Thiên Đường Hạ Giới

09/09/201320:53(Xem: 6587)
Thiên Đường Hạ Giới
khoatu_auchau_6
Thiên Đường Hạ Giới

Trần Thị Nhật Hưng

Nói đến, viết đến các khóa học Âu Châu, bao năm qua cây viết của tôi đã gần mòn, đã có nhiều bài viết về khóa học, viết đến độ không còn gì để viết. Nào ăn, nào ngủ, nào học, nào chơi... đủ cả. Khỏe cả bên trong, tốt lẫn cả bên ngoài. Thế thì lần này sẽ viết về gì đây?! Xin thưa, viết về “Thiên Đường Hạ Giới“ ạ.

Với ai, đã từng tham dự khóa học, tâm trạng thế nào, tôi không rõ, chứ với tôi, tôi xem đó là Thiên Đường Hạ Giới. Bằng cớ là, năm nào mọi người cũng thấy cái mặt tôi! Dù cái mặt...dzô dziên xấu hoắc nhưng tôi cứ...khoe ra. Mặc, miễn ở đó lòng tôi thấy vui, thanh thản là được! Bây giờ tôi xin kể, tôi thấy gì, tôi nghe gì để lòng tôi hớn hở thế.Tôi xin kể một mạch luôn hai khóa gần đây. Khóa ở Bỉ, khóa ở Đức. Cả hai khóa đều do thầy Thông Trí làm trưởng ban tổ chức, để quí bạn đạo thưởng thức ạ.

Hằng năm, năm nào cũng vậy, trước khi có khóa học, việc đầu tiên, Hòa thượng Minh Tâm, trụ trì chùa Khánh Anh Paris, vị thầy bấy lâu khai sáng ra khóa học dù tuổi hạc đã cao, vẫn lặn lội đi khắp nước này đến nước nọ, bất cứ nơi nào Phật Tử thông báo đã tìm ra hội trường tổ chức để Hòa thượng duyệt qua và quyết định. Nói nghe dễ ợt, rất đơn giản như đang giỡn nhưng đụng chuyện mới thấy lắm nhiêu khê. Nào tiền thuê, nào nhà bếp, phòng ăn, nào chánh điện, và nhất là chỗ ngủ nghỉ cho hằng ngàn người sao cho thích hợp mọi vẻ. Ôi cả vấn đề, nhưng nhiều năm qua, nhờ Phật độ nên mọi chuyện đều xuôi rót.

Khóa 21 ở Bỉ, hội trường mênh mông rộng, lớn nhất từ xưa tới nay. Đó là một tu viện được xây dựng từ hằng trăm năm trước với đầy đủ tiện nghi có hơn 330 giường ngủ.Từ chỗ này đến chỗ kia phải qua những khuôn viên với những hàng cây xanh mướt, hoặc sân gạch, sân thể thao có khi mất 3 hoặc 5 phút mới đến nơi. Sự thóang mát, đẹp đẽ của khung cảnh cùng sự tiện nghi nơi ngủ nghỉ và nhất là khóa tu có một chánh điện trang nghiêm vô cùng rực rỡ không phải tự nhiên mà có.Vì tu viện này đã bỏ hoang phế từ nhiều năm qua. Màn nhện, mùi ẩm mốc, vật dụng phế thải ngổn ngang khi đến tiếp nhận. Nhưng với bàn tay, khối óc và nhất là tấm lòng “Phục vụ chúng sanh là cúng dường chư Phật“của quí Thầy cùng Phật tử, nhất là Thầy Nguyên Lộc bao năm qua chịu trách nhiệm khâu trang trí chánh địện đã nổ lực hết mình hì hục làm vệ sinh để biến nó thành một đạo tràng trang nghiêm đẹp đẽ, thanh thoát như cảnh tiên! Tuy nhiên giữa cảnh tiên đó, vẫn sót lại quanh sân trường một vài di tích đổ nát của lớp sóng phế hưng như một chứng tích nói lên luật vô thường của đạo Phật.

Hành lang hun hút, dài thườn thượt dẫn về các phòng ngủ về đêm thật ớn lạnh. Tôi vốn sợ ma. Một mình được cấp một phòng, đêm nghe sự tĩnh lặng của không gian, gió vi vu xào xạc xuyên qua kẽ lá làm tôi tưởng tượng lung tung, trằn trọc không cách nào ngủ được. Đã vậy sáng dậy, không biết có phải quí thầy muốn nhát ma Phật tử, Thầy Hạnh Giới còn kể đêm qua thầy thấy ma đi xuyên qua vách tường rồi bay qua cửa sổ, nghe phát ớn, làm tôi vốn sợ càng sợ hơn.

Đặc biệt của khóa này, trưởng ban trai soạn là Thầy Thông Trí kiêm trưởng ban tổ chức. Dù không đứng bếp, chỉ cần luôn hiện diện lượn qua lượn lại hết sức khéo léo, đôn đốc, động viên để…chỉ huy những hoả đầu quân phối hợp từ hai nước Bỉ - Hoà Lan thế là có cơm ngon. Nói nghe dễ ợt, đơn giản như đang giỡn. Nhưng không ai biết sự cực nhọc của ban nhà bếp khóa 21 ở Bỉ là cả một công lao, vì hội trường hẻo lánh xa thành phố, vận chuyển rất khó khăn, ban trai soạn đã lặn lội sắm sửa thực phẩm, mọi vật dụng chẳng những lo chợ búa ban ngày mà còn vác xe đi chợ đêm nữa để mua các rau tươi, vừa rẻ vừa tốt. Ôi, biết nói sao để diễn tả được tấm lòng vì đạo vì đời của các bác các anh chị đó.

Ban trai soạn ở Neuss khoá 22 Đức quốc tương đối… dễ thở hơn nhờ buổi trưa có nhà hàng cung cấp. Chà, đi tu mà...hưởng thụ như vậy, sang quá ta! Chả trách tôi đánh giá “Thiên Đường Hạ Giới“!

Xin thưa, bởi tính tới tính lui, tính xuôi tính ngược tiện lợi mọi đàng vừa đỡ công mà giá phần ăn nhà hàng vừa tính vừa tặng. Bữa cơm hôm nào cũng đầy đủ ba món: canh, kho và xào. Nhưng, buổi chiều, ban trai soạn làm như buồn vì…thất nghiệp, tình nguyện xung phong nấu buổi chiều kiêm điểm tâm buổi sáng kiêm ăn khuya (ăn khuya là mục ngoài chương trình để làm đầy bao tử các anh chị thanh thiếu niên đang ở tuổi ăn cùng lúc giải quyết được các thực phẩm dư trong ngày ). Tất cả hoan hỉ, mặt mày tươi rói, vừa nấu vừa niệm Phật.

Bên cạnh nhà bếp, phải kể đến ban rửa chén nữa. Khóa 22 ở Đức không có máy rửa chén như ở Bỉ; các “tình nguyện quân Phật tử“ đã chẳng ngại mưa gió, ngồi chồm hổm bên các thau nước rửa bát đĩa cho hằng hơn 900 miệng ăn. Vẫn hoan hỉ. Có lúc ca hát, có lúc niệm Phật. Nét mặt ai nấy tươi rói như đang sống ở…Thiên Đường Hạ Giới vậy. Người bản xứ, không chỉ riêng ông cai trường mà cả chính quyền sở tại, nhân viên hành chánh địa phương phải ngạc nhiên đến tròn xoe mắt với cách ngồi đầy văn hóa Á Đông thể hiện sự cần cù, siêng năng, chịu khó của người Việt Nam. Một chiếc lều to được dựng lên như phần thưởng đến ban rửa chén, tỏ lòng vừa quí mến vừa khâm phục của quí vị quan khách.

Nhưng không phải chỉ riêng ban “hậu cần“ đổ mồ hôi sôi nước mắt lo cho mọi người; nơi đây các ban “tiền cần“ (nhưng không cần tiền) cũng quay như chong chóng. Như ban lo việc ngủ nghỉ vắt giò chạy mua nệm hơi rồi còn thổi phồng nữa sao cho cung đủ số cầu đáp ứng hơn 900 học viên. Mệt cũng bỡ hơi tai!

Khóa 22 ở Neuss Đức quốc ngủ tập thể. Tập thể và cá thể mỗi cái đều có thú riêng tùy theo sở thích, thói quen của mỗi người.

Tôi vốn sợ ma, không thích ngủ một mình, nên phòng tập thể với tôi không là vấn đề dù có đặt trong đó hãng …cưa gỗ hay ban…đại hòa tấu chăng nữa. Ngủ tập thể đôi khi còn có cái hay riêng vì đó là cơ hội “nối vòng tay lớn“ để chúng ta xum họp với bạn cũ, biết và quen thêm những bạn mới. Cười đùa nô giỡn. Có phòng phát động chương trình ca nhạc tự biên tự diễn rồi tự coi, tự vỗ tay. Hát cho nhau nghe và nói cho nhau nghe. Ì xèo, vui hết cỡ!

Ban “tiền cần“ nhưng không...cần tiền nữa là ban y tế. Ban này hội đủ cả Đông lẫn Tây.Tây thì khám bịnh phát thuốc. Đông thì châm cứu, massage…giải quyết nhiều căn bịnh cấp thời cũng như kinh niên cho quí vị học viên. Ngoài ra còn rất nhiều ban…tiền cần khác vẫn …không cần tiền đôi khi còn bỏ tiền túi ra mua xăng nữa như ban vận chuyển đưa đón túc trực thường xuyên trước cũng như sau suốt khóa học. Chạy có cờ khi nhận một cú điện thọai của người tham dự. Rồi ban hành chánh, ban thu băng, ban hương đăng chăm chút từng cánh hoa, cắm hoa cúng Phật, ban vệ sinh, ban hành đường cũng lăng xăng không kém.

Vài năm gần đây bỗng xuất hiện một ban...tiền cần đặc biệt…cần tiền đó là “công ty“ hớt tóc. Công ty không nằm trong chương trình của khóa học, chỉ do vài Phật tử phát tâm, đem tài mọn, mộng…góp phần việc lớn. Trước là cố gắng giúp quí vị học viên có mái tóc đẹp ( không biết có đẹp theo mong đợi của khách hàng hay không) nhưng chắc chắn gọn gàng, tề chỉnh, tươm tất giúp đạo tràng thêm tôn nghiêm khi lễ Phật; sau nữa là tạo cơ hội để quí vị có công đức góp phần vào…việc lớn, xây dựng đạo tràng. Bởi vì mọi tiền ủng hộ cắt tóc đều cúng dường vào khóa học.

Nhìn chung, tất cả mọi ban “hậu“ cũng như “tiền“ cần, dù cần hay không cần tiền đều có chung một mục đích: Phục vụ chúng sanh để cúng dường chư Phật. Với tinh thần đó, mọi người đều nổ lực hết sức với công việc của mình trong tinh thần trách nhiệm cao. Chia xẻ và yêu thương nhau để đạt thành công trong niềm an vui hạnh phúc.

Cuối cùng, thật là thiếu sót nếu không nói đến lực lượng hùng hậu anh em Gia Đình Phật Tử bao năm qua hổ trợ chùa, Đạo Pháp một cách đắc lực. Và ngay trong các khóa tu học Âu Châu, anh em thường có một khung trời riêng để sinh hoạt. Ngoài việc đào tạo các cấp nối nghiệp...tiền bối, anh em còn đảm trách một trọng trách làm...vú em ( nhà giữ trẻ) tức „Đại Học Oanh Vũ“ do Giáo Hội giao phó. Ở nhà, quí vị từng chóng mặt với một, hai con bé hoặc thằng cu tí, thì ở đây quí vị sẽ tưởng tượng anh em…quay cuồng như thế nào với hằng trăm em đến từ nhiều quốc gia ngôn ngữ lại bất đồng. Không một lời than van, trái lại còn hoan hỉ trông nom, hướng dẫn, chăm sóc con em của quí vị thật chu đáo để quí vị an tâm học đạo. Những tràng pháo tay để hoan nghênh ca ngợi anh em Gia Đình Phật Tử chưa đủ, riêng tôi, tôi xin nghiêng mình ngưỡng mộ anh em với lòng vô vàn quí mến!

Nhân đây cũng xin đề nghị quí vị phụ huynh có con em thuộc tuổi Oanh Vũ yên tâm dẫn các cháu tham dự khóa học để gieo duyên gây chủng tử “Phật“ cho các cháu.

Tại khóa học Âu Châu, ngoài niềm an lạc cho thân, Phật Tử còn tìm thấy sự thanh thản cho tâm hồn qua sự học hỏi giáo lý của quí Thầy giảng dạy. Biết nói sao cho vừa để tỏ lòng tri ân công lao của quí Thầy, trước những khó khăn chập chùng trong bối cảnh của vài năm gần đây cố chèo chống trong cơn bão tố, lèo lái con thuyền Bát Nhã đưa Phật tử đến bến bờ. Có vị tuổi hạc đã cao, lặn lội từ phương xa, bỏ rất nhiều thì giờ soạn bài những mong truyền đạt giáo pháp đến hàng Phật tử.Có hai vị khách tăng đến từ Hoa Kỳ: Hòa thượng Thắng Hoan trên 80 tuổi, thấp người nhưng giọng giảng rổn rảng hùng hồn, nội lực còn rất thâm hậu. Thầy chuyên về Duy Thức Học, một môn học khá cao, khó hiểu, nhưng qua cách diễn đạt tự nhiên thân thiện của thầy đã lôi cuốn Phật tử thích thú chăm chú nghe. Hòa Thượng Nguyên Siêu cao lớn nhưng giọng nói êm ái nhẹ nhàng như rót vào tai người cũng thu hút người nghe. Ở đây, tôi không dám “ca“, đề cập đến quí thầy tại Âu Châu vì là…người nhà ra điều “mèo khen mèo dài đuôi“, cũng không nói chi tiết về các bài giảng của quí thầy, đa dạng quá, tôi chỉ đưa ra ý nghĩ trung thực của chính mình là, bao năm qua, từ khi lạc vào vườn trầm, trên người tôi ít nhiều cũng phảng phất hương thơm của nó.Tôi dựa vào giáo lý nhà Phật đã học để tự an ủi, dỗ dành tôi trong những lần thất vọng hay phiền não của cuộc sống rồi cảm thấy mình mạnh mẽ, vững chãi theo sự dìu dắt của đấng Như Lai. Giá trị của sự học không phải là ôm vào người, nhét vào đầu những mớ lý thuyết mà là có niềm tin tuyệt đối vào giáo pháp của Đức Phật để áp dụng vào đời dù ít hay nhiều đem an lạc cho mình, cho người. Đó cũng là cách đền ơn đáp nghĩa người giảng dạy mình vậy.Quan niệm của tôi là như thế.

Một năm trôi qua thật nhanh, mới hôm nào, giờ đây khóa tu học lại sắp trở về. Trong khi chúng ta tại trụ xứ nhởn nhơ, thư thả thì tại nước Áo, quí Thầy cùng Phật tử tại đó đang tất bật chuẩn bị cho khóa tu học Âu Châu thứ 23. Những ai chưa tham dự nên đi cho biết để “mắt thấy không bằng tai nghe“, và những ai từng tham dự thì đây là cơ hội cho chúng ta gặp lại nhau ít ra trong mười ngày để sống lại thế giới an lạc cả thân lẫn tâm của “Thiên Đường Hạ Giới“.

Trần Thị Nhật Hưng

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/05/2015(Xem: 5513)
Khi tôi gặp Thầy lần đầu tiên, tôi thật sự là một kẻ phàm phu tục tử có đầy đủ tham, sân, si, mạn, nghi, ác kiến, đã chẳng tu mà chỉ biết hú là giỏi. Mặc dù tôi được sinh ra từ một gia đình có tiếng là theo đạo Phật lâu đời, nhưng từ khi có sự hiểu biết, tôi thấy bà và mẹ chỉ đi chùa mỗi năm vài lần vào dịp lễ lớn, cũng lạy Phật, thắp hương, khấn vái sì sụp gì đó rồi… hết. Còn tôi thì sao, tôi bị sinh ra vào những năm sau cuộc chiến, tưởng là hòa bình lập lại thì dân giàu nước mạnh, tôn giáo được tự do phát triển không ngờ mọi việc hoàn toàn ngược lại, ăn còn không đủ no nói gì đến việc đi chùa nghe Pháp, đọc kinh. Tóm lại tôi hoàn toàn mù tịt về Phật Pháp.
02/05/2015(Xem: 6676)
Tôi gặp nàng tại Đại nhạc hội Việt Nam tổ chức tại Düsseldorf vào một mùa Giáng Sinh xa xưa nhưng không bao giờ quên được dù nàng lúc đó lẫn lộn giữa rừng người đông đảo. Nàng không xinh đẹp tuyệt trần, không ăn mặt lòe loẹt nổi bật, cũng không hoạt bát ồn ào gây sự chú ý của mọi người. Nhưng đối với tôi thì nàng thật đặc biệt với dáng vẻ đoan trang thùy mỵ, với đôi mắt dịu dàng và với sự im lặng của nàng trong một góc vắng của hội trường. Nàng đứng đó, tay cầm một cuốn sách nhỏ, vừa đọc vừa... gặm bánh mì, thỉnh thoảng lại ngước mắt lên nhìn xung quanh coi có gì “lạ” không rồi lại cắm đầu vào cuốn sách, cứ y như trong đó có chỉ chỗ giấu kho vàng vậy!
01/05/2015(Xem: 19191)
Được làm con Phật là điều vừa đơn giản, vừa hy hữu. Đơn giản, vì sinh ra trong một gia đình Phật giáo thì tự động theo cha mẹ đi chùa, lễ Phật, tin Phật ngay từ bé. Hy hữu, vì biết lấy Phật giáo làm lý tưởng đời mình và chọn sự thực hành Phật Pháp như là sinh hoạt nền tảng hàng ngày—không phải ai sinh ra trong gia đình đó cũng đều tin Phật từ nhỏ đến lớn, và nếu tin Phật, cũng không gì bảo đảm là hiểu Phật, thực hành đúng đắn con đường của Phật để gọi là con Phật chân chính.
23/04/2015(Xem: 4438)
Năm nay 2015 tôi có đến ba mùa Xuân. Đó là mùa Xuân của nước Đức, mùa Xuân của nước Nhật và mùa Xuân của Hoa Kỳ. Thông thường mùa Xuân bắt đầu vào cuối tháng 3 dương lịch và kéo dài ba tháng như vậy, để thuận với lẽ tuần hoàn của vạn hữu là Xuân, Hạ, Thu, Đông; nhưng cũng có nhiều nơi mỗi năm chỉ có hai mùa như quê tôi Việt Nam, là mùa mưa và mùa nắng. Trong khi đó Âu Châu, nhất là vùng Bắc Âu, mỗi năm cũng chỉ có hai mùa. Đó là mùa lạnh kéo dài nhiều khi đến 6 hay 7 tháng và mùa ấm chỉ có chừng 3 đến 4 tháng là cùng. Dĩ nhiên là sẽ không có mùa Hè và trời vào Thu lại nhanh lắm, để đón tiếp một mùa Đông băng giá lạnh lùng.
15/04/2015(Xem: 15345)
Một sớm mai nọ, tôi không nhớ ngày ta, ngày tây, chỉ nhớ đầu năm 1984. Buổi sáng hôm ấy đầy dáng Xuân cả đất trời Nam Hà, khi tôi và hằng trăm tù nhân chính trị trên đường đến hiện trường lao động ở dải đất dài, mà hai bên toàn là núi đá vôi cao, thấp trùng trùng, điệp điệp. Người địa phương Ba Sao gọi là THUNG.
31/03/2015(Xem: 25151)
Dianne Perry, (sau này được biết đến qua pháp danh Tây Tạng của cô là Tenzin Palmo) là một vị ni cô người Anh đầu tiên, đã ẩn cư thiền định suốt 12 năm trong một hang động cao 12.300 bộ trên dãy Hy Mã Lạp Sơn, cách ngăn khỏi thế giới trần tục bởi những rặng núi phủ đầy tuyết trắng quanh năm. Tenzin Palmo đã sống một mình và tu tập trong động tuyết này. Cô đã chạm trán với những thú rừng hoang dã, đã vượt qua những cơn lạnh khủng khiếp, những cái đói giết người, và những trận bão tuyết kinh hồn; cô tự trồng lấy thực phẩm và ngủ ngồi trong cái hộp gỗ rộng cỡ 3 bộ vuông (theo truyền thống Tây Tạng, các vị tu sĩ đều tọa thiền trong một cái hộp gỗ như vậy). Cô không bao giò ngủ nằm. Mục đích của Tenzin Palmo là chứng đạo trong hình tướng một người nữ.
18/03/2015(Xem: 8077)
Tôi sinh ra ở miền sông nước Nam Bộ của xứ Việt. Nhưng thật lạ, phải gần nửa đời tôi mới bắt đầu nhận ra mình vốn yêu sông nước. Tôi yêu quê từ những miền đất lạ mà mình đi qua, và tệ nhất khi đôi lúc chỉ là những nơi chốn xa ngái mịt mù chỉ nhìn thấy trong sách vở, phim ảnh. Và kỳ chưa, đó cũng là cách tôi yêu đạo Phật. Ăn cơm chùa từ bé, nhưng phải đợi đến những giây khắc nghiệt ngã, khốc liệt nhất bình sinh, tôi mới nhìn thấy được rõ ràng nụ cười vô lượng của đức Phật bất chợt hiện lên đâu đó cuối trời thống lụy.
05/03/2015(Xem: 4759)
Có những kỷ niệm tưởng rằng sẽ mờ nhạt theo tháng ngày tất tả, trôi xuôi đến tận cùng triền dốc của cơm áo xứ người. Nhưng không, mỗi khi trời đất đổi mùa thì lòng người lại bâng khuâng, ký ức lại hiện về rõ nét, dù đó là một khoảng thời gian đã qua, một ký ức đã xa... Chỉ còn lại trong tim nhưng cũng đủ xót xa lòng khi nhớ đến! Hình ảnh bà cụ già nua ốm yếu, ngồi cô đơn trong căn chòi tranh rách nát, vào một buổi chiều âm u buồn thảm vẫn còn đậm nét trong lòng tôi, nhớ đến là bồi hồi xao xuyến cả tâm can. Buổi chiều ở Đồng tháp Mười buồn quá sức, buồn đến não nuột xót xa, một chòi tranh nằm chơ vơ bên con lạch nước đục ngầu, không người qua lại, xung quanh chỉ có tiếng ếch nhái than van!
07/02/2015(Xem: 6279)
Một trong tôn giáo cổ xưa Có thầy tu nọ rất ưa tế thần Tuy ông nổi tiếng xa gần Nhưng mà mê muội tâm thần nhiều thay. Một hôm ông chọn dê này Cho rằng thích hợp, giết ngay tế thần Nghĩ suy lầm lạc vô ngần:
25/01/2015(Xem: 9819)
Tác phẩm Một Đóa Sen, được diễn nói về vận hành tầm sư học đạo của Sư bà Thích Nữ Diệu Từ, thật là gian truân trăm bề, được thấy từ khi mới vào “Thiền Môn Ni Tự” ở các cấp Khu Ô Sa Di, Hình Đồng Sa Di, ứng Pháp Sa Di và Tỳ Kheo Ni ở tuổi thanh niên mười (10) hạ lạp rồi, mà vẫn còn gian nan trên bước đường hành hoạt đạo Pháp. Nhưng Sư bà vẫn định tâm, nhẫn nhục , tinh tấn Ba la mật mà tiến bước lên ngôi vị Tăng Tài PGVN ở hai lãnh vực văn hóa quốc gia và Phật Giáo Việt Nam một cách khoa bảng. Nếu không nói rằng; tác phẩm “Một Đóa Sen và Pháp thân” của Sư bà Diệu Từ, là cái gương soi cho giới Ni PGVN VN hiện tại và hậu lai noi theo…