Tản mạn những ngày đông

10/04/201311:47(Xem: 6497)
Tản mạn những ngày đông

muadong_1

Tản mạn những ngày đông

Lam Khê

---o0o---

Tạp bút

1- Trời đã sang đông. Tôi thường nghĩ vậy khi những cơn gió bấc vừa thổi qua, và nhìn lốc lịch trong năm chỉ còn lại vài chục tờ mỏng manh. Ơû cái thành phố phương nam nhộn nhịp này mà nói đến mùa đông, nghe ra chẳng mấy phù hợp. Về mặt địa hình địa lý quả là như thế. Nhưng với tâm lý chung mà hơn hết là trong dòng suy tưởng của tôi, thì mùa đông vẫn hiện hữu theo chu kỳ ở bất cứ nơi nào có sự sống. Còn nơi vùng đất vốn nổi tiếng hai mùa mưa nắng này cho đến cận ngày giáp tết, khí trời vẫn nóng bức khô khan. Thế mà người ta cứ thích gọi là trời đang lập đông, là tiết đông. Năm nào có được chút hơi hướm lành lạnh thì cảnh sắc phố phường như được khoát lên mình một màu áo mới. Đêm đông có khi là những giấc mơ dài thật đẹp- Vì ngày ngắn hơn đêm mà. Đêm đông làm ray rứt thêm nỗi buồn cho người xa xứ. Đêm đông lòng thoáng ngẩn ngơ theo cánh chim trời bay đi...mang theo bao mộng ước một đời người chưa qua hết.

Sáng sớm ngồi vào bàn viết, đầu óc minh mẫn nên ý tưởng dồi dào mặc sức tuôn trên từng trang viết. Nhưng tôi ít có dịp viết vào lúc tinh mơ như thế. Bởi sáng sáng tôi phải leo lên sân thượng tập thể dục, hoặc đi bộ trên con đường lộ trước mặt chùa. Đây là điều bắt buộc phải thường xuyên. Không hẳn vì sức khỏe, mà là việc làm tôi vốn ưa thích mỗi buổi sáng hoặc chiều tối. Lúc này tôi có cả một khoảng không gian vắng lặng để được nhìn, được suy tư mà không sợ những âm thanh ồn ào khuấy động. Nhất là những ngày cận đông, gió trời se lạnh( dù không lạnh thì cũng có gió) Con đường mới mở nên dòng xe cộ qua lại còn thưa vắng. Vào giờ này càng yên tịnh. Thi thoảng cũng xuất hiện vài tiếng rú ga ing ỏi của mấy tay yên hùng xa lộ nghe đến rợn người. Không ít lần vào tuần lễ cuối tháng, lúc đi qua dãy phố không ánh đèn đường, tôi bỗng đứng sững lại khi bắt gặp vầng trăng khuya chênh chếch trên bầu trời còn thẩm tối. Trăng thành phố hiếm hoi là vậy nên dù thế nào nó vẫn đẹp. Ôi! Đẹp lắm. Một mảnh trăng khuya soi cả lối đi về.

Đi bộ. Suy tư. Không gian trầm mặc theo lòng người. Với dòng chảy ngắn ngủi của thời gian ấy mà tôi có thể làm được bao điều- Ngoài việc đẩy lùi bịnh tật, thì đây là bước khởi đầu cho một tâm hồn an tịnh trong lành. Vừa đi, vừa hít thở, mọi suy nghĩ lắng sâu theo từng bước chân trải đều thoăn thoắt. Có nhiều ý tưởng hay đã hình thành trong đầu khi tôi đi thả bộ như thế. Ở đây tôi còn tìm thấy những con người đồng cảm. Ít ra là về phương diện đồng hành vì lợi ích ngày mai( Nhàø Nước lâu lâu thường tổ chức các cuộc đi bộ vì người nghèo là vậy) Những mẫu chuyện lượm lặt, những trang tin thời sự, văn hóa và cả thơ ca đi theo những con người ra đường (dân tri thức mà). Họ bàn thảo vô tư pha lẫn niềm tự hào tự mãn. Tiếng cười tràn ngập trên mọi ngõ đường gốc phố. Niềm vui bất chợt đến, khi người ta đón nhận cảnh yên bình trước ánh ban mai qua hơi thở trong lành chưa bị ô nhiễm bởi bụi đường khói xe. Một thân thể khỏe mạnh, một tâm hồn thanh thản biết yêu thương, chia sẻ và bằng lòng với những gì mình có. Hạnh phúc đôi khi rất đổi bình thường là vậy.

2- Mấy hôm nay thời tiết đang chuyển mùa. Trời buổi chiều thường thâm u và dịu mát. Khi đứng trên tầng hai chánh điện tôi mới cảm nhận rõ điều đó. Ở đây đôi khi cũng chịu ảnh hưởng gió mùa đông bắc thổi về, nên bầu trời thỉnh thoảng cũng se lại chút hanh hao giá buốt. Ba giờ chiều, tôi bước lên chùa đóng chuông. Một mình với trời đất mênh mông rộng thoáng( ở trên lầu cao, giờ này thường không có ai lai vãng) đủ cho tôi lắng động tâm tư theo từng tiếng đại hồng chung ngân vang trầm mặc. Trên bàn Phật bài trí đơn sơ mà vẫn trang nghiêm với đầy sắc hoa tươi cùng khói hương nhẹ bay theo chiều gió. Thiên nhiên đang lúc giao hòa nên tạo cảnh, hay lòng người trong tĩnh lặng mà hiện sinh ra muôn sắc hữu tình?

Chắc hẳn do cảnh lặng tâm yên nên lúc này tôi nghe từng tiếng chuông vừa đánh lên mang một âm điệu trầm hùng sâu lắng hơn mọi ngày. Mà quả thật như vậy. Khi muôn vật đều duy tâm sở biến, thì cảnh sắc trước mắt tôi lúc này cũng từ ý thức hóa hiện ra. Tiếng chuông lay vọng giữa hư không lại được cảm nhận từ tâm thức bình yên, nên vạn nẻo âm dương cũng lâng lâng niềm thoát tục. Qua giây phút tịnh tâm theo dòng cảm xúc, bất giác nhìn lên tượng Phật Bổn Sư và hình như tôi thấy ngài đang mỉm cười. Phật mỉm cười vì thương chúng sanh mê muội, tất bật suốt đời trong nẻo hư danh. Phật cười, một nụ cười an nhiên lạc vị trước cảnh sắc không. Nụ cười ấy ngàn năm trước ngàn năm sau vẫn hiện hữu trong tâm thức chúng ta. Vậy mà đến tận bây giờ tôi mới nhận ra được nụ cười an lạc luôn nở trên môi người tỉnh giác. Rồi như không muốn bỏ lỡ cơ hội...cùng mỉm cười với Thế Tôn, Tôi lại hướng nhìn đấng Đại Giác Đại Bi rồi sụp lạy, lòng hân hoan theo từng tiếng chuông chiều nhè nhẹ. Niềm vui động lại, ý tưởng bỗng miên man theo ngọn gió đông tàn...

Khung cảnh tịch nhiên này cũng không còn là của riêng tôi nữa. Từ lúc nào, chàng trai trẻ có tên là Phát đang quỳ trước Bảo Điện. Phát đến chùa hằng ngày, thường có mặt trước khi tôi lên đóng chuông, chỉ để lạy Phật rồi về. Lạy một cách thành khẩn. Khuôn mặt người thanh niên ánh lên nét hoan hỷ tự tại như đức Phật Di Lặc ( Mà cậu ta cũng có cốt cách và gương mặt như vậy lắm) Không gian sống của Phát vào lúc này là đoạn đường đi bộ từ nhà đến chùa( nhà gần chùa) Thời gian sống là ngay giây phút hiện tại quỳ dưới bóng từ tôn, với tất lòng được chiêm bái và lễ sám. Mồ hôi ra ướt đẫm mà vẫn tươi tắn trong nụ cười hàm tiếu. Một khuôn mặt tràn đầy ý xuân. Nhìn Phát bất giác tôi nhớ đến phong cách sống của vị thiền sư chứng ngộ, đã để lại bài thơ bất hủ qua bao mùa xuân đạo ...

“-Xuân qua trăm hoa rụng

Xuân đến trăm hoa cười

Trước mắt việc đi mãi

Trên đầu già mất rồi

Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết

Đêm qua sân trước một cành mai”

Đã biết sắc trần là mộng ảo, thì hoa rụng hoa cười cũng chỉ là hoạt cảnh giữa chốn phù hư; Vậy cớ chi lòng còn buồn vui trước việc xuân đến xuân đi mà hoài tưởng vu vơ về những gì đã mất. Mùa đông đang hiện hữu rồi sẽ qua. Nắng xuân chưa tới rồi sẽ tới. Nghĩ đến việc hoa rụng xuân tàn cũng chỉ mang tính ước lệ cho đời người thấm thoát. Bao cảnh tượng trước mặt, tiếng chuông chùa thoáng vọng bên tai và hình ảnh người thanh niên đang lạy Phật kia như ngầm bảo với tôi rằng:_Trong tiềm thức của mỗi người luôn có sẵn một mùa xuân vĩnh hằng bất diệt. Một mùa xuân không vướng bận thị phi nhân ngã, không bị vay mượn theo những sắc màu hư ảo phù du...

Chặng đường nào rồi cũng qua. Muôn sự đến đi mãi mãi là một vòng xoay bất tận trong cõi luân hồi. Duy chỉ có niềm vui trong ánh đạo mới giúp cho ta có được một nụ cười thoải mái an lành bên đức Phật từ bi luôn hiện hữu.

---o0o---

Trình bày: Nhị Tường

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/11/2015(Xem: 6224)
Một người phụ nữ ra khỏi nhà và nhìn thấy ba người đàn ông râu dài bạc trắng đang ngồi trên băng ghế đá ở sân trước. Bà không hề quen ai trong số họ. Tuy nhiên, vốn là người tốt bụng, bà nói: “Tôi không biết các ông nhưng chắc là các ông đang rất đói, xin mời các ông vào nhà ăn một chút gì đó”.
03/11/2015(Xem: 6067)
Đã lỡ hứa với lòng là từ đây nhất định sẽ không viết chuyện tình nữa, nhưng có lẽ “mối dây ràng buộc của nghiệp trần duyên“ của tôi vẫn còn nên phải đành viết tiếp câu chuyện tình của Liên Hoa Hòa Thượng và nàng công nương em gái vua Gia Long. Thiên tình sử kéo dài đến 40 năm với một tình yêu độc đạo, nghĩa là đường yêu chỉ có một chiều. Nàng yêu đắng, yêu cay trong tuyệt vọng vị Hòa Thượng làm Tăng Cang chùa Thiên Mụ ở kinh đô Huế và cũng là sư phụ truyền Bồ Tát giới cho nàng. Để tránh mối tình ngang trái chỉ làm cản trở đường tu và sự trong sáng của mình, vị Hòa Thượng khả kính đã tìm cách trở về chùa xưa, Sắc Tứ Từ Ân ở Gia Định để tỵ nạn tình duyên. Nhưng Hoàng Cô - cô của vua Minh Mạng vẫn bám theo kiểu, cho dù chàng có đi đến chân trời góc biển nào, thiếp cũng khăn gói theo chàng.
24/10/2015(Xem: 7887)
Tại Hoa Kỳ, nếu nói về những người Mỹ gốc Việt đang thành danh trong ngành Luật và hành nghề Luật sư tại các Tiểu Bang khắp nước Mỹ thì thật là cả một lực lượng quá đông. Nhưng nói đến một nữ Luật sư có nhan sắc xinh đẹp, có nhiều tài năng đa dạng vừa là Luật sư xuất sắc kiêm Họa sĩ từng nhiều lần triễn lãm tranh sơn dầu vẽ kích thước lớn trên vải bố Cavas; và là một Thi sĩ có những bài Thơ rất hay đầy tính nhân bản, thật lãng mạn thì chắc chắn người ta phải nói đến Nữ Luật Sư JENNY ĐỖ tại San Jose, bắc California.
08/10/2015(Xem: 5719)
S au 5 năm, tôi trở lại thăm bạn lần thứ tư trên xứ người. Bước xuống phi trường, thấy bạn lững thững từ xa đi đến, bóng dáng lẻ loi nổi bật trên nền trời xanh biếc làm lòng tôi quặn thắt. Tôi biết bây giờ bạn là người cô đơn nhất, lòng đang chất chứa một nỗi u hoài. Còn tôi, cũng chỉ đến với bạn đôi ba ngày, có chăng cũng chỉ đem đến cho bạn vài nụ cười ngắn ngủi rồi đành phải chia xa!
02/10/2015(Xem: 5454)
Hôm nay tôi đến nhà người anh họ để dự đám giỗ mẹ của anh ấy (cũng là mợ của tôi), nhìn lên bàn thờ thấy khói hương nghi ngút, thức ăn, trái cây bày cúng ê hề, lòng tôi bỗng nhói lên một niềm cảm xúc. Thời gian trôi nhanh quá, mới đó đã mười hai năm. Nhớ lúc cha tôi vừa mất, khi chuẩn bị tẩn liệm cho người, mợ ấy đến nhìn mặt cha tôi lần cuối rồi khen rằng cha tôi chết không mất một miếng thịt (cha tôi mất đột ngột do tai biến mạch máu não), mấy tháng sau bắt đầu đến mợ ấy. Thế nhưng căn bệnh ung thư đại tràng đã hành hạ thân xác mợ gần một năm trời khiến mợ như chỉ còn da bọc xương.
01/10/2015(Xem: 14371)
Vạn Dặm Rong Chơi, Đường Rộng Mở _ Thích Từ Lực
14/09/2015(Xem: 5584)
Văn Nhân là văn sĩ nổi tiếng đã có vài chục tác phẩm xuất bản. Nếu như sinh ra ở Hoa Kỳ hay Tây Phương thì chàng ta đã trở thành triệu phú, đời sống đế vương. Thế nhưng thị trường chữ nghĩa của người Việt hải ngoại thì nhỏ, “văn chương hạ giới lại rẻ như bèo”, báo phát không, báo biếu, báo chợ, báo cắt dán khơi khơi đăng truyện của chàng mà không phải trả nhuận bút, nhà xuất bản kiếm được mớ tiền khi xuất bản sách của chàng…thế nhưng chính tác giả lại nghèo kiết xác.
08/09/2015(Xem: 6634)
Ông trời run rủi thật kỳ lạ, cho những người từ những phương trời xa lắc xa lơ bỗng nhiên gặp nhau, rồi cuộc đời ràng buộc với nhau ! Hôm đó trong văn phòng ông Paul, khoa trưởng trường đại học ở một tỉnh xa Paris, có ba người gặp nhau lần đầu : ông Paul, cậu Santy và Jean. Ông Paul người gốc Ba Lan, giòng dõi quý phái, theo cha mẹ lưu lạc sang Pháp. Ông học xuất sắc, đỗ đạt cao, làm giáo sư , rồi lên chức khoa trưởng kiêm giám đốc một trung tâm khảo cứu. Santy là một thanh niên người Lào, con nhà khá giả, được bố mẹ cho đi học bên Tây. Thông minh, chăm chỉ, đậu tiến sỹ rất sớm, cậu được nhận ngay làm giáo sư diễn giảng trong đại học ông Paul.
03/09/2015(Xem: 5344)
Tôi rất thích thiên nhiên. Dù đối với tôi, ở đâu, ngắn hay dài ngày, diện tích lớn hay nhỏ không quan trọng mà tôi luôn chọn cho mình một nơi trú ngụ có thiên nhiên. (Và yêu cầu thứ 2 là sạch sẽ). Điều mong muốn này không có nghĩa rằng tôi đòi hỏi cho mình vườn cây, hồ nước hay bể bơi. Cái mà tôi muốn nhất là khoảng không, là bầu trời. Dù ở căn hộ hay ở phòng thuê nhỏ xíu tôi rất thích có cửa sổ để ngắm trời xanh, mây trắng, và có thể thêm màu xanh của cây cối nơi xa xa…
28/08/2015(Xem: 6791)
Cải biên từ một bài hát, tôi xin đổi là: “Âu Châu có gì lạ không em? Mai em về còn nhớ gì không?”. Còn nhớ chứ, nhớ nhiều nữa là khác. Nhớ như một người yêu nhớ người tình. Và tôi đã nhớ gì, xin... thỏ thẻ cùng các bạn nỗi lòng của tôi nha. Âu Châu năm nay có hai sự kiện: * Sự kiện thứ nhất là khóa tu học hằng năm vẫn thường xảy ra tại một nước trong Âu Châu, không chỉ Phật tử khắp Âu Châu đều biết mà cả thế giới cũng có một số người quan tâm. * Sự kiện thứ hai độc nhất vô nhị thật đặc biệt chưa từng có trên thế gian này đã làm xôn xao khắp năm châu bốn biển đó là 4 đại lễ cùng tổ chức một lần tại chùa Khánh Anh, Paris. - Lễ Đại Tường Cố Hòa Thượng Thích Minh Tâm. - Lễ Khánh Thành Chùa Khánh Anh, Evry. - Lễ Hiệp Kỵ Lịch Đại Tổ Sư (Ngày về nguồn 9) - Đại Giới Đàn Khánh Anh.