo cả ý nguyện khi cùng hướng đến một bến bờ giải thoát.

Lý quay nhìn lại ngôi chùa nằm khuất sau hàng cây. Một khung cảnh u nhàn tĩnh lặng như vẫn tồn tại trong lòng cô lâu nay. Nhưng mãi đến bây giờ Lý mới nhìn thấy rõ sự trong sáng hồn nhiên đến thánh thiện của cả hoa và nắng. Ngày mai đó trên con đường cô đi cũng sẽ đầy sắc hoa và nắng như thế, và biết đâu rồi sẽ có bóng người trở về đây trong y trang nhuộm thắm màu đạo vị. Ngày mai, hoa trong nắng vẫn rực sáng ngay giữa cảnh chiều buông. Một loài hoa dù có đến đi giữa cuộc đời vẫn giữ trọn cho mình một sắc hương bất nhiễm.

---o0o---

Trình bày: Nhị Tường

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 7183)
Thầy Minh Ký là một người lập dị khác đời. Mọi người đều nói về thầy như vậy, dù chẳng ai biết nhiều về thầy. Hai năm trước khi Hoà Thượng Viện Chủ ...
10/04/2013(Xem: 5604)
Không khí ướt đẫm, mây trắng là là giăng ngang đỉnh núi trông tợ như những tảng thiên thạch lớn thoạt ẩn thoạt hiện ra trong một buổi chiều đông giá buốt. Nhưng lúc này đang độ vào thu. Màu trời xen lẫn với màu xanh bạc của cánh rừng làm ánh lên chút sắc buồn thâm u diễm lệ. Cảnh sắc này ắt hẳn cũng từng ru hồn bao khách trần tìm đến để mong khám phá và chinh phục một cõi thiên nhiên hùng vĩ giữa đất trời.
10/04/2013(Xem: 6839)
Sài gòn không có mùa thu để nhuộn thêm sắc vàng cho những chiếc lá còn lay lắt trên cành. Sài Gòn cũng đâu có bầu trời thu trong và mát để cho thi nhân thả hồn mơ mộng mà tức cảnh sanh tình. Ở đây chỉ có cái nắng mưa bất chợt như lòng người vui buồn bất chợt, đến đi bất chợt. Tuy vậy, nơi mảnh đất có chiều dài lịch sử hơn ba trăm năm, đã từng sản sinh ra nhiều cái độc đáo…vừa chung mà lại vừa riêng. Đây cũng là nơi sẵn sàng quy tụ và phát huy mọi điều hay đẹp, kể cả những cái dung dị nhất, bình thường nhất. Từ đó đã tạo nên một dáng dấp Sài Gòn_ không giống ai mà cũng chẳng khác ai.
10/04/2013(Xem: 16773)
Cạnh con đường mòn, ven sườn núi tại Ngọc Nam, có một ngôi chùa nhỏ hoang vắng, nằm im lìm giữa một nơi hẻo lánh và quạnh quẽ. Mùa xuân năm ấy, giặc dã và trộm cướp nổi lên, dân chúng miền phụ cận đã chạy tản mác đi nơi khác, vị trụ trì trong chùa cũng bỏ trốn, chỉ để một mình ông già “ tứ cố vô thân” ở lại đèn hương sớm tối.
10/04/2013(Xem: 4883)
Chiều dần buông, khách vãn chùa lần lượt ra về, chùa Bảo Quang trở lại ninh tịnh, yên ắng. Pháp sư Trí Thông bảo đám đệ tử hồi phòng ngơi nghỉ, còn tự mình quét dọn nhà chùa, phủi sạch bụi bặm trần ai, xua tan mọi huyên náo nóng nực của cả một ngày.
10/04/2013(Xem: 8585)
Đức Phật, nàng Savitri và tôi là tiểu thuyết mới nhất của nhà văn Hồ Anh Thái, do Nhà xuất bản Đà Nẵng xuất bản. Tác phẩm được Công ty Văn hóa Phương Nam ấn hành với số lượng lớn, theo sự chuyển nhượng bản quyền với tác giả.
10/04/2013(Xem: 5359)
Phàm, ai lên đường cũng mang theo hành trang, nhiều hay ít, nặng hay nhẹ là do quan niệm về nhu cầu và mục đích chuyến đi. Khi gã đến bái biệt Thầy, lòng chợt rưng rưng khi chạm vào ánh mắt đầy xót thương. Chẳng lẽ chưa phải là lúc gã lên đường hay sao? Chẳng lẽ Thầy chưa thấy hết những quằn quại thôi thúc trong gã bấy lâu ư?
10/04/2013(Xem: 16762)
Ni sư Satomi Myodo (tục danh là Satomi Matsuno) sinh năm 1896, trong một gia đình nông dân nghèo tại Hokkaido. Không chấp nhận truyền thống cho rằng phụ nữ chỉ có thể là một vợ đảm, mẹ hiền; bà quyết tâm tìm thầy học đạo. Trải qua nhiều khó khăn, tham cứu nhiều pháp môn nhưng bà vẫn không tìm được điều bà muốn.
10/04/2013(Xem: 5688)
Long trút hơi thở cuối cùng vào lúc 4:15 chiều, vào thời điểm này cậu mợ của Long đang trên máy bay về Việt Nam để thăm mẹ và bà ngoại của Long. Sau bao nhiêu năm vật vã trong đau đớn vì căn bịnh AIDS, và mấy tháng sau này Long sống trong đau đớn cùng cực bởi cơn bịnh hoành hành thân xác, chỉ còn xương và da. Nhiều lần ý nghĩ tự tử đến với Long, có lần Long dùng sợi giây sắt cắm vào ổ điện để mong sao điện giựt cho cậu chết, nhưng thật là chưa hết nợ trần nên cậu bị điện giựt bắn rớt từ trên giường xuống đất,...
10/04/2013(Xem: 7208)
Trong cuộc đời, có những mối tình ngắn ngủi thoáng đến thoáng đi, hoặc kéo dài "trong một tháng trong một năm" như cách nói của nhà văn nữ F. Sagan. Cũng có những mối tình lâu dài " tưởng trong giây phút mà thành thiên thu" hay "đem xuống tuyền đài chưa tan". Nhưng tất cả không biết đáng kể hay không nếu đem đặt bên cạnh mối tình lạ lùng của vị cao tăng chùa Shiga.