Đời tôi lên voi

14/01/201115:21(Xem: 4847)
Đời tôi lên voi

Hoa Cuc Chau Phi (14)
ĐỜI TÔI LÊN VOI


Nếu bảo tuổi trẻ là tuổi của rong chơi vui vẻ, của yêu đương mộng mơ, của lãng mạn...thì tôi không có được diễm phúc có tuổi trẻ. Chơi không dám chơi hết mình. Cười, không dám cười to. Nói năng e dè, đi đứng lủi thủi một mình, ít bạn bè thân...lúc nào cũng đầy mặc cảm nghèo khó, quê mùa. Đời tôi, do vậy, từ tốt nghiệp, ra đời, dù có nhiều lúc thăng trầm, nhưng hình như không có lúc nào cảm thấy...xuống chó cả, chỉ có lên voi thôi!

Nguyện vọng tha thiết của Ba Mẹ tôi và cũng là hoài bảo lớn nhất của tôi, trong thời gian học ở trường trung học tỉnh lẻ Gò Cong, chỉ là làm sao được thi đậu vào trường Sư phạm để ra trường về làng dạy học.

Không biết định mệnh đưa đẩy thế nào để tôi lại lọt vào trường Hành chánh, để phải đi từ ngỡ ngàng này đến ngỡ ngàng khác. Trường to quá, uy nghi quá! Bạn bè cao sang, xa lạ quá! Ngày dọn vào ký túc xá, lần đầu tiên được nằm trên nệm trắng mềm mại, tôi nhúng nhảy trên giường tràn ngập niềm vui. Tôi thật sự tận hưởng niềm hoan lạc của một thằng nhà quê, nghèo khó bất chợt được đãi ngộ quá nhiều tiện nghi ưu đải ngoài sức tưởng tượng!

Thời gian 4 năm ở Học viện Quốc Gia Hành Chánh, tôi học và sống như quan lớn! Ký túc xá thật hết sức tiện nghi, có phòng riêng, tắm rữa thoải mái, nước chỉ cần vặn nhẹ là tuôn ra ào ào... khỏi phải vất vả mang từ đìa và múc từng gáo, đèn học sáng trưng không leo lét như đèn dầu, không còn cảnh vừa học vừa đập muổi liền tay như ở quê. Học bổng nhiều quá, nhiều hơn cả lương anh Ngĩa quân uy quyền quê tôi. Ở ký túc xá miễn phí, ăn uống thoải mái, quần áo có ông tùy phái giặt ủi đưa đến tận nơi....tiền xài không sao hết được. Khi bước vào năm học thứ hai, tôi đã có đủ tiền mua chiếc xe Honda dame còn mới trong thùng, ung dung lái về Gò Cong dạo khắp xóm làng!

Ra trường, tôi mới làm quan thật sự. Bỏ qua những nhọc nhằn vì công việc, những dằn vặt vì lý tưởng, những nghịch cảnh phải đối phó....cuộc đời làm quan cũng lắm điều vui. Những vụng về ở những ngày đầu nhậm chức, điện thoại reo, chẳng biết nhắt lên nghe bên nào, nói bên nào, những  e dè với những thuộc cấp dày dạn kinh nghiệm, những rộn ràng với những nữ nhân viên trẻ đẹp...lẳng lơ, bây giờ nhớ lại, lòng vẫn thấy rộn rả niềm vui!

Rồi năm 1970, tôi xếp giấy bút, vào trường Sĩ quan Thủ Đức. Ở trường Thủ Đức, với một ít kiến thức và kinh nghiệm hành chánh, tôi được giữ chức thư ký Trung đội, và, do vậy, suốt 9 tháng quân trường, nhìn bạn đồng đội đổ mồ hôi tâp luyện gian khổ mà lòng vô cùng ái ngại... vì tối ngày tôi chỉ quanh quẩn ở văn phòng Đại đội. Mùi vị gian khổ của quân trường tôi chỉ thật sự nếm trải... ở 6 tuần huấn nhục, 1 tuần lễ hành quân giã trại... và ngày cuối cùng ở lễ đăng quan... " Quỳ gối xuống, Sinh viên Sĩ quan, đứng dậy, tân Chuẩn úy"!

Sau biến cố 1975, sau những năm dài học tập cãi tạo, những lần vượt biên gian truân, tôi đến được xứ Úc thần tiên! Và, cuộc đời tôi lại... tiếp tục lên voi! Công việc đầu tiên của tôi sau hơn 1 tháng ở Úc là bán vé xe bus. Mỗi ngày, tĩnh chề trong bộ đồ veston ủi thẳng, với cà vạt hẳn hoi, tôi sáng vác ô đi, chiều vác về. Hơn 1 năm sau, chán nghề lên xe xuống ngựa, tôi từ giả nghề bán vé xe bus và từ đó đến nay làm khá nhiều nghề, mà nghề nào, theo hoàn cảnh của tôi...đều lên voi hết.

Tôi bây giờ hưu trí, không làm gì cả, không có gì hết, không sở thích, không ước nguyện, không bằng cấp, danh vị, thành tích... nhưng tuyệt nhiên không có xuống chó... vì ở xứ Úc xa xôi, quê nùa này, tuổi già không cần làm gì cả, không phải lo gì hết... vẫn được sống thoải mái... như quan!

 

Võ Đại Sinh

 

 
Mời xem bài cùng 1 tác giả:

Võ Đại Sinh

 vo dai sinh

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/01/2019(Xem: 4782)
Trong ngôi thiền viện thuở xưa Đứng đầu là một thiền sư lâu đời Lìa trần tuổi chín mươi hai Danh ngài viện chủ khó ai sánh cùng, Ngài gìn giữ để không vương Không hề mắc chuyện tầm thường thế nhân.
19/01/2019(Xem: 4883)
Ông ngoại nuôi tôi từ nhỏ, từ khi tôi mới bỏ bú mẹ, đến năm lên lớp 12 thì ông không còn sức lực để làm những công việc đồng áng nặng nhọc đòi hỏi phải có lòng nhẫn nại, tính cần cù và sức dẻo dai. Ông ngoại đã vắt kiệt sức mình ra suốt hai mươi năm hơn, để rồi bị quật ngã một đòn trí mạng phải nằm dính chặt trên chiếc giường ọp ẹp.
06/01/2019(Xem: 4704)
Mỗi năm vào khoảng cuối tháng 10 âm lịch, con thường hay buồn. Vì sao mạ có biết không? Đặc biệt là năm nay con buồn hơn mọi năm khác vì con về nước mà không về làng Đơn Duệ tận ngoài miền Trung khô cằn của mình để được đến thắp nén hương trên mộ mạ.
03/01/2019(Xem: 5979)
Tosui là một thiền sư nổi danh vào thời của ông. Ông đã sống trong nhiều thiền viện và giảng dạy tại các tỉnh khác nhau. Ngôi thiền viện sau cùng ông ghé thăm tụ họp quá nhiều môn sinh cho nên ông nói với họ rằng ông sẽ hoàn toàn từ bỏ hẳn công tác giảng thuyết . Ông khuyên họ nên phân tán ra và đi tới bất cứ nơi nào mà họ mong muốn. Sau đó không một ai còn thấy được chút dấu tích nào của ông nữa.
27/12/2018(Xem: 8204)
Dường như, không ai nghĩ, ngọn lửa mùa thu 1989, được đốt lên từ sinh viên, từ nhà thờ (Nikolaikirche) Leipzig đã thiêu cháy bức tường Berlin nhanh đến như vậy. Tuy vui mừng, nhưng cái bất ngờ ấy, cũng mang đến sự hoang mang không ít cho người Việt chúng tôi đang sống, và làm việc ở miền Đông nước Đức. Bởi, hầu hết các nhà máy, công xưởng phải đóng cửa. Không riêng chúng tôi, mà kể cả những nghiên cứu sinh, sinh viên đại học cũng chạy loạn xí ngầu. Có lẽ, chỉ có ai đã từng sống qua cái thời khắc đó,
27/12/2018(Xem: 5427)
"Ngoảnh nhìn lại cuộc đời như giấc mộng. Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không", hai câu thơ của vị thiền sư nào đó đã ngấm sâu vào huyết mạch của tôi, một người con gái tươi đẹp của tuổi mười chín, vừa biết tin mình vướng phải một khối u ác tính trong đầu. Trời đất như quay cuồng phải không các bạn?
22/12/2018(Xem: 4636)
Tôi đưa mắt nhìn quanh hết ngoài sân rồi lại trong nhà, có ý tìm người trong nhóm tỵ nạn đang đứng, nằm, ngồi la liệt vẫn không thấy vợ chồng anh chị Phi đâu cả. Tôi cẩn thận đi một vòng nữa, len lỏi vào những dãy giường tầng kê san sát nhau. Lỗ tai tôi như muốn ù đi bởi tiếng ồn ào như đàn ong vỡ tổ của mọi tiếng động hỗn hợp từ sinh hoạt của hàng trăm người tỵ nạn phát ra.
08/12/2018(Xem: 5393)
Hễ gặp mặt lớp trưởng bất kỳ đâu, dù đang ở trong sân trường hay ngoài đường phố quán xá, băng “Ngũ Quỷ” bọn tôi đều đồng thanh tương ứng mở năm cái loa được mở hết công suất ghẹo: “Thịnh Mái ơi… Chị đi đâu đó?”
05/12/2018(Xem: 4386)
Thằng Bửu nấp sau cây phượng vĩ có thân lớn một người ôm không xuể cách cổng trường chừng năm mươi thước. Trong bàn tay đang nắm chặt run rẩy vì giận tức của nó là một hòn đá xanh cứng gồ ghề những góc cạnh. Nó đang chờ, đúng ra thì nó đang rình, rình một người đã hơn nửa giờ qua... Thầy Tiên đang thong thả đạp xe từ hướng trường từ từ chạy đến. Thầy đang nghĩ ngợi nhiều về một đứa học trò ngỗ nghịch và lười biếng nhất của lớp mà thầy làm chủ nhiệm…
30/11/2018(Xem: 6374)
Căn bếp nhỏ thì có gì để nói, nên ánh đèn mờ trong cái bếp không có gì để nói đó thì lại càng không có gì sáng sủa mà được nói tới! Ấy vậy mà ánh đèn đó, trong căn bếp đó đã bất chợt khiến Sư già thổn thức “A Di Đà Phật. Ôi, cảm động biết bao!” Sư già ở một mình trong căn hộ nhỏ đã hơn mười năm nay. Huynh đệ, bạn đạo gần xa cũng thỉnh thoảng ghé qua, hỏi thăm nhau sức khỏe thế nào, tu tập tinh tấn không … Tịnh thất quá đơn sơ nên Sư già cũng chỉ thường đãi khách bằng tinh thần như khi xưa thi hào Nguyễn Khuyến từng tiếp tri kỷ: “Đầu trò tiếp khách, trầu không có Bác đến chơi đây, ta với ta …”