Thăm bệnh

01/01/201718:28(Xem: 4361)
Thăm bệnh

Duc Phat tham benh
THĂM BỆNH



Nhóm bạn rủ nhau đi thăm bệnh môt người bạn, nghe nói chị ấy bị bệnh nặng, đã nằm bệnh viện khá lâu và hiện đang nằm điều trị tại nhà.
Gặp người bệnh, tất cả mọi người không khỏi ngỡ ngàng, chị ấy thay đổi nhiều quá, bệnh lâu ngày không khỏi nên trông chi quá mức xanh xao, thân hình gầy đét, tiều tụy, trông vô cùng thảm não. Từng lời hỏi han chia sẻ, nhiều mẫu chuyện vui buồn lần lượt kể nhau nghe để mong người bệnh nguôi ngoai phần nào phiền muộn…

Nhưng mọi người đến thăm quá đổi bàng hoàng, chị ấy với thân bệnh nên quá nhiều thay đổi, nhưng tâm tính thì vẫn y chang như thuở nào, bạn bè lâu ngày không gặp, nay được dịp mọi người đến thăm nên chị ta tha hồ mà nói, mà nổ…, chị kêu tên hết người bạn nầy ra trách móc, chê bai, gọi tên người bạn nọ ra phê phán đủ điều, và vẫn chứng nào tật nấy, dưới mắt chị, tất cả mọi người là chẳng ai bằng chị, chị phải là số một mà thôi. Trước đây chị vẫn tự mãn rằng với nhan sắc chị là người đẹp nhất trong đám bạn bè, mà điều nầy thì ngoài chính chị tự nhìn nhận thì không mấy ai tán đồng ; - về tiền của thì ai cũng biết rỏ, chồng chị thì chỉ đi làm công sở, bản thân chị thì đi bán hàng cho một cửa tiệm và lãnh lương, nhưng lúc nào chị cũng muốn khoe mình là giàu có, sang cả ; - về nhà cửa, thì chị đang ở một căn nhà không đến nỗi xụp xệ, nhưng trông rất ư là khiêm tốn về mặt cấu trúc, và cách bày biện trong nhà thì chẳng có gì đáng để trầm trồ ; - Chị lúc nào cũng khoe với mọi người, rằng con cái của chị như là những bậc kỳ tài, xuất chúng, nhưng thực ra chẳng có đứa con nào của chị làm nên danh phận gì…thế nhưng với tấm thân bệnh hoạn lâu ngày như chị hôm nay, mà cái tính tự mãn, tự kiêu, tự thổi phồng về mình của chị cũng chẳng hề mảy may thay đổi…

Thăm viếng xong, bạn bè cùng ra về, họ nhìn nhau và lắc đầu ngao ngán :
- “ Chị ấy bệnh nặng như vậy mà sao tâm tính vẫn còn nhiều cố tật, chẳng chịu đổi thay vậy nhỉ ?
- “ Thấy chị ấy bệnh nặng nên mình đến thăm, vậy mà nghe chị ấy nói chuyện…, thật tình chẳng muốn gặp lại bao giờ ! “
- Dường như phải nói xấu, phải tìm cách hạ bệ người khác để làm nỗi mình lên là bản chất của chị ấy thì phải, người sao lạ quá, không thể chấp nhận được, bệnh nặng gần chết như vậy mà vẫn không chừa…
- Vân vân và vân vân…

* * *
Xin thưa với quý vị, câu chuyên trên đây là một câu chuyên rất thật, rất đáng buồn và rất đáng thương phải không ? – Con người thế gian chúng ta với nhiều nỗi khổ, trong đó có thể phân làm hai loại khổ rỏ rệt đó là ; một là khổ về thân và hai là khổ về tâm, mà cả hai loại khổ trên đều do bệnh mà ra, thân thì có bệnh của thân và tâm thì có bệnh của tâm.
- Bệnh của thân thì rất dể dàng nhận ra, chính người bệnh cũng có thể nhận biết, mà người ngoài cũng có thể nhận thấy người kia không được khỏe mạnh hay đang bệnh hoạn gì đó, và với những vị bác sĩ, thầy thuốc hoặc với những phương tiện xét nghiệm thời đại thì việc định bệnh tương đối khá chính xác và có thể tìm được phương cách trị liệu hữu hiệu.
Và con người thường quan tâm với chính mình hoặc quan tâm cho người khác, quan tâm cho nhau, chăm sóc cho nhau, thăm viếng, an ủi nhau, thường thì vẫn đặt căn bản là cho tấm thân nhiều hơn là cho tâm.
- Còn về tâm bệnh thì cũng rất nhiều loại, nhưng tổng quát thì có 3 loại bệnh của tâm đó là bệnh tham, bệnh sân và bệnh si; đối với tâm bệnh thì có phần khó hơn để nhận ra, chính người mang những loại tâm bệnh của tham sân si nầy, đôi khi cũng không hề nhận biết là mình đang mắc bệnh, nhưng có khi họ cũng có thể nhận biết là mình có bệnh về tham, sân, si đấy, nhưng lại không chịu nhìn nhận và không lo chửa trị bao giờ. Bác sĩ tâm lý hiện nay, chỉ định bệnh và tri liệu những sự kiện mất thăng bằng về tâm lý, nhưng những bệnh của tâm như tham sân si thì cũng chưa bao giờ quan tâm và tìm ra phương án để trị liệu.

- Trong trường hợp người bệnh của câu chuyện nói trên, về thân bệnh thì bạn bè xót thương thăm viếng, nhưng với cái tâm ý bệnh hoạn của chị ấy thì không được ai xót thương mà còn đầy vẻ bất bình. Xét cho cùng thì bệnh nào cũng đáng thương cả, thân bệnh thi thăm viếng chăm nom, và với tâm bệnh thì cần phải được quan tâm và chăm sóc tận tình hơn mới phải, bời vì, bệnh về tâm, khó chửa hơn bệnh về thân đấy chứ ! – vậy mà ngay cả thân nhân, chồng con của chị ấy chỉ lo đưa chị ta đi bệnh viện, chăm sóc thuốc thang khi chị ngã bệnh về thân, còn cái tâm bệnh từ lâu, bệnh gọi là “chứng nào tật ấy “ của chị chẳng ai lo chăm sóc chửa tri cho chị chi cả, và bạn bè thì xót thương cho thân bệnh của chị mà đến thăm,,,để rồi hởi ôi, và chẳng những không xót thương mà còn có vẻ chán chê cho cái bệnh kỳ cục về tâm của chi !

- Chỉ có Đức Phật là người duy nhất hằng quan tâm đến niềm đau, nỗi khổ của tâm bệnh của chúng sanh, Ngài đã chỉ cho chúng ta bốn sự thật chính yếu (Tứ Diệu Đế) của cuộc đời, và chỉ dạy cho chúng ta con đường diệt khổ và chấm dứt khổ đau vĩnh viễn qua tám pháp tu chân chánh ( Bát Chánh Đạo) và với tấm lòng Đại Từ Đại Bi, Ngài đã không ngừng nghĩ giáo hóa chúng sinh với tâm lượng của một Đấng Pháp Vương và dòng giáo pháp cao cả ấy đã tuông chảy không ngừng suốt cả hơn 2600 năm qua, vậy mà chúng sanh và kể cả nhiều người mệnh danh là Phật tử vẫn không hề quan tâm đến tâm bệnh của mình, cũng như tâm bệnh của thân nhân, bè bạn.

Học Phật là ứng dụng những lời Phật dạy vào cuộc sống cho mình và cho người, Từ Bi là thương xót cho nỗi khổ về khổ thân và cả về khổ tâm của chúng sanh và Trí Tuệ là hãy giúp nhau sáng suốt, hiểu rỏ và làm đúng phương cách diệt khổ để đạt tới cứu cánh Niết bàn.

Gia Hiếu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/08/2020(Xem: 8642)
Thuở trung học, tôi rất yêu môn toán. Những con số cộc lốc khô khan nhưng rõ ràng 1 với 1 là 2 đi vào đầu tôi êm ái nhẹ nhàng hơn những bài văn thơ trữ tình, ướt át. Tôi rất dốt, thường đội sổ môn Việt văn. Giữa khi một đề bài Thầy, Cô đưa ra: “Hãy tả tâm trạng cảm giác của em khi một ngày dự định đi chơi mà bị mưa không đi được„ Bạn tôi, đứa “sơ mi„ (nhất điểm) luận văn khi phát bài luôn được đọc cho cả lớp nghe, viết: “Thế là hôm nay em phải ở lại nhà vì một trận mưa như trút nước. Mưa càng lúc càng nặng hạt, dai dẳng suốt từ chiều hôm qua. Bầu trời vẫn còn u ám, xám xịt, không có dấu hiệu của một trận mưa sắp dứt, một ngày quang đãng. Em buồn nằm nhà, cuộn mình trong chăn nghe bên ngoài mưa rơi tí tách, gõ nhịp trên máng xối„ Thì bài của tôi: “Đùng...đùng...tiếng sét nổ vang. Nhìn ra bên ngoài bầu trời đen thui rồi nước ở đâu từ trên máng xối đổ xuống ào ào. Nước mưa chứ ai. Ghét dễ sợ. Không được đi chơi như dự định rồi. Buồn thỉu buồn thiu„ Bài viết cộc lốc khô cứng như cục đá. Ng
13/08/2020(Xem: 4885)
Chuyện đọc kinh sách (do cư sĩ Tường Dinh sưu tầm và diễn đọc)
10/08/2020(Xem: 7317)
Ngày xửa ngày xưa, dưới chân Hy Mã Lạp Sơn có một vương quốc trù phú tên gọi Thắng Man. Dù là một vương quốc giàu mạnh nhưng lòng người ở đây không thành thật, sống trên những giá trị giả dối, phù phiếm. Tại ngôi chợ bên ngoài hoàng thành có một người đàn ông sống bằng nghề bán mũ. Mũ của anh chàng này rất đẹp nhưng không hiểu sao hàng ế ẩm nên anh chàng toan tính bỏ nghề, tìm nghề khác sinh sống. Trên đỉnh núi quanh năm tuyết phủ có một nhà tiên tri, theo lời đồn có lẽ tu hành cả trăm năm và đã thành tiên. Nhân vương quốc cho mở đại hội để người dân vui chơi, ăn uống thỏa thích, nhà tiên tri chống gậy xuống núi để quan sát nhân tình, nhân đó tiên đoán vận mệnh của vương quốc. Trong dòng người hỗn độn, đủ thứ trò vui chơi vô cùng náo nhiệt, nhà tiên tri dừng lại bên cửa hàng bán mũ. Thấy một người đàn ông đang ngồi ủ rũ, nhà tiên tri hỏi:
09/08/2020(Xem: 17822)
Sáng nay vừa thức dậy, nhìn ra ngoài bầu trời trong thật đẹp, chim chóc hót ca vang, ríu rít gọi nhau nghe sao mà thanh bình quá, tiếng chim hót mà con rất ưa thích nghe từ thuở còn ấu thơ mỗi khi bình minh sắp trổi dậy cho một ngày mới. Hôm nay 28.6.2020 sinh nhật lần thứ 71 của Thầy, con xin kính đọc bài thơ của nhà thơ Hoàng Phong Linh tức ông Võ Đại Tôn, 1 chiến sỹ yêu nước, yêu Đạo, yêu Đời luôn dâng hiến đời mình cho Tổ Quốc kính mừng sinh nhật Thầy:
02/08/2020(Xem: 14617)
Ấn Độ Một Hung tin Đẫm lệ Thượng tọa Tiến sĩ Bodhipala đã Viên tịch trong cơn Đại dịch Covid 19
27/07/2020(Xem: 16127)
Lương Hoàng Sám Pháp (Thi Hóa của Thích Linh Như)
27/07/2020(Xem: 4000)
Nhắc đến thuyết nhân duyên "trùng trùng duyên khởi" của nhà Phật. Trong cái này lại cài đặt liên kết với cái kia, nếu không quen cô bạn đạo Chúc Hảo, làm sao có cuộc đi chơi kiểu "Dế mèn phiêu lưu ký" mãi tận đến Orlando của xứ biển Florida, làm sao quen được những thiện hữu tri thức chủ nhân của ngôi nhà Thiền với hồ bơi được tôi đặt cho một cái tên thật ấn tượng: Hồ “Trường Lưu Thủy". Câu chuyện bắt đầu từ cú điện thoại của Chúc Hảo vào đầu năm: - Năm nay trường Nữ Trung Học Nha Trang của tụi mình tổ chức họp mặt tại Orlando, cũng có thể là lần cuối vì các Thầy Cô già yếu và rơi rụng hết cả rồi. Vậy mi có đi không? Vợ chồng con cháu đại gia của tao có nhà tại bãi biển sẽ cho tụi mình tá túc tha hồ tắm biển.
23/07/2020(Xem: 4166)
Giáo lý của Đức Phật rất cao siêu thâm thúy, nhưng người học có số hiểu giống nhau, có số hiểu khác nhau. Và thực hành thì mỗi người áp dụng càng khác nhau nữa, cố sao theo cái hiểu của mình để tâm an lạc. Riêng tôi, tôi cũng hiểu và áp dụng theo cách riêng của tôi. Và trong đạo Phật, Lý Nhân Quả tôi đặt làm trọng tâm tin tưởng tuyệt đối xem như kim chỉ nam hướng dẫn tôi suốt cuộc đời. Tôi không rõ lắm từ lúc nào, lý nhân quả đã thấm nhuần vào tâm trí tôi. Cũng có thể bắt nguồn từ khi tôi còn bé lúc tôi được mẹ và các chị đưa tôi vào sinh hoạt ngành Oanh vũ, ngành dành cho thiếu nhi từ 6 đến 12 tuổi của Gia Đình Phật Tử. Lý nhân quả thấm đượm hồn tôi rất sâu sắc từ bé đến bây giờ.
15/07/2020(Xem: 5767)
Người phụ nữ da đen ăn trộm 5 quả trứng, viên cảnh sát Mỹ không bắt mà xử trí đầy bất ngờ Cách đây 6 năm, ở Mỹ đã diễn ra một câu chuyện vô cùng cảm động giữa viên cảnh sát William Stacy và một người mẹ da đen Helen Johnson. Khi ấy là khoảng thời gian vô cùng tuyệt vọng của người phụ nữ này, nhưng vị cảnh sát đã cứu sống cuộc đời cô. Đó là vào một ngày thứ 7, khi Helen bị bắt gặp đang ăn trộm 5 quả trứng trong siêu thị. Cô đã rất hoang mang khi cảnh sát đến. Tuy nhiên, thay vì bắt giữ cô về đồn cảnh sát, viên cảnh sát đã dành tặng cô một bất ngờ thú vị. Hàng tuần, Johnson đều phải nuôi nấng hai cô con gái và hai đứa cháu mới lên 1 và 3 tuổi, trong khi phúc lợi xã hội của cô chỉ có 120 USD một tháng.
12/07/2020(Xem: 11607)
Mẹ từ giã cõi đời vào những ngày cuối năm biến không khí đón tết vui tươi giờ đây càng thêm lặng lẽ. Nhìn Cha già ngồi niệm Phật, cúng lễ phẩm mỗi ngày 3 lần cho Mẹ, trông ra phía trước sân những chậu vạn thọ hoa đã nở tròn, khiến tôi càng thấy buồn và nhớ Mẹ nhiều hơn. Tôi ngồi xem mấy món đồ Mẹ để lại được đựng trong chiếc hộp gỗ đã bạc màu, lòng tôi cảm xúc dâng trào khi nhìn thấy xâu chuỗi bằng hạt bồ đề tự tay tôi làm và những lá thư tôi viết gởi về thăm Mẹ cũng như những bài thơ võ vẽ tập làm từ tuổi ấu thơ. Những bài thơ từ khi tôi viết đến khi Mẹ qua đời đã gần hai mươi năm, tưởng chừng đã hư mất thuở nào nhưng được Mẹ gói trong mấy lớp bao ni lông thì giờ đây cũng đã ố vàng. Đây là rất ít số bài thơ còn sót lại trong thời tuổi thơ của tôi. Cảm xúc nhớ Mẹ dâng trào theo từng câu chữ, những kỷ niệm thuở ấu thơ bên Mẹ hiền đầm ấm, hồn nhiên, hạnh phúc biết bao. Đặc biệt, “Đôi Gánh trên vai Mẹ” là một trong những hình ảnh thiêng liêng của cuộc đời và là nguồn động lực vô cùng lớn