Chuyện người đánh cá

26/08/201408:34(Xem: 5754)
Chuyện người đánh cá

 QDDanhCa

 

 

 

 Ở ven bờ bể Mễ Tây Cơ, có một làng nhỏ chuyên sống nghề đánh cá, một chiếc thuyền con lướt sóng nhẹ vào bờ, đem về vài con cá khá to. Một ông khách Mỹ đứng trên bờ, khen ngợi nghề đánh cá tài giỏi của anh chàng Mễ Tây Cơ và hỏi anh ta mất bao nhiêu thì giờ mới được chừng đó cá.

_ “ Không lâu lắm đâu !” anh Mễ Tây Cơ trả lời.

_ “ Thế thì sao anh không ở thêm ngoài biển khơi để đánh cá thêm một chút nữa ? ” anh Mỹ hỏi.

Anh Mễ Tây Cơ trả lời rằng mấy con cá câu ngày hôm nay đủ nuôi gia đình anh rồi.

Anh Mỹ hỏi thêm: “Vậy anh làm gì ngoài giờ đi đánh cá?”

_ “Khi nào mặt trời mọc tôi mới thức, tôi đi đánh cá một chút rồi về nhà chơi với con cái, giúp vợ tôi trong việc nội trợ, ăn cơm trưa xong thì tôi ngủ một giấc nghỉ ngơi. Chiều đến, tôi vào làng gặp bạn bè, uống rượu, ca hát, gẩy đàn, ngâm thơ. Tôi sống một cuộc đời thanh nhàn, an lạc.”

Anh Mỹ ngắt ngang:

_ “ Tôi có bằng cấp Cao Đẳng trường Harvard nổi danh nhất nước Mỷ, tôi có thể giúp anh. Anh phải bắt đầu đánh cá thêm lâu hơn. Với tiền lãi anh được thụ hưởng, anh mua một chiếc tàu lớn hơn. Rồi ít lâu sau anh mua một chiếc thứ nhì, rồi thứ ba và tiếp tục như thế cho đến khi được một hạm đội ngư nghiệp. Thay vì bán cá qua một trung gian, anh có thể bán ngay vào cơ xưởng, anh cũng có thể mở hẳn một xưởng do anh đứng tên. Chừng đó anh sẽ rời làng bé nhỏ của anh để đi vào thành thị Mexico City, Los Angeles và có thể tới New York, nơi đây anh tự điều khiển tất cả công việc thương mãi của anh.”

Anh Mể Tây Cơ ngơ ngác hỏi: “ Trong thời gian bao lâu mới được kết quả như thế?”

_ “ Mười lăm, hai chục năm”, ông thương gia Mỹ trả lời.

_ “ Rồi sau đó?”

_ “ Sau đó hả, bây giờ mới là thời kỳ hấp dẫn”, anh Mỷ mỉm cười trả lời. “Thời vàng son của anh đã đến, công ty của anh có thể vào thị trường thương mại, và anh sẻ thu tiền vào hàng triệu !”

_ “Thu vào hàng triệu, hả ? Nhưng sau đó thì sao?”

_ “Ha, ha, sau đó anh có thể về hưu trí non, anh sẽ ở trong một cái làng quê nhỏ, thức dậy trễ, chơi đùa với các con anh, đánh cá một tí, ngủ nghỉ trưa, giúp vợ anh việc nội trợ, gặp bạn bè buổi xế chiều, uống rượu, gẩy đàn, ca hát, ngâm thơ !”

 

Anh Mễ Tây Cơ ngao ngán, hai tay dơ lên trời, không thốt lên được một lời nào cả ...

Ý kiến bạn đọc
16/05/201709:00
Khách
Xin cảm ơn rất nhiều!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/03/2014(Xem: 7216)
Điểm xuất phát từ Tp. Long Xuyên, bây giờ đã hơn 20 giờ ngày 7.02al năm Giáp ngọ (2014), tổng số trong đoàn Tham quan và Cứu trợ trên dưới 150 người, trong đó có 10 vị thầy, thầy G. Tín là trưởng đoàn. Xe đến xa lộ Nam Saigon hướng thẳng cầu Phú Mỹ trong khu vực Quận 7, Tp. HCM, tiếp tục băng qua ngả tư Cát Lái giao lộ mới tiếp giáp đoạn đến cầu vượt sông Đồng Nai đến Thị Trấn Long Thành, hướng về Bình Sơn để trổ ra ngả tư Dầu Dây, rồi trực thẳng Long Khánh, Phan Thiết.
16/03/2014(Xem: 8648)
Văn Sinh là một cựu sinh viên Văn Khoa thiên về Triết Đông cho nên tính khí cũng có hơi bất thường. Bất thường ở đây không có nghĩa là “mát dây” mà ưa suy nghĩ về những gì con người không suy nghĩ hoặc những gì mà cả xã hội cho rằng “Ôi dào! Đời là thế, suy nghĩ làm gì cho mệt!”
13/03/2014(Xem: 5854)
Một ngày nắng thật đẹp, cái nắng ngan ngát rực rỡ của mùa Xuân lan tỏa khắp vạn vật vàng ánh trên những thảm cỏ xanh tươi mượt mà, những căn nhà chập chùng đan san sát nhau ẩn hiện trong những cánh rừng thưa vẽ nên một bức tranh êm đềm thơ mộng trên những ngọn đồi thấp.
12/03/2014(Xem: 11629)
Mỗi đứa trẻ một hoàn cảnh, nhưng tất cả đều như cây cỏ thiếu ánh nắng, thiếu nước tưới nên cằn khô chai sạn, và chỉ biết đến tiếng cười khi được một tu sĩ Phật giáo đưa về ngôi nhà chung ở Thiên Cầm
20/02/2014(Xem: 11865)
lua_tam_muoi Đừng đùa với lửa, có ngày sẽ bị phỏng tay. Câu dọa này Hoa Lan nghe đến mệt cả tai rồi nhưng vẫn chưa ngán một tí nào. Cô nàng chẳng thèm đùa với lửa thường, loại lửa dùng để nấu cơm thì ăn thua gì, nàng phải đùa với loại lửa thứ dữ cơ, phải đốt cháy hết cả tim gan phèo phổi mới chịu. Còn thứ lửa nào dữ dội hơn Lửa Tình phải không các bạn?
07/02/2014(Xem: 7000)
Có thầy nọ sống đời tu hành rất mực thánh thiện. Không kể những lúc bắt buộc phải nhín chút thời gian dành cho các sinh hoạt cần thiết của đời thường, thầy luôn cố gắng thu xếp tối đa thời gian trong ngày để cầu nguyện, tụng kinh, ngồi thiền, v.v
29/01/2014(Xem: 11152)
Không biết trong bảng tử vi của anh Năm Nhiều có phải “Mệnh thân có tử vị cư Mão Dậu gặp Kiếp Không” hay sao mà đời anh lại gắn liền quá mật thiết với sự cung kính dường đó. Phải chứng kiến sự sắp đặt quy mô của bàn thờ nhà anh mới thông cảm được phần nào sự an bài bất khả kháng của Hóa công. Nhà nhỏ lợp tranh đã cũ mèm, gần nát vụn ra và vách đất. Nền nện đất, nứt thủng ở nhiều chỗ. Hai cái cửa sổ lùa và một cửa ra vào bị mái che thấp xuống nên ánh sáng vào quá ít. Nhà thành ra tối hùm hụp suốt ngày. Tôi chưa hề nghe một ngọn gió nào thổi ngang qua đây nên ngồi trong nhà thì phải ngửi mùi hôi thối cố hữu của ngôi nhà, mùi hôi lưu lại từ ngày mẹ anh còn bán nước mắm, dầu lửa,
21/01/2014(Xem: 32746)
Đọc bản dịch Cảnh Đức Truyền Đăng Lục của anh Lý Việt Dũng, tôi không khỏi thán phục khi biết sức khỏe anh rất kém mà vẫn phấn đấu kiên trì để hoàn thành dịch phẩm khó khăn này một cách đầy đủ chứ không lược dịch như ý định ban đầu.
01/01/2014(Xem: 9985)
Sau mấy chục năm dài xa quê hương, lần đầu tiên trở về nước, tôi muốn dành cho cả gia đình một bất ngờ lớn nên không báo trước để ai ra đón cả. Lúc ngồi trên máy bay, tôi mường tượng một cách đơn giản ra con đường nào dẫn vào xóm Biển, nơi tôi đã được sinh ra và lớn lên với tất cả những ngày tháng êm đềm nhất của thời niên thiếu. Nhà tôi bao năm qua vẫn ở nơi ấy, bố mẹ và các em tôi vẫn quây quần cạnh nhau trong cái xóm Biển hiền hòa an bình ấy, nhất định tôi sẽ tìm ra được nhà mình, không lầm lẫn vào đâu được.
31/12/2013(Xem: 5550)
Đời người được bao nhiêu mà chiếc khăn bàn ấy đã ở với tôi gần nửa thế kỷ! Cho đến nay vẫn đang còn và có lẽ sẽ còn mãi với tôi cho đến cuối cuộc đời!