May một chiếc áo dài

01/02/201706:45(Xem: 6368)
May một chiếc áo dài





ao dai nam



TRUYỆN NGÀY XƯA



                            MAY MỘT CHIẾC ÁO DÀI

       Có một vị quan khách vào một tiệm may, đặt may một chiếc áo dài. Ông chủ tiệm may bước ra từ tốn chào khách. Trong lúc chào khách, ông ta ngầm ngắm khách từ trên xuống dưới một lượt rồi mới lễ phép thưa :

         - Thưa Ngài, Ngài muốn chọn loại vải nào ạ ?

         - Loại vải nào tốt nhất, đẹp nhất thì may cho ta. Ông khách trả lời một cách nghênh ngang không cần suy tính.

        Ông chủ tiệm may vội vàng lấy thước, bút giấy ra, cẩn thận đo đạt cho khách và hẹn ngày lấy áo.

         Một tuần lễ sau, chiếc áo may xong. Ông khách đến lấy áo. Chu choa, chiếc áo sao mà gấm vóc, lụa là cao sang đến thế, mặc vào lại vừa vặn với cái thân người nở nang cân xứng đến thế, đẹp ý lắm lắm !

        Xin được nói thêm một chút ở đây. Ở nước ta, ngày trước trọng chữ Nho, đàn ông thì lấy chiếc áo The, chiếc  áo Thụng, để phân biệt ngôi thứ, phẩm trật mà xum xoe và khúm núm lẫn nhau.

        Trước Công Đường thì quan trên, kẻ dưới;  nơi mái đình làng thì người chiếu trên, kẻ ngồi chiếu dưới;  đi ngoài đường, người cởi ngựa có lọng che, kẻ thấp hèn đội nón tơi, đi chân đất v.v....Còn nửa, lại còn có kẻ mới giàu có phất lên vù vù (sắp thành Đại gia) thường thì hay đi đứng xênh xang, hợm hỉnh, tánh tình luôn  thích khoe khoang của cải... Có tiền có bạc rồi lại muốn có danh, có vọng...với người ta !

        Thế cho nên, nơi chốn đông người họp bàn công tác , bàn việc lớn, vị này đứng lên báo cáo hay, vị khác cũng không kém, báo cáo tốt, đạt chỉ tiêu nhiều hơn năm ngoái, năm kia, xong, vỗ tay bôm bốp rôm rả cả phòng ốc. Hoặc khi có lễ lộc, ăn chơi chè chén,  mâm cao cỗ đầy, rượu vào lời ra, ông này chắp tay xưng tụng  khen tặng ông kia, ông kia lại phải vội vàng chắp tay đáp lễ khen tặng  xưng tụng hết lời, hết vốn lại ông nọ cho phải phép. Thế cho nên mới có câu "Áo Thụng Vái Nhau" là thế !

        Ôi, cái Truyền Thống Văn Hóa của ta sao mà Đẹp thế ! Và cái bệnh Thành Tích kia sao vẫn còn mãi đến ngày hôm nay !

        Lại xin được kể tiếp về chuyện ông chủ tiệm may. Có người hỏi ông do đâu mà ông may áo tài tình đến thế ? Ông chủ tiệm may  đủng đỉnh trả lời :

        - Có gì đâu. Làm nghề nào cũng thế. Lâu năm rồi, kinh nghiệm nó dạy cho ta trở nên chuyên nghiệp trong nghề ấy thôi. Nghề may thì cũng vậy.Cứ mỗi khách vào may áo quần, chỉ cần thấy được cử chỉ, nghe được lời nói, hoặc nhìn cung cách cư sử với mọi người  của khách là ta đoán được ý muốn của khách, sau đó đo và may áo là họ... vừa  ý !

        Này nhé :

        - Một vị khách mới ra làm quan, có chức có quyền buổi đầu, dáng người bệ vệ, ngực nở, đầu cổ, mặt mày luôn ngẩn cao lên nhìn đời, thì vạt trước phải dài hơn vạt sau,  khi bước đi xênh xang ngoài phố, hai vạt áo phải may đề huề ngang nhau, đẹp biết mấy !

        - Một vị khách làm quan nửa đời người rồi, tánh tình trở nên điềm tĩnh, ăn nói chững chạc và đi đứng ngay ngắn hơn trước, hai vạt áo dĩ nhiên phải được may dài đều nhau, cân xứng biết bao nhiêu !

        - Vị quan khách khi về già thì không còn minh mẵn và kiêu hãnh như trước nữa. Tuổi càng cao, sức khỏe càng yếu, mắt mờ, chân run, tay mỏi, lưng còng..., đi đâu cũng phải lom khom chống gậy đi cùng. Đủ thứ bệnh hoạn kéo đến gậm nhấm thân thể con người !

       Cuộc đời đã đi qua, nhìn lại bây giờ, chẳng là cái gì cả, cho dù của cải, tiền bạc vơ vét lúc sinh thời có to lớn là bao đi nữa, cũng không quý bằng sức khỏe như lúc này !

       Chiếc áo dài bây giờ phải đo may sao cho vạt sau dài hơn vạt trước, để hai vạt áo cùng dài đều bằng nhau, đẹp lão vô cùng !

 

        Thưa các bạn, câu chuyện đến đây đươc xem như chấm dứt.Xem xong, các bạn  tự mình suy gẩm nghe !

 

                                                     MÙA XUÂN NHƯ Ý

                                                               *

                                       LI  HAY  Ý  ĐẸP

                                        "Chim khôn  chọn cây lành mà đậu"

                                                                 

                                                                          _______________                                 

 

                                                (Trích trong "Ngày Vui Qua Mau"

                                                                                       sắp xuất bản nay mai)

 

  

  

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/11/2018(Xem: 6063)
Tôi và chị chưa hề một lần gây thù chuốc oán với nhau. Vậy mà không hiểu sao ngay từ ngày chạm mặt đầu tiên ở trụ sở Hội Văn Học Nghệ Thuật Tỉnh, bỗng dưng tôi thấy ghét chị thậm tệ. Và nhìn ánh mắt, vầng trán nhăn nhíu, điệu bộ của chị khi đứng gần tôi vào lúc cuộc họp chuẩn bị khai mạc, tôi cảm nhận, thấy biết được chắc chắn rằng chị cũng chẳng ưa gì tôi, có thể là ghét cay ghét đắng tôi, còn hơn cái mức mà tôi ghét chị.
04/11/2018(Xem: 6463)
Có bao giờ bạn nghĩ đời sống vợ chồng cũng là một nghề không? Chắc chắn mọi người đều nghĩ vợ chồng là chuyện tình cảm yêu đương, cớ sao lại gọi là một nghề?... Vào ngày 7 tháng 1 năm 2008, có một người Mỹ gốc Việt, 38 tuổi đã ném bốn đứa con nhỏ từ bốn tháng đến ba tuổi trên một chiếc cầu tại tiểu bang Alabama, Hoa Kỳ. Theo tin tức thì hai vợ chồng anh thường cãi nhau suốt ngày, hầu như không ngày nào mà hàng xóm không nghe vợ chồng anh to tiếng mắng chửi nhau. Ngoài việc xung đột, bất đồng ý kiến với vợ, anh còn uống rượu và xài thuốc kích thích, nên không kiềm chế nổi cơn sân. Vào ngày nói trên, sau khi cãi nhau với vợ, anh xách bốn đứa con lên xe và đem ra cầu liệng xuống sông, sau đó cảnh sát đã tìm ðược xác của bốn đứa trẻ này. Khi ra tòa anh ðã thú tội và nhận án tử hình.
03/11/2018(Xem: 17644)
Mười câu chuyện sức mạnh của chân thật và nguyện cầu chân lý Trích từ Tiểu Bộ Kinh Nikàya thay-tro Tâm Tịnh cẩn tập Chuyện tiền thân số 422 của Tiểu Bộ Kinh kể rằng trong thời tối sơ, con người sống thọ đến một A tăng kỳ. Tương truyền đó là thời mọi người trên thế gian đều nói thật, người ta không biết từ "nói dối" nghĩa là gì cả. Một hôm, Vua ban chiếu chỉ cho các thần dân tập trung trước sân chầu để nghe Vua nói dối. Mọi người đều ngơ ngác và hỏi, “Nói dối là gì? Nói dối là vật gì? Có màu gì? Màu xanh, hay màu đỏ”. Thời đó, con người có sắc thân rất tuyệt mỹ, toát ra mùi thơm của hoa chiên đàn, miệng có mùi thơm của hoa sen, là nhờ quả hành nghiệp chân thật, nói lời chân thật trong tiền kiếp.
02/11/2018(Xem: 4687)
Cả đám bảy, tám đứa tuổi choai choai đang quây quần nhậu nhẹt hò hét, làm huyên náo cả cái thôn vắng vẻ nằm ven biển. Những nhà ở gần đó không ai nghỉ ngơi, chợp mắt ngủ trưa được sau một buổi quần quật với công việc làm. Không ai dám hé môi động răng lên tiếng trước cái đám “quỷ sống” nổi tiếng là “quậy tới bến” này, dù là lên tiếng van lơn năn nỉ chứ không phải răn đe khuyên bảo…
01/11/2018(Xem: 5097)
Thạch đến chơi nhà tôi thường xuyên vào mỗi buổi chiều. Nói là chơi, thật thì lúc nào Thạch cũng đem bài vở đến cùng học và trao đổi ý kiến, chỉ khi xong xuôi bài vở mới ngồi tán gẫu với nhau. Mẹ tôi rất thương Thạch, bà yên tâm khi tôi kết bạn với một người hiếu học, hiền lành, lễ phép. Mẹ tôi cũng đã từng nghe mấy đứa bạn khác của tôi nói bóng nói gió có ý cặp đôi Thạch với tôi, nhưng bà bỏ ngoài tai, vì bà tin Thạch, cũng như tin con gái út của bà. Chỉ có một lần, không có Thạch, bà nhắc nhở tôi: “Con cứ theo thằng Thạch mà học như nó, đừng có ham chơi và giữ gìn đức hạnh thì có ngày con sẽ gặt hái những gì tốt đẹp nhất mà mình mong muốn!”
01/11/2018(Xem: 5061)
Nước Nga Bây Giờ Thích Như Điển Sau 25 năm, tôi đến lại nước Nga để thăm viếng lần nầy là lần thứ 6. Lần đầu vào năm 1994, nghĩa là mới chỉ sau 3 năm khi Liên bang các nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Xô viết bị sụp đổ; Liên bang Nga - một hình thức nhà nước mới được ra đời, nơi mà đảng Cộng sản không đóng vai trò độc tôn trong xã hội nữa. Những tưởng rằng, thành trì của phe xã hội chủ nghĩa ấy vẫn vững như bàn thạch, nhưng ngờ đâu, sau hơn 73 năm (1917-1991) tồn tại đã sụp đổ hoàn toàn bởi cuộc cách mạng dân chủ Nga do Yelsin, Tổng thống Nga chủ trương.
28/10/2018(Xem: 5867)
Diễm và Liễn lấy nhau được đúng 5 năm, chưa có con, biến cố 30-04-75 đến, chồng Diễm khăn gói vào tù, lúc đó nàng vừa 23 tuổi. Ở nhà chỉ còn nàng và cụ Định 70 tuổi, thân phụ Liễn. Trước đây, cả nhà ba người chỉ sinh sống bằng đồng lương hạn hẹp, ít ỏi của Liễn. Nhờ Diễm biết tằn tiện, quán xuyến, lại không phải hạng người ham vật chất, đua đòi nên cuộc sống gia đình nàng tạm đủ. Đủ theo cái nghĩa biết đủ thì nó đủ. Nhờ thế, mái ấm gia đình nàng êm đềm hạnh phúc dù vắng bóng tiếng trẻ thơ.
24/10/2018(Xem: 5669)
Ký túc xá Trường Cao Đẳng Sư Phạm không phải tồi. Thậm chí còn rất khang trang so với nhiều ký túc xác khác. Từ đây lội bộ ra bãi biển thơ mộng chỉ chừng trăm mét, tha hồ mà hóng gió trong lành. Ấy nhưng, cuộc sống ở ký túc xá quá phức tạp, ồn ào dường như không chịu ngơi nghỉ, lại thường xảy ra những vụ cầm nhầm lấy lộn không chịu trả… Tôi và Hương, Lý, Thanh họp bàn với nhau, quyết định chung tiền tìm nhà trọ ở ghép ở riêng.
22/10/2018(Xem: 4940)
Một cú điện thoại gọi đến vào giấc trưa im ắng đã làm cả nhóm sinh viên chúng tôi giật bắn cả người. Thằng Tiên, trưởng nhóm gia sư, vồ lấy điện thoại với vẻ mặt háo hức. Tiếng đầu dây bên kia: “A lô, xin lỗi … có phải nhóm gia sư trường Đại học Nha Trang không ạ?” “Dạ phải! Dạ phải!”, thằng Tiên vừa đáp vừa nheo mắt nhìn chúng tôi. “À, tôi cần một gia sư thật gấp!” “Kèm lớp mấy ạ? Môn gì ạ?” “Lớp 5, môn Toán. Con tôi nó thích học cô giáo, có cô không?”
19/10/2018(Xem: 22993)
Ở Ba La Nại xa xưa Trị vì là một vị vua lâu đời Vua sinh ra một con trai Lớn lên độc ác ít ai sánh cùng Kiêu căng, bạo ngược, tàn hung Khiến người hầu cận, tùy tùng không ưa