Thiên Đường Hạ Giới

09/09/201320:53(Xem: 6588)
Thiên Đường Hạ Giới
khoatu_auchau_6
Thiên Đường Hạ Giới

Trần Thị Nhật Hưng

Nói đến, viết đến các khóa học Âu Châu, bao năm qua cây viết của tôi đã gần mòn, đã có nhiều bài viết về khóa học, viết đến độ không còn gì để viết. Nào ăn, nào ngủ, nào học, nào chơi... đủ cả. Khỏe cả bên trong, tốt lẫn cả bên ngoài. Thế thì lần này sẽ viết về gì đây?! Xin thưa, viết về “Thiên Đường Hạ Giới“ ạ.

Với ai, đã từng tham dự khóa học, tâm trạng thế nào, tôi không rõ, chứ với tôi, tôi xem đó là Thiên Đường Hạ Giới. Bằng cớ là, năm nào mọi người cũng thấy cái mặt tôi! Dù cái mặt...dzô dziên xấu hoắc nhưng tôi cứ...khoe ra. Mặc, miễn ở đó lòng tôi thấy vui, thanh thản là được! Bây giờ tôi xin kể, tôi thấy gì, tôi nghe gì để lòng tôi hớn hở thế.Tôi xin kể một mạch luôn hai khóa gần đây. Khóa ở Bỉ, khóa ở Đức. Cả hai khóa đều do thầy Thông Trí làm trưởng ban tổ chức, để quí bạn đạo thưởng thức ạ.

Hằng năm, năm nào cũng vậy, trước khi có khóa học, việc đầu tiên, Hòa thượng Minh Tâm, trụ trì chùa Khánh Anh Paris, vị thầy bấy lâu khai sáng ra khóa học dù tuổi hạc đã cao, vẫn lặn lội đi khắp nước này đến nước nọ, bất cứ nơi nào Phật Tử thông báo đã tìm ra hội trường tổ chức để Hòa thượng duyệt qua và quyết định. Nói nghe dễ ợt, rất đơn giản như đang giỡn nhưng đụng chuyện mới thấy lắm nhiêu khê. Nào tiền thuê, nào nhà bếp, phòng ăn, nào chánh điện, và nhất là chỗ ngủ nghỉ cho hằng ngàn người sao cho thích hợp mọi vẻ. Ôi cả vấn đề, nhưng nhiều năm qua, nhờ Phật độ nên mọi chuyện đều xuôi rót.

Khóa 21 ở Bỉ, hội trường mênh mông rộng, lớn nhất từ xưa tới nay. Đó là một tu viện được xây dựng từ hằng trăm năm trước với đầy đủ tiện nghi có hơn 330 giường ngủ.Từ chỗ này đến chỗ kia phải qua những khuôn viên với những hàng cây xanh mướt, hoặc sân gạch, sân thể thao có khi mất 3 hoặc 5 phút mới đến nơi. Sự thóang mát, đẹp đẽ của khung cảnh cùng sự tiện nghi nơi ngủ nghỉ và nhất là khóa tu có một chánh điện trang nghiêm vô cùng rực rỡ không phải tự nhiên mà có.Vì tu viện này đã bỏ hoang phế từ nhiều năm qua. Màn nhện, mùi ẩm mốc, vật dụng phế thải ngổn ngang khi đến tiếp nhận. Nhưng với bàn tay, khối óc và nhất là tấm lòng “Phục vụ chúng sanh là cúng dường chư Phật“của quí Thầy cùng Phật tử, nhất là Thầy Nguyên Lộc bao năm qua chịu trách nhiệm khâu trang trí chánh địện đã nổ lực hết mình hì hục làm vệ sinh để biến nó thành một đạo tràng trang nghiêm đẹp đẽ, thanh thoát như cảnh tiên! Tuy nhiên giữa cảnh tiên đó, vẫn sót lại quanh sân trường một vài di tích đổ nát của lớp sóng phế hưng như một chứng tích nói lên luật vô thường của đạo Phật.

Hành lang hun hút, dài thườn thượt dẫn về các phòng ngủ về đêm thật ớn lạnh. Tôi vốn sợ ma. Một mình được cấp một phòng, đêm nghe sự tĩnh lặng của không gian, gió vi vu xào xạc xuyên qua kẽ lá làm tôi tưởng tượng lung tung, trằn trọc không cách nào ngủ được. Đã vậy sáng dậy, không biết có phải quí thầy muốn nhát ma Phật tử, Thầy Hạnh Giới còn kể đêm qua thầy thấy ma đi xuyên qua vách tường rồi bay qua cửa sổ, nghe phát ớn, làm tôi vốn sợ càng sợ hơn.

Đặc biệt của khóa này, trưởng ban trai soạn là Thầy Thông Trí kiêm trưởng ban tổ chức. Dù không đứng bếp, chỉ cần luôn hiện diện lượn qua lượn lại hết sức khéo léo, đôn đốc, động viên để…chỉ huy những hoả đầu quân phối hợp từ hai nước Bỉ - Hoà Lan thế là có cơm ngon. Nói nghe dễ ợt, đơn giản như đang giỡn. Nhưng không ai biết sự cực nhọc của ban nhà bếp khóa 21 ở Bỉ là cả một công lao, vì hội trường hẻo lánh xa thành phố, vận chuyển rất khó khăn, ban trai soạn đã lặn lội sắm sửa thực phẩm, mọi vật dụng chẳng những lo chợ búa ban ngày mà còn vác xe đi chợ đêm nữa để mua các rau tươi, vừa rẻ vừa tốt. Ôi, biết nói sao để diễn tả được tấm lòng vì đạo vì đời của các bác các anh chị đó.

Ban trai soạn ở Neuss khoá 22 Đức quốc tương đối… dễ thở hơn nhờ buổi trưa có nhà hàng cung cấp. Chà, đi tu mà...hưởng thụ như vậy, sang quá ta! Chả trách tôi đánh giá “Thiên Đường Hạ Giới“!

Xin thưa, bởi tính tới tính lui, tính xuôi tính ngược tiện lợi mọi đàng vừa đỡ công mà giá phần ăn nhà hàng vừa tính vừa tặng. Bữa cơm hôm nào cũng đầy đủ ba món: canh, kho và xào. Nhưng, buổi chiều, ban trai soạn làm như buồn vì…thất nghiệp, tình nguyện xung phong nấu buổi chiều kiêm điểm tâm buổi sáng kiêm ăn khuya (ăn khuya là mục ngoài chương trình để làm đầy bao tử các anh chị thanh thiếu niên đang ở tuổi ăn cùng lúc giải quyết được các thực phẩm dư trong ngày ). Tất cả hoan hỉ, mặt mày tươi rói, vừa nấu vừa niệm Phật.

Bên cạnh nhà bếp, phải kể đến ban rửa chén nữa. Khóa 22 ở Đức không có máy rửa chén như ở Bỉ; các “tình nguyện quân Phật tử“ đã chẳng ngại mưa gió, ngồi chồm hổm bên các thau nước rửa bát đĩa cho hằng hơn 900 miệng ăn. Vẫn hoan hỉ. Có lúc ca hát, có lúc niệm Phật. Nét mặt ai nấy tươi rói như đang sống ở…Thiên Đường Hạ Giới vậy. Người bản xứ, không chỉ riêng ông cai trường mà cả chính quyền sở tại, nhân viên hành chánh địa phương phải ngạc nhiên đến tròn xoe mắt với cách ngồi đầy văn hóa Á Đông thể hiện sự cần cù, siêng năng, chịu khó của người Việt Nam. Một chiếc lều to được dựng lên như phần thưởng đến ban rửa chén, tỏ lòng vừa quí mến vừa khâm phục của quí vị quan khách.

Nhưng không phải chỉ riêng ban “hậu cần“ đổ mồ hôi sôi nước mắt lo cho mọi người; nơi đây các ban “tiền cần“ (nhưng không cần tiền) cũng quay như chong chóng. Như ban lo việc ngủ nghỉ vắt giò chạy mua nệm hơi rồi còn thổi phồng nữa sao cho cung đủ số cầu đáp ứng hơn 900 học viên. Mệt cũng bỡ hơi tai!

Khóa 22 ở Neuss Đức quốc ngủ tập thể. Tập thể và cá thể mỗi cái đều có thú riêng tùy theo sở thích, thói quen của mỗi người.

Tôi vốn sợ ma, không thích ngủ một mình, nên phòng tập thể với tôi không là vấn đề dù có đặt trong đó hãng …cưa gỗ hay ban…đại hòa tấu chăng nữa. Ngủ tập thể đôi khi còn có cái hay riêng vì đó là cơ hội “nối vòng tay lớn“ để chúng ta xum họp với bạn cũ, biết và quen thêm những bạn mới. Cười đùa nô giỡn. Có phòng phát động chương trình ca nhạc tự biên tự diễn rồi tự coi, tự vỗ tay. Hát cho nhau nghe và nói cho nhau nghe. Ì xèo, vui hết cỡ!

Ban “tiền cần“ nhưng không...cần tiền nữa là ban y tế. Ban này hội đủ cả Đông lẫn Tây.Tây thì khám bịnh phát thuốc. Đông thì châm cứu, massage…giải quyết nhiều căn bịnh cấp thời cũng như kinh niên cho quí vị học viên. Ngoài ra còn rất nhiều ban…tiền cần khác vẫn …không cần tiền đôi khi còn bỏ tiền túi ra mua xăng nữa như ban vận chuyển đưa đón túc trực thường xuyên trước cũng như sau suốt khóa học. Chạy có cờ khi nhận một cú điện thọai của người tham dự. Rồi ban hành chánh, ban thu băng, ban hương đăng chăm chút từng cánh hoa, cắm hoa cúng Phật, ban vệ sinh, ban hành đường cũng lăng xăng không kém.

Vài năm gần đây bỗng xuất hiện một ban...tiền cần đặc biệt…cần tiền đó là “công ty“ hớt tóc. Công ty không nằm trong chương trình của khóa học, chỉ do vài Phật tử phát tâm, đem tài mọn, mộng…góp phần việc lớn. Trước là cố gắng giúp quí vị học viên có mái tóc đẹp ( không biết có đẹp theo mong đợi của khách hàng hay không) nhưng chắc chắn gọn gàng, tề chỉnh, tươm tất giúp đạo tràng thêm tôn nghiêm khi lễ Phật; sau nữa là tạo cơ hội để quí vị có công đức góp phần vào…việc lớn, xây dựng đạo tràng. Bởi vì mọi tiền ủng hộ cắt tóc đều cúng dường vào khóa học.

Nhìn chung, tất cả mọi ban “hậu“ cũng như “tiền“ cần, dù cần hay không cần tiền đều có chung một mục đích: Phục vụ chúng sanh để cúng dường chư Phật. Với tinh thần đó, mọi người đều nổ lực hết sức với công việc của mình trong tinh thần trách nhiệm cao. Chia xẻ và yêu thương nhau để đạt thành công trong niềm an vui hạnh phúc.

Cuối cùng, thật là thiếu sót nếu không nói đến lực lượng hùng hậu anh em Gia Đình Phật Tử bao năm qua hổ trợ chùa, Đạo Pháp một cách đắc lực. Và ngay trong các khóa tu học Âu Châu, anh em thường có một khung trời riêng để sinh hoạt. Ngoài việc đào tạo các cấp nối nghiệp...tiền bối, anh em còn đảm trách một trọng trách làm...vú em ( nhà giữ trẻ) tức „Đại Học Oanh Vũ“ do Giáo Hội giao phó. Ở nhà, quí vị từng chóng mặt với một, hai con bé hoặc thằng cu tí, thì ở đây quí vị sẽ tưởng tượng anh em…quay cuồng như thế nào với hằng trăm em đến từ nhiều quốc gia ngôn ngữ lại bất đồng. Không một lời than van, trái lại còn hoan hỉ trông nom, hướng dẫn, chăm sóc con em của quí vị thật chu đáo để quí vị an tâm học đạo. Những tràng pháo tay để hoan nghênh ca ngợi anh em Gia Đình Phật Tử chưa đủ, riêng tôi, tôi xin nghiêng mình ngưỡng mộ anh em với lòng vô vàn quí mến!

Nhân đây cũng xin đề nghị quí vị phụ huynh có con em thuộc tuổi Oanh Vũ yên tâm dẫn các cháu tham dự khóa học để gieo duyên gây chủng tử “Phật“ cho các cháu.

Tại khóa học Âu Châu, ngoài niềm an lạc cho thân, Phật Tử còn tìm thấy sự thanh thản cho tâm hồn qua sự học hỏi giáo lý của quí Thầy giảng dạy. Biết nói sao cho vừa để tỏ lòng tri ân công lao của quí Thầy, trước những khó khăn chập chùng trong bối cảnh của vài năm gần đây cố chèo chống trong cơn bão tố, lèo lái con thuyền Bát Nhã đưa Phật tử đến bến bờ. Có vị tuổi hạc đã cao, lặn lội từ phương xa, bỏ rất nhiều thì giờ soạn bài những mong truyền đạt giáo pháp đến hàng Phật tử.Có hai vị khách tăng đến từ Hoa Kỳ: Hòa thượng Thắng Hoan trên 80 tuổi, thấp người nhưng giọng giảng rổn rảng hùng hồn, nội lực còn rất thâm hậu. Thầy chuyên về Duy Thức Học, một môn học khá cao, khó hiểu, nhưng qua cách diễn đạt tự nhiên thân thiện của thầy đã lôi cuốn Phật tử thích thú chăm chú nghe. Hòa Thượng Nguyên Siêu cao lớn nhưng giọng nói êm ái nhẹ nhàng như rót vào tai người cũng thu hút người nghe. Ở đây, tôi không dám “ca“, đề cập đến quí thầy tại Âu Châu vì là…người nhà ra điều “mèo khen mèo dài đuôi“, cũng không nói chi tiết về các bài giảng của quí thầy, đa dạng quá, tôi chỉ đưa ra ý nghĩ trung thực của chính mình là, bao năm qua, từ khi lạc vào vườn trầm, trên người tôi ít nhiều cũng phảng phất hương thơm của nó.Tôi dựa vào giáo lý nhà Phật đã học để tự an ủi, dỗ dành tôi trong những lần thất vọng hay phiền não của cuộc sống rồi cảm thấy mình mạnh mẽ, vững chãi theo sự dìu dắt của đấng Như Lai. Giá trị của sự học không phải là ôm vào người, nhét vào đầu những mớ lý thuyết mà là có niềm tin tuyệt đối vào giáo pháp của Đức Phật để áp dụng vào đời dù ít hay nhiều đem an lạc cho mình, cho người. Đó cũng là cách đền ơn đáp nghĩa người giảng dạy mình vậy.Quan niệm của tôi là như thế.

Một năm trôi qua thật nhanh, mới hôm nào, giờ đây khóa tu học lại sắp trở về. Trong khi chúng ta tại trụ xứ nhởn nhơ, thư thả thì tại nước Áo, quí Thầy cùng Phật tử tại đó đang tất bật chuẩn bị cho khóa tu học Âu Châu thứ 23. Những ai chưa tham dự nên đi cho biết để “mắt thấy không bằng tai nghe“, và những ai từng tham dự thì đây là cơ hội cho chúng ta gặp lại nhau ít ra trong mười ngày để sống lại thế giới an lạc cả thân lẫn tâm của “Thiên Đường Hạ Giới“.

Trần Thị Nhật Hưng

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/10/2014(Xem: 6136)
Từ lâu, người ta tin rằng có một cái “bản ngã” thường hằng, bất biến, tồn tại độc lập trong vạn pháp. Trước sự nhầm lẫn tai hại đó, Phật Thích Ca bèn nói thuyết “Vô ngã” để chúng sinh phá chấp. “Vô ngã” không phải không có gì hết mà là không có tự tánh, không có tự thể riêng biệt. Đây là một trong ba Pháp ấn trong hệ thống giáo lý của Phật giáo (hai pháp ấn kia là Khổ và Vô thường). Gọi là Pháp ấn có nghĩa là trong tám mươi bốn ngàn pháp môn của đạo Phật nếu có pháp môn nào không có một trong ba khái niệm Khổ, Vô thường và Vô ngã thì không phải giáo lý đạo Phật.
03/10/2014(Xem: 5307)
Học sinh thường cho rằng, các thầy cô chỉ nhớ tên học sinh giỏi, học sinh đẹp hoặc hoạt động hiệu đoàn... Cho nên mỗi lần nếu tôi gặp lại một em học sinh không có gì xuất sắc ngày xưa mà tôi còn nhớ tên, thì đó là một niềm vui to lớn của em là được thầy cô còn nhớ mặt và nhớ tên của mình. Sau khi cuộc chiến lan tràn trên quê hương thầy trò phân tán, tôi đi cùng nam cực bắc, đi xa nửa trái địa cầu, rải rác khắp nơi, tôi vẫn gặp lại những em học sinh Đồng Khánh cũ. Và nhờ cố gắng nhớ mặt, nhớ tên các em, nên hầu như ở đâu tôi cũng gieo được chút niềm vui cho những người đang phập phồng chờ được gọi đích danh sau một câu mở đầu công thức: „Cô còn nhớ em không?“. Những con người ấy, những học sinh Đồng Khánh tha phương - xa trường, xa thầy bạn cũ đã xưa rất xưa, mà chính bản thân khi soi gương cũng không còn bắt được hình bóng mình ngày ấy..., bất giác còn được gọi tên, còn được nhớ, còn được nhắc nhở đến bao kỷ niệm của một thời. Ôi! Vui biết bao nhiêu, ấm áp ngọt ngào biết bao nhiêu
02/10/2014(Xem: 5516)
Ra đến bến xe trời hãy còn khuya khoắt, trông cảnh nhộn nhịp ì xèo rộn lên từ những gian hàng ăn uống ở một góc gần bên, và tiếng nói cười lăng xăng của hành khách đi lại lẫn với tiếng những người bán hàng rong mời mọc. Nhìn sang quầy bán vé bây giờ không giống như những ngày tháng sau năm 1975, bề mặt thoáng mát rộng rãi trang trí bởi những bảng quảng cáo, những hoa văn sắc màu, những hàng ghế để khách ngồi chờ trông lịch sự. Khách mua vé rất nhanh khỏe hơn xưa, không còn cảnh chen lấn xếp hàng cả buổi trời như trước đây, lại có thêm nhiều loại xe phục vụ trên các tuyến, việc nầy còn tùy thuộc vào túi tiền của hành khách, ai có tiền nhiều thì đi loại xe chất lượng cao, còn ai ít tiền thì đi loại xe bình dân hơn. Nói vậy chứ còn khá hơn trước Đây, bởi ba chiếc xe car cũ kỹ hoặc xe chạy bằng than đá trên những tuyến Miền Đông, Miền Tây vào những năm 1975 - 1990.
24/09/2014(Xem: 7731)
Xưa có một người quyết tâm học đạo, theo một vị thiền sư sống trong một cái cốc nhỏ, sống đạm bạc, quyết chí tu hành. Một này kia, có công việc, vị thiền sư phải đi xa, dặn đệ tử ở lại phải lo chăm chỉ tu hành, luôn luôn giữ lối sống đạm bạc và tâm hồn thanh tịnh. Người đệ tử này chỉ có một chiếc khố che thân. Đêm tới khi ngủ, máng khố trên vách, thường bị chuột chui ra cắn rách, phải xin bá tánh chút vải thừa thay khố nhiều lần.
03/09/2014(Xem: 6614)
Lúc đó tôi được 13 tuổi. Trước đó một năm gia đình tôi đã chuyển từ Bắc Florida đến miền Nam California. Tôi dễ hận thù khi vừa đến tuổi vị thành niên. Tôi rất nóng nảy và hay cãi lại đối với bất cứ chuyện gì dù nhỏ mà ba mẹ đề cập tới, đặc biệt là nếu nó liên quan đến tôi. Cũng giống như nhiều đứa trẻ lứa tuổi thiếu niên, tôi khó chấp nhận bất cứ điều gì đi ngược lại với quan điểm của mình về thế giới chung quanh. Một đứa bé “thông minh không cần dạy bảo”. Tôi phản đối bất cứ biểu lộ nào của tình thương. Thật sự, tôi dễ giận dữ khi đề cập đến cái từ “thương yêu”.
26/08/2014(Xem: 5681)
Ở ven bờ bể Mễ Tây Cơ, có một làng nhỏ chuyên sống nghề đánh cá, một chiếc thuyền con lướt sóng nhẹ vào bờ, đem về vài con cá khá to. Một ông khách Mỹ đứng trên bờ, khen ngợi nghề đánh cá tài giỏi của anh chàng Mễ Tây Cơ và hỏi anh ta mất bao nhiêu thì giờ mới được chừng đó cá. _ “ Không lâu lắm đâu !” anh Mễ Tây Cơ trả lời.
17/08/2014(Xem: 37848)
Đại Sư tên là Huệ Năng, cha họ Lư, tên húy là Hành Thao. Người mẹ họ Lý, sinh ra ngài nhằm giờ tý, ngày mùng tám tháng hai, năm Mậu Tuất, niên hiệu Trinh Quán thứ 12. Khi ấy, hào quang từ nhà ngài chiếu sáng lên không trung, mùi hương lạ tỏa lan khắp nhà. Đến tảng sáng, có hai vị tăng lạ mặt đến thăm, bảo cha ngài rằng: “Khuya nay ông vừa sinh quý tử, chúng tôi đến đây là để đặt tên cho cháu bé. Ông nên đặt trước là chữ Huệ, sau là chữ Năng.”
17/08/2014(Xem: 32690)
Nhân quả báo ứng là một tập truyện của Trung Quốc, có vẽ tranh minh họa rất sinh động. Tập truyện này trước do ngài Văn Xương Đế Quân đời nhà Tấn sưu tập những truyện nói về nhân quả và sự báo ứng qua nhiều triều đại ở Trung Quốc.
17/08/2014(Xem: 29557)
Nhân quả là định luật căn bản xuyên suốt quá trình thành trụ hoại diệt của tất cả chúng sinh từ đời này sang đời khác, cho đến vũ trụ, vạn vật cũng không phải tuần hành, biến dịch một cách ngẫu nhiên, vô lí, mà luôn tuân theo định luật nhân quả. Định luật này không do một đấng thần linh nào, xã hội nào đặt ra cả, mà là luật tự nhiên, âm thầm, lặng lẽ, nhưng luôn đúng đắn, chính xác, hiệu quả vô cùng.
17/08/2014(Xem: 35091)
Ngài Nam Tuyền nói: “Tâm bình thường là đạo.” Chư vị Tổ sư dùng đến vô số phương tiện cũng không ngoài việc dẫn dắt người học đạt đến tâm bình thường này. Vì thế, thiền không phải là một lãnh vực siêu nhiên vượt ngoài phạm trù ý thức thông thường như nhiều người lầm tưởng, mà trái lại chính là sự soi rọi, chiếu sáng những trạng thái tâm thức hết sức bình thường mà mỗi người chúng ta đều đã và đang trải qua trong cuộc sống thường ngày.