Con đường hoa nắng

10/04/201312:11(Xem: 5244)
Con đường hoa nắng

con duong-2

Con đường hoa nắng

Lam Khê

Bóng chiều buông xuống. Những tia sáng cuối cùng đi qua mảnh sân nhỏ còn rơi rải lại chút nhạt nắng mong manh trên những thân cây đang ngã dần sang màu tím sậm. Khoảnh khắc của mấy vạt màu tranh tối tranh sáng ấy rồi cũng tan nhanh. cảnh vật càng thâm u khi tiếng côn trùng rền rĩ vang lên từ phía những cánh đồng xa xa.

Lý vẫn ngồi yên trong bóng đêm lặng vắng ấy. Đóng củi đã được bó lại gọn gàng nhưng cô chưa vội mang vào. Lý thích ngồi yên như vậy. Để làm gì ư? Để hóng gió trời, để nhìn trăng sao. Nhưng trời đang lặn, tịch không chút gió thoảng, đêm nay lại không có trăng. Còn sao thì chưa điểm nhãn đủ cho khoảng không gian soi tỏ đến áng mây ngàn. Trời tối ở miền quê thật yên tĩnh và dù không còn nhìn thấy gì nữa, Lý vẫn mường tượng ra khung cảnh con đường làng phía dưới. Con đường đất đỏ chạy xuyên qua những xóm nhà dân thưa thớt. Con đường đầy hoa dại cùng cỏ gai, vậy mà đám con nít ở tận đẩu tận đâu mấy thôn xa lắc vẫn thích thả bò chạy rong trên đó. Cũng dễ hiểu vì con đường nằm dưới chân đồi, có ngôi chùa toạ lạc trên đỉnh cao, có hàng cây Sao ngất ngưởng che bóng mát cho người qua lại. Bọn trẻ thường rủ nhau đến học bài trước sân chùa. Học chán chúng liền nhào xuống đường chơi đánh đu thả diều.

- Lý à! Làm gì ở ngoài đó vậy? Lên chùa quét dọn rồi đóng chuông, cô Minh hôm nay bịnh rồi.

Lý dạ rồi ôm vội mấy bó củi vào nhà sau. Cô rửa tay sạch sẽ rồi bước lên chánh điện. Hằng ngày, Lý vẫn phụ với mấy cô lau chùa đốt nhang. Ngày mai là đúng thời hạn ba tháng Lý xin ở chùa làm công quả. Gia đình đã gọi điện từ mấy hôm trước bảo Lý về. Nhưng điều đó không quan trọng, vì chẳng phải đây là lần đầu tiên Cô ở chùa. Một năm trước khi cô bé vừa học xong phổ thông liền tuyên bố với cha mẹ:_ Con sẽ đi tu , không thi vào đại học- Lúc đó mấy anh chị Lý đã dự tính cho Lý thi vào trường này trường kia, toàn những trường điểm với nhiều tương lai hứa hẹn.

Cả nhà Lý ai cũng bất ngờ tuy không ngạc nhiên lắm. Vì khi còn học cấp hai, Lý vẫn theo chúng bạn đi chùa tụng kinh làm công quả. Lúc ở nhà,ø cô vẫn nói đi nói lại mãi cái điệp khúc:_ Học xong con sẽ đi tu. Học xong con sẽ đi tu...

Ba lâu nay vẫn giữ im lặng trước những quyết định của con cái. Như chuyện anh Năm của Lý bỏ ngang đại học, đăng ký đi lính biên phòng xa tít mù tận chân trời phía nam, Ông cũng không nói gì. Nói chung, đám con chưa ai làm điều gì tác hại để ba phải dùng uy quyền xen vào. Má thì tìm kế hoãn binh:_ Con còn nhỏ quá ở chùa thức khuya dậy sớm chịu không nổi đâu, thôi thì học xong đại học tu vẫn chưa muộn con à!

Lý lắc đầu phân trần bằng lý lẽ rất ư là đạo lý :_ Chuyện sanh tử sự đại đâu thể chờ ngày mai được. Bốn năm đại học rủi lúc đó gặp sự cố nào, con thay đổi tư duy thì thật không tròn tâm nguyện.

- Như vậy thì đã sao nào, ba má chỉ mong con thành đạt trên đường học vấn. Tương lai rực rỡ đang chờ, mà con lại muốn đi tu.

Nhưng rồi không ai ngăn được ý nguyện của Lý. Trước tiên cô tìm đến một ngôi chùa trong thành phố làm công quả vài tháng. Một năm trôi qua rồi. Ngôi chùa mà Lý đang ở đây thuộc một vùng quê rất xa nhà, và là ngôi chùa thứ tư cô xin đến làm công quả tập tu, và ít ngày nữa thôi Lý lại rời nơi này. Ngày mai Lý sẽ trở về thăm ba mẹ. Rồi theo lời khẩn khoản của mẹ và anh chị ở nhà ôn thi đại học, hay sẽ tiếp tục cuộc tìm kiếm của mình. Cuộc tìm kiếm chơn lý. Đó là cách mà Lý muốn diễn tả lại tâm trạng của mình trên bước đường tập sự. Những ngôi chùa quen hay không quen, đều tiếp nhận Lý như một tín nữ thuần thành. Đến ngôi chùa nào, cô bé cũng làm sốt sắng mọi công việc của người hành điệu, nấu ăn quét dọn, làm vệ sinh, lau chùa, thức khuya dậy sớm tụng kinh công phu bái sám…Lúc rảnh rỗi thì học kinh, học chữ nho, học cả tán tụng. Trên bước đường tìm kiếm thì đây là ngôi chùa Ni nằm ở vùng quê xa hẻo lánh, nhưng cảnh trí yên bình thanh thoát. Ngoài Ni sư đã lớn tuổi, có mấy sư cô trung niên và mấy cô diệu nhỏ còn đi học trường làng, lại có mấy chị làm công quả ở luôn trong chùa. Khi Lý đến, Ni sư và mấy cô hỏi về tâm nguyện, Lý cũng thưa thật và cũng có ý định xin tu, nhưng cũng có lẽ chưa đủ duyên hay một nguyên nhân sâu xa nào đó mà cô vẫn chưa rõ lắm. Lý chần chờ rồi lại quyết ra đi...

….Tụng kinh xong Lý đi thẳng lên phòng Ni Sư, người đang ngồi xem kinh bên chiếc bàn nhỏ. Vẻ nghiêm trang, từ hoà của người thường ngày làm cho Lý thấy kính trọng mà dễ gần, thì hôm nay cô bé cảm giác sờ sợ, ngập ngừng. Ni Sư đặt quyển kinh xuống khi thấy Lý buớc vào, người ngước nhìn lên rồi khẻ khàng hỏi:_ Có chuyện gì vậy con?

-Bạch Ni Sư …con xin phép ngày mai về thăm nhà..và …

Ni Sư mỉm cười hỏi lại:_ Và gì nữa…Hình như là con chỉ xin ở làm công quả ba tháng, và đã đủ thời hạn rồi. Mai con về nhà đi làm, hay học tiếp tục. Còn có ý định tu không?

-Dạ con cũng chưa biết. Con vẫn thích tu, mà chắc là chưa đủ duyên.

- À! Nhà Phật mình vẫn hay đổ thừa cho nhân duyên lắm. Gặp nhân duyên tốt thì mọi việc ắt sẽ thuân lợi. Nhưng chủ yếu là do tâm mình con ạ! Ni Sư nghe nói con từng xin tập sự ở nhiều chùa rồi, cuối cùng lại không nhất quyết. Có phải lòng con còn phân vân, hai nẻo đời đạo chưa thể chọn?

-Bạch Sư…. Khi con quyết ý tu hành thì không phân vân điều đó. Có lẽ vì tâm con chưa định, lại do môi trường và điều kiện chưa thuận lợi….

- Như vậy con tìm đến các ngôi chùa làm công quả là muốn làm một cuộc thử nghiệm để lựa chọn, mà đến nay vẫn chưa tìm được một nơi chốn trọn vẹn. Chẳng lẽ con định làm kẻ đi tìm kiếm mãi sao?

Lý yên lặng. Biết trả lời sao khi lòng cô thật chưa xác định rõ ý hướng về con đường mà mình muốn dấn thân vào. Nhưng nào cô có muốn thử nghiệm hay lựa chọn gì.

Sư ngừng lại vài giây, rồi như mượn lời nói thay cho Lý:_ Con là người có học có suy nghĩ, đó là ưu điểm của tuổi trẻ bây giờ. Nếu tâm đạo mạnh, ý chí vững thì những gì con có đó sẽ tạo nên những bước ngoặc khả quan cho sự tu tiến sau này không ít. Còn nếu đem sự hiểu biết của mình để suy lường tính toán điều gì đó thì không nên. Sư biết tâm đạo của con rất tốt, khi con bước đến chùa chỉ với mục đích là cầu tu học. Nhưng thực tế ở chùa, đôi khi không như lòng con nghĩ. Quý cô quý thầy dù là người tu hành thoát tục, nhưng tục tánh đôi khi vẫn còn, tham sân phiền não, thị phi nhân ngã vẫn chưa dứt hẳn. Vì mọi người vẫn còn trong vòng tu tập sửa đổi mà, đâu thể thành Phật thành Thánh ngay được. Chính điều đó đã làm cho con chùn lòng mỏi chí,

-Theo Sư thì– Ni sư chậm rãi nói tiếp, mắt hướng thẳng vào người đang đứùng đối diện- Khi lòng con chưa có những chủ đích rõ rệt, chỉ muốn ở chùa làm công quả gieo duyên cũng là điều rất tốt. Tuy vậy con vẫn còn khả năng học tiếp, gia đình con cũng mong muốn điều đó. Học thành tài rồi, sau này nếu còn định hướng tu hay không vẫn có chỗ hữu dụng. Người có tâm đạo có thiện chí, thì dù đứng trong hoàn cảnh nào, đời hay đạo cũng có thể mang sở học làm lợi ích cho mình cho xã hội. Một trong hai con đường con phải dứt khoát không thể dây dưa. Ngày tháng thoi đưa, con đường giải thoát hay sanh tử, hạnh phúc hay khổ đau đều do tâm chí thành và định hướng tốt của mỗi người. Mai này dù con lựa chọn cho mình một con đường nào, thì sư cũng có mấy lời gởi gấm. Nếu xuất gia tu học thì thẳng tiến đến mục đích giải thoát. Mình tu cho mình, nương theo một ai đó để học hỏi giáo pháp, tôn trọng thầy cũng là tôn trọng giáo pháp. Còn nếu không thì y pháp bất y nhơn, không vì thấy những bực tu hành thế này thế kia mà sanh tâm ngờ vực rồi thối chí. Người học đạo trước nên tìm niềm vui đạo vị để tự hoàn thiện chính mình. Đạo pháp là chiếc phao cứu cánh nhưng nếu mình không chịu dấn thân, không chịu gian khổ tìm cầu, thì làm sao đến được bờ giải thoát. Đi trên con đường nào thì cũng có chông gai riêng của nó. Đường đạo ngược gió lại càng trắc trở hơn. Phải có niềm tin có đạo lực mạnh cùng chí hướng rõ ràng mới vượt qua hết mọi trở ngại phiền toái…

….. Ánh nắng chiều hè đỏ rực như tia lửa phản chiếu trên những tảng đá xanh rêu làm nức nẻ thêm mấy đường gân sóng sánh màu bạc. Con đường đất đỏ có hàng cây cao vẫn không thể che khuất hết những thảm nắng chói chang đâm xuyên vào tận sân chùa. Lý bước xuống khỏi bực tam cấp khi nắng vẫn còn oi bức. Cô phải đi cho kịp chuyến xe xuôi về Thành Phố với chút bâng khuâng khi ngắm nhìn cảnh vật đang ngã màu soi trong bóng nắng. Thoáng chút giao động. Nhưng tâm tư cô trở nên thông thoáng tỉnh ngộ hơn sau những lời Ni Sư dạy hồi đêm. Con đường cô đang bước qua cũng đầy nắng và hoa như thế. Nắng có khi gay gắt, có khi rực rở dịu ấm. Hoa thì có muôn vẻ lắm màu mà lại ẩn đầy nhuỵ thắm. Ánh nắng sẽ tan trong trời đêm. Hoa thì mãi toả sắc để mang chút hương đến cho đời, mang chút tình cho gió; mang theo cả ý nguyện khi cùng hướng đến một bến bờ giải thoát.

Lý quay nhìn lại ngôi chùa nằm khuất sau hàng cây. Một khung cảnh u nhàn tĩnh lặng như vẫn tồn tại trong lòng cô lâu nay. Nhưng mãi đến bây giờ Lý mới nhìn thấy rõ sự trong sáng hồn nhiên đến thánh thiện của cả hoa và nắng. Ngày mai đó trên con đường cô đi cũng sẽ đầy sắc hoa và nắng như thế, và biết đâu rồi sẽ có bóng người trở về đây trong y trang nhuộm thắm màu đạo vị. Ngày mai, hoa trong nắng vẫn rực sáng ngay giữa cảnh chiều buông. Một loài hoa dù có đến đi giữa cuộc đời vẫn giữ trọn cho mình một sắc hương bất nhiễm.

---o0o---

Trình bày: Nhị Tường

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 18123)
Xin được viết đôi dòng cảm nghĩ của mình về tác phẩm Tu Bụi của tác giả Trần Kiêm Đoàn. Số là rất tình cờ, tôi và anh Đoàn cùng dạy lớp mùa Hè ở trường Pacific Lutheran University tại Olympia, Washington State, tháng 6 năm 2001. Hai chúng tôi được xếp chung hai phòng sát nhau trong cư xá giáo sư trường đại học PLU và cũng là hai người Việt duy nhất ở đây. Anh Đoàn dạy môn Psychotherapy (Tâm Lý Trị Liệu) và tôi dạy môn Physiotherapy (Thể Lý Trị Liệu) nên có dịp làm việc chung trong khóa học. Tôi ham thể thao, anh Đoàn ham viết lách....
10/04/2013(Xem: 4898)
Người ta có thể vương vấn mùa thu bằng những điều thật giản dị. Những ai lần đầu trở thành sinh viên sẽ có cảm giác hạnh phúc trong mùa thu trọn vẹn ý nghĩa. Những ai đã qua dốc cuộc đời, mùa thu lá rụng sẽ có dịp để nhìn lại, để chiêm nghiệm cuộc sống. Mùa thu níu giữ chân ta ở lại, níu ta sống chậm hơn và muốn ngoảnh lại phía sau xem mình đã đánh mất những gì, mình còn lại những gì… Có những phút lắng lòng như thế để bước tiếp, dù chặng đường phía trước còn cả một mùa đông.
10/04/2013(Xem: 4558)
Thỉnh thoảng con mới gọi về Việt Nam để hầu chuyện với Thầy, thế mà lần nào con cũng nhõng nhẽo than van với Thầy là mỗi khi nói chuyện với Thầy xong , thì cái hầu bao của con nó lủng đi thật nhiều. Nhưng hôm nay, cái cảm giác lủng hầu bao của con không còn nữa, mà thay thế vào đó là một nỗi đau buồn nào đó thật mơ hồ mà ngay chính con, con cũng không nhận rõ được, sau khi được Thầy cho biết cặn kẽ những khổ cực của người dân ở các tỉnh miền Trung đang phải gánh lấy, ...
10/04/2013(Xem: 4831)
Tôi hân hạnh được Thầy Pháp Siêu tức là Nguyễn Thanh Dương trình bày với tôi, Thầy đã phải trải qua nhiều năm sưu tập và dịch thuật một bộ TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO gồm có 62 bài Giảng Luận tóm rút các phần tinh hoa đặc sắc. Mỗi mẫu chuyện có nhiều ý nghĩa thâm thúy: xây dựng, thức tỉnh, và giác ngộ cho người đời, Thầy cũng khuyến khích tôi, nếu có phương tiện in ra để phổ biến cho mọi người được xem.
10/04/2013(Xem: 10235)
Pháp Phật rộng lớn thâm sâu, nhưng không ngoài lý Duyên Khởi và lý Nhân Quả. Duyên Khởi hay lý tánh của các pháp. Thật tướng của các pháp chính là không tướng.
10/04/2013(Xem: 5922)
Phât tử Chơn Huy ở Hoa Kỳ về có đem theo tập tự truyện dày của Tỳ Kheo Yogavacara Rahula. Cô nói truyện rất hay, khuyên tôi đọc và nhờ tôi dịch ra Việt ngữ để phổ biến trong giới Phật tử Việt Nam. Câu chuyện rất lý thú, nói về đời của một chàng trai Mỹ đi từ chỗ lang bạt giang hồ đến thiền môn. Truyện tựa đề "ONE NIGHT'S SHELTER (From Home to Homelessness)--The Autobiography of an American Buddhist Monk". Tôi đọc đi rồi muốn đọc lại để thấu đáo chi tiết trung thực của một đoạn đời,...
10/04/2013(Xem: 8245)
Cách đây hơn ba mươi năm, cũng có vài tiểu thuyết gia viết về Lý Công Uẩn. Cốt truyện tuy ly kỳ, câu văn tuy hấp dẫn thực, nhưng các tác giả thường thường đưa vào nhiều chuyện hoang đường để mô tả một nhân vật lỗi lạc với những hành động vượt quá sức tưởng tượng.
10/04/2013(Xem: 7243)
Còn trong tác phẩm Và khi tro bụi của nhà văn Đoàn Minh Phượng, người đọc không bước qua một cánh cửa, không đi theo một đường thẳng mà cứ bị dẫn dắt qua bao lối rẽ. Người đàn bà đi tìm cái chết, nhưng rồi cuối cùng chính chị phải tìm cách ngăn lại một cái chết khác. Mỗi người được sinh ra không phải để đi tìm cho mình một dấu chấm hết, mà là một mắt xích tạo nên dòng đời. Cho dù cuộc đời chỉ được ghi nhận bằng dòng chữ ngắn ngủi “Tôi là một đứa trẻ mồ côi....
10/04/2013(Xem: 15253)
Trên thế giới ngày nay, những sách vở nói về các vấn đề huyền linh có rất nhiều, sau khi sưu tầm sự thật về những bậc làm cho tôi cảm thấy khích lệ tinh thần để trình bày kinh nghiệm riêng của tôi về những đấng Chân Sư của Phương Đông. Trong những chương sách này, tôi không có ý diễn tả một tín ngưỡng hay một tôn giáo nào. Tôi chỉ đưa ra một tóm lược những kinh nghiệm cá nhân của mình về các đấng Chân Sư, để trình bày những chân lý căn bản trọng đại trong giáo lý của ngài.
10/04/2013(Xem: 12043)
Người du khách cuối cùng đã về; người hướng dẫn viên cuối cùng đã lập lại đến cả ngàn lần những điều hiểu biết của mình để giới thiệu cho du khách ngoại quốc về xứ cổ Ai Cập.