Sắc nắng lung linh

10/04/201311:47(Xem: 6530)
Sắc nắng lung linh

1canhdep

Sắc nắng lung linh

Lam Khê

Em không làm sao quên được cái buổi chiều hôm ấy. Một buổi chiều của định mệnh.

Hoài Thư bắt đầu kể cho tôi nghe, giọng cô bé trầm đặc lại như tắt nghẹn. Có lẽ vì cô đang cố kiềm chế bao nỗi xúc động trong lòng. Vẫn vóc dáng mảnh mai gầy gầy mà tôi đã gặp mấy năm về trước. Nhưng Hoài Thư bây giờ không còn cái vẻ hoảng loạn thất thấn của người vừa trải qua cơn chấn động tinh thần. Đôi mắt ngây dại nay đã long lanh, dù vẫn còn phãng phất một chút buồn, một chút tư lự, thầm lặng và chịu đựng.

Cái buổi chiều mà Hoài Thư nói là định mệnh đó cách đây đã năm năm rồi. Hôm ấy, nhà Trường tan học sớm hơn mọi lần. Lúc trưa vào lớp nghe tin có bão, Thầy Hiệu trưởng đã cho tất cả học sinh ra về. Hoài thư cũng tất tả chạy về lo phụ mẹ đem những tấm lưới phơi trước sân vào nhà. Chẳng mấy chốc bầu trời đổ sập một màu xám xịt. Mọi người lo lắng nhìn ra ngoài biển. Gió mỗi lúc một thổi mạnh lên, cuốn theo các đám mây đen dày đặc nhanh chóng phủ kín khắp mặt đất. Trên biển, những đợt sóng ngầm dường như chỉ chờ có thế là bắt đầu thổi tung bọt nước trắng xóa lên cao, quật mạnh vào bờ một cách giận dữ. Tiếng gió rít hoà lẫn với tiếng sóng vỗ, tạo nên một thứ âm thanh chan chát lạnh lùng đến ghê rợn. Rồi mưa trút xuống...nặng hạt và cũng dữ dội không kém.

******

Dõi tầm mắt nhìn ra xa, Hoài thư còn trông thấy thấp thoáng mấy con tàu nghiêng ngửa đang cố chống chọi trước cơn phong ba của biển trời. Những cánh buồm siêu vẹo chao nghiêng đang nỗ lực tiến vào bờ. Nhưng dường như chẳng còn kịp nữa rồi. Cơn gió cấp mười thổi với tốc độ ghê hồn đã đánh vào những thân tàu mong manh, khi chỉ còn cách bờ vài trăm mét làm vỡ tung hết mọi miền hy vọng sống còn của hàng trăm sinh mạng. Tất cả bị cuốn trôi theo triều sóng. Những cái đầu người nhấp nhô dật dừ trong giây lát rồi cũng bị nhận chìm mất hút. Trên bờ... bỗng chốc đầy kín dòng người chạy đến. Mặc cho trời mưa gió bão táp, họ cùng la khóc gào thét trong nỗi tuyệt vọng. Những tiếng la đã trở nên quá lạc lõng trước bao âm thanh hổn loạn của đất trời.

Chuyện mà Hoài thư kể cho tôi nghe cũng giống như bao câu chuyện thương tâm khác đã xãy ra nơi đây khi cơn bão số năm đi qua. Những con tàu ra khơi đã không kịp quay về khi nghe tin có bão. Một vài chiếc trở về, chưa kịp cập bờ cũng bị sóng đánh tan tác. Lòng đại dương sâu thẳm đã là nơi an nghỉ vĩnh viễn cho những con người quanh năm lăn lộn cùng mây biển. Trong số đó có cả người cha thân yêu của Hoài Thư.

Tận mắt chứng kiến tấn thảm kịch bi thương hôm ấy, tâm lý cô gái nhỏ đã bị kích dộng mạch. Hàng trăm xác chết được vớt lên.. hàng trăm gia đình mất người thân kêu khóc vang xa cả một gốc trời côn đảo. Hoài Thư cũng khóc đến ngất lịm khi người ta đem xác ba em về. Sau đó cô bé không còn biết gì nữa. Suốt ngày cô la khóc một cách điên dại. Có khi chạy khắp các bờ biển để kiếm tìm, cười nói một cách ngây ngô. Người mẹ sau nỗi đau khóc chồng, lại phải lo chạy chữa cho con. Trái tim rắn rỏi của người phụ nữ miền biển đã giúp bà vượt qua bao cơn sóng gió.

__ Hoai Thư chưa kể cho cô nghe vì sao em lại hết bịnh?

Tôi hỏi khi thấy em trầm ngâm nghĩ ngợi.

__ Dạ…... nghe mẹ nói gia đình em lúc ấy rơi vào cảnh túng quẩn. Anh Hai đang học trên thành phố phải bỏ về để lo cáng đáng việc nhà. Đám ba xong thì mẹ đưa em đi chữa trị khắp nơi. Bác sĩ bảo em bị tổn thương tinh thần, cần phải có thời gian tịnh dưỡng mới mong hồi phục. Lúc ấy mẹ thường đến chùa để cầu siêu cho ba, cũng có dắt em theo. Ni sư trụ trì thương cảm mới bảo mẹ để em ở chùa để được yên tỉnh và uống thuốc nam thử xem. Có lẻ nhờ khung cảnh tôn nghiêm thanh tịnh và một phần nhờ sự tận tình của quí sư cô mà bịnh em dần dần thuyên giảm. Hai năm nay thì em hầu như hết hẳn. Hiện giờ em đã về nhà vì chỉ còn mình mẹ. Anh hai cũng nối nghiệp ba đi biển có khi hằng tháng mới về. Rồi cô bé lắc đầu:- Biết làm sao được hả cô? Bởi cuộc sống của người dân nơi đây đã gắn liền với biển từ bao đời nay rồi.

Tôi cũng khẽ thở dài, tỏ vẻ đồng cảm với em. Biết làm sao được, khi biển muôn đời vẫn là nguồn lợi bất tận, để cho mọi sinh vật tồn tại phát triển. Dù rằng trong sự tồn tại ấy, vẫn luôn phủ trùm nhiều nỗi đau thương mất mát đến tê lòng.

Vừa nghe Hoài Thư nói chuyện tôi vừa đi, bỗng chốc đã ra tới bờ biển. Tôi đứng lại, cố hít thật sâu để tận hưởng cái không khí trong lành qua làn sương mằn mặn bốc lên từ biển nước. Buổi sáng biển thường trong xanh và dìu dịu vài con sóng nhỏ nhoi đằm thắm. Chắc hẳn biển đã thấm mệt sau một đêm tung hoành gào thét, hay vì nó không nỡ khuấy động cái khung cảnh im ắng nầy. Từ gốc chân trời phía đông, một ít vầng dương vừa lố dạng. Mặt trời ở biển thường ra sớm và lặn cũng sớm. Vài tia nắng đầu tiên chiếu thẳng xuống mặt nước tạo nên một mầu sắc lung linh sóng động, đẹp một cách mờ ảo mênh mông.

Đang miên man suy nghĩ...Tôi quay lại thì không còn thấy Hoài Thư đâu nữa. Cô bé biến đâu mất rồi nhỉ? Tôi nhìn quanh quất và nghe tiếng gọi từ phía bên kia đụn cát. Hoài Thư tươi cười bước tới, trên tay cô bé cầm chiếc vỏ sò khá to.

- Hôm nay cô trở về thành phố rồi. Hoài Thư muốn tặng cô chiếc vỏ sò xinh xắn nầy đem về làm kỷ niệm.

Tôi cầm vỏ ốc lên ngắm nghiá rồi khẽ nói:_Cô cũng định mua cái gì để tặng cho Hoài Thư. Em thích gì nào?

Hoài Thư lắc đầu:_ Thôi cô đừng mua nữa. Ở đây quà biển không thiếu đâu. Cô về thành phố thỉnh thoảng ra đây thăm biển là đủ rồi.

Có tiếng chuông chùa vọng lại, ánh mắt Hoài Thư liền quay về thực tại. Cô bé nói nhanh:_Thôi em chào cô. Chúc cô đi đường bình an. Sáng nay trên chùa có khoá lễ, em phải lên đó bây giờ, chắc là không thể đưa tiễn cô được.

Tôi nhìn theo dáng Hoài Thư đi khuất sau cánh cổng chùa mà lòng cứ miên man nghĩ ngợi về một phép mầu nào đó, đã mang lại sự sống cho cô gái nầy. Phép mầu ấy bắt nguồn từ một niềm tin sâu xa và bất diệt hay từ trong cuộc sống đời thường, khi mà con người luôn phải vật lộn giữa cái sống và cái chết, giữa niềm hạnh phúc đam mê cùng nỗi đau vô tận. Dù gì thì hôm nay bầu trời cũng đã nắng ráo và trong sáng hơn như để báo hiệu một ngày bình yên nơi biển cả. Mọi sức sống vẫn tiềm tàng. Ngoài kia biển đang reo vui……..dưới những sắc nắng lung linh dịu dàng mà thâm thiết..

---o0o---

Trình bày:Nhị Tường

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/03/2020(Xem: 15541)
Ngày nay, Sự hiện hữu lạ lùng của mấy con trùng nhỏ nhoi codv19 lại có một sức tấn công vô hình mà mãnh liệt làm các nhà chánh trị gia hùng cường nhất thế giới khi đưa tay để bắt tay nhau trong một tư thế quen thuộc của nền văn hóa âu tây lại vội vả rút tay về rồi họ cùng chấp hai bàn tay lên ngực để chào nhau và cùng rộ lên cười những tiếng cười hoan lạc, mỹ miều, khoan khoái, từ xưa nay chưa từng có ! Hay thay, Một khoản khắc trở về chân lý.
02/03/2020(Xem: 5942)
Truyện ngắn "Trong cốp xe" của TK Vĩnh Hữu được đăng trên Thư Viện Hoa Sen vào ngày 16/02/2020, có đoạn: ... "Anh chú tâm niệm Phật, đúng ra là niệm Chuẩn Đề đà-la-ni, chỉ để thêm đạo lực, thêm ý chí mà vượt qua thời khắc khó khăn thử thách, quên đi mệt nhọc thân xác..."
01/03/2020(Xem: 7176)
Thưa các bạn, nội dung câu chuyện này nói về một anh bộ đội, hay nói rõ ra ca ngợi và ngưỡng mộ hết lòng của tôi về anh bộ đội giữa khi lòng hận thù của các bạn về cuộc chiến, về người bên kia còn đang ngùn ngụt, chắc chắn sẽ có người chụp cho tôi cái nón cối, rồi tôi bị tẩy chay, ghét bỏ. Nên tôi ngại chứ. Còn bây giờ sau hơn 40 năm, chuyện chụp mũ xưa như trái đất, xưa quá rồi Diễm, xưa quá đi Tám, có chụp lên đầu tôi cái nón cối là tôi...đội luôn vì nó rất model không đụng hàng, không giống ai bây giờ nữa.
29/02/2020(Xem: 6724)
Đọc câu văn trên bằng chữ Hán, có nhiều người sẽ hiểu đại khái là: Vô thường già bịnh không hẹn một ai. Sớm còn tối mất, trong khoảng sát na đã qua đời khác…. Dĩ nhiên là bài văn Cảnh Sách nầy còn nhiều đoạn ở trước và sau đó nữa, chứ không phải chỉ có hai câu nầy. Đây là sách gối đầu giường của những Chú và Cô Sa Di, Sa Di Ni lúc mới thọ giới xong, cần phải học thuộc lòng. Thế nhưng, đây cũng không phải chỉ hoàn toàn dành cho người mới vào cửa Đạo, mà những vị thâm niên ở chùa năm, bảy chục năm khi đọc lại những đoạn văn Cảnh Sách như thế nầy ngẫm ra thấy cũng thấm thía vô cùng. Trong giới tu hành không ai phủ nhận điều nầy cả, mà ngay cả người Phật tử hay người khác Đạo, khi nhận chân ra được sự vô thường của mọi vật thể trên thế gian nầy, thì cũng đều công nhận lời dạy của Tổ Quy Sơn chẳng sai một mảy may nào.
21/02/2020(Xem: 5544)
Vầng dương đã lên cao. Nắng đổ nung nóng đều cát đá. Cây lá cũng đã cùng nhau trở mình, lớn thì uốn éo, nhỏ thì oằn oại, thì thầm than vãn với nhau khi những hạt sương long lanh cuối cùng đã tan biến vào cõi không khôi khôi với sắc trạng mới mẻ...
16/02/2020(Xem: 13635)
Người xưa thường nói rằng: Nhân sanh thất thập cổ lai hy. Điều nầy có nghĩa là:Đời người 70 tuổi xưa nay hy hữu. Đó là sự thật và đó cũng chỉ là tương đối mà thôi. Bởi lẽ có nhiều người sống thọ đến 80, 90, 100 hay hơn 100 tuổi. Âu đó cũng là do nhân duyên của nhiều kiếp ta vốn đã làm việc trưởng dưỡng lòng từ bi, tôn trọng sự sống của kẻ khác, nên mới được như vậy. Dĩ nhiên là cũng có nhiều người sống chỉ được có 5 năm, mười năm, 20, 30, 40, 50 hay 60 tuổ
15/02/2020(Xem: 13480)
Sau 4 ngày tham dự đại lễ tại chùa Viên Giác tại Hannover, Đức Quốc, chúng tôi được Thầy Thông Triển đưa ra nhà ga bằng xe ca của chùa để trở về lại trú xứ của mình. Trên xe có một nữ Phật tử chùa Trúc Lâm ở Paris, Pháp Quốc tâm sự. „Bác ơi, đây là lần đầu tiên cháu đến thăm chùa Viên Giác. Cháu đọc báo thấy có tin về 4 ngày lễ hội 40 năm từ 27 đến 30 tháng 6.2019 về thành lập chùa Viên Giác, thành lập Hội Phật Tử Việt Nam TNCS, thành lập Chi Bộ Chi Bộ Phật Giáo VNTN tại Đức và 40 năm kỷ niệm báo Viên Giác. Ngoài ra còn 3 lễ khác là Khánh thọ 70 tuổi của Hòa Thượng Phương Trượng chùa Viên Giác, Đại Giới Đàn Pháp Chuyên và lễ tấn phong lên các hàng giáo phẩm Hòa Thượng, Thượng Tọa, Ni Sư.
12/02/2020(Xem: 6897)
Vào ngày 8/2/2020, một thảm kịch đã xảy ra cho đất nước và quân đội Thái Lan. Thượng Sĩ Jakrapanth Thomma sau khi cãi cọ với thượng cấp của mình là viên đại tá đã rút súng bắn chết ông này và bà mẹ vợ của ông ta. Sau đó Jakrapanth Thomma lấy thêm súng, ăn trộm xe bọc thép Humvee (trong nước gọi là xe đặc chủng) lái ra phố, điên cuồng bắn giết rồi chạy vào một khu thương xá bắn giết thêm một số nữa, bắt giữ con tin và cố thủ ở đây suốt một đêm. Cảnh sát đặc nhiệm Thái Lan được gửi tới cùng bà mẹ của hung thủ, kêu gọi hung thủ ra đầu thú nhưng thất bại. Cuối cùng hung thủ bị bắn chết với “thành tích” kinh hoàng là đã giết chết 29 người, làm bị thương 57 người. Thảm kịch xảy ra đúng vào ngày lễ quan trọng của Phật Giáo trên đất nước Thái Lan.
30/01/2020(Xem: 11578)
Hạ Viện Hoa Kỳ hôm 28/01/2020 đã thông qua dự luật trừng phạt những quan chức Trung Quốc can thiệp vào việc chọn lựa người thay thế Đạt Lai Lạt Ma, nhà lãnh đạo tinh thần Tây Tạng 85 tuổi được cho là sẽ luân hồi sang kiếp khác. Chính quyền Mỹ có thể phong tỏa tài sản và cấm nhập cảnh tất cả các quan chức Trung Quốc nào tìm cách nhận diện và đưa lên ngôi một Đạt Lai Lạt Ma mới do chính quyền Bắc Kinh duyệt xét, sau khi thủ lãnh tinh thần Tây Tạng qua đời. Dự luật này còn phải được Thượng Viện chấp thuận, và thượng nghị sĩ Cộng Hòa Marco Rubio - vốn nhiều ảnh hưởng ở Thượng Viện, đã từng vận động thành công luật nhân quyền Hồng Kông - hứa sẽ ủng hộ. Sau đó sẽ được trình lên tổng thống Donald Trump để phê chuẩn.
18/01/2020(Xem: 5295)
Truyện vui kể rằng, có một cửa hàng Bán Chồng 6 tầng lầu, với quy định trước cửa như sau: - Càng lên cao, khách sẽ có món hàng tốt hơn! Nhưng đã không chọn, thì không được quay trở xuống mua hàng bên dưới nữa. Tầng 1, một cô ế chồng thấy tấm bảng “Đẹp Trai”. Cô muốn lên thử tầng 2, thấy bảng “Đẹp Trai, công việc ổn định”. Cô lại muốn lên tầng 3 để xem sao, thấy bảng “Đẹp Trai, công việc ổn định, ga lăng – lãng mạn”. Lần này cô nhất định phải lên tầng 4, bảng đề “Đẹp Trai, công việc ổn định, ga lăng – lãng mạn, không tứ đổ tường”. Cô lại quyết không dừng chân, tầng 5 có bảng “Đẹp Trai, công việc ổn định, ga lăng – lãng mạn, không tứ đổ tường, đại gia – COCC (con ông cháu cha)”. Làm sao dừng chân, phải với tới “cực phẩm” mới được, lần này bảng tầng 6 là “Tại đây không có gì, chỉ là thử thách lòng tham không bao giờ dừng của quý cô!”