Phần 2

04/04/201314:59(Xem: 13790)
Phần 2
Vi Tiếu

Phần 2

Huyền Không Tử
Nguồn: Huyền Không Tử

Tứ Niệm Xứ

Thiền sinh hỏi:
- Thế nào là Tứ niệm xứ?
Sư đáp: - Ai hỏi đó?


Tu Sửa

Hỏi:
- Tu có phải là sửa không?
Sư nói:
- Không phải.
- Vậy là không sửa?
- Cũng không phải.
- Phải làm sao?
Sư đáp:
- Không sửa thì kẹt cái này, sửa thì thành ra cái khác.


Kinh Pháp Hoa Của Ông Ðâu?

Trong thời ấy tôn giáo bị hạn chế. Kinh sách không được in mà tín đồ lại đua nhau đi thỉnh Kinh sách. Một trong những bộ Kinh hiếm hoi nhất lại được nhiều người tìm kiếm nhất là Kinh Diệu Pháp Liên Hoa.
Có người đến xin Sư chỉ dẫn cho ở đâu có kinh Pháp Hoa để thỉnh. Sư hỏi:
- Thế còn Kinh Pháp Hoa của ông đâu?


Không Giống Nhau

Một nhà Nho chủ trương "thân dân" vào đời, cải thiện xã hội, cứu độ nhân sinh.
- Sao không nhập thế cứu nước an dân?
Sư nói:
- Ðã có ông giúp đời cần gì đến bần đạo.
- Nhưng mỗi người làm mỗi việc khác nhau chứ!
Sư nói:
- Thì tôi có làm giống ông đâu.


Không Chấp Thủ

Ðược hỏi về hạnh tu, vị khất sĩ du phương trả lời:
- Tôi sống hạnh không trụ, không dính mắc, không chấp thủ... nên tôi được tự do, không ràng buộc.
- Ngài có thể cho tôi y bát của Ngài không?
- Không.
- Thế sao gọi là không chấp thủ?
Vị khất sĩ than:
- Oan ba đời Chư Phật.>


Không Có Mục Ðích

Một võ sư lừng danh hỏi người đệ tử mới nhập môn:
- Con muốn học võ à?
- Vâng, con muốn học võ để chiến thắng kẻ địch.
- Còn nghĩ đến chiến thắng và kẻ địch thì chưa học võ được.
- Vậy con học võ chỉ để tự vệ thôi.
- Còn đề kháng tự vệ cũng vẫn chưa được.
- Nếu vậy con học võ để làm gì?
Võ sư nói:
- Lại để làm gì! Quên mục đích đi không được sao?
Ðệ tử ngạc nhiên:
- Nhưng làm thế nào có thể học võ mà không có mục đích?
Võ sư bước ra giữa võ đường ung dung nói:
- Hãy bước ra đây. Nào? Quay mặt về hướng Bắc... rùn người xuống... chân trái bước ngang về hướng Tây một bước... hai tay đưa lên hướng về phía trước...


Du Hí Thần Thông

Sư cận thị, tín thí đem đến dâng một lô kính cận. Mỗi ngày Sư đem ra đeo một cái. Có vị Tăng hỏi:
- Sao Thầy đeo nhiều kính thế?
Sư đáp:
- À, đó là du hí cận thị thần thông.
Hôm sau, vị Tăng chơi nghịch giấu kín của Sư hết rồi hỏi:
- Sao Thầy không đeo kính?
Sư nói:
- À, đó là thần thông du hí cận thị.


Giải Thoát

Một Thiền sinh không chịu nổi những chuyện phiền toái trong viện.
Sư hỏi:
- Không đương nổi sao?
- Con chỉ đương giải thoát chứ không đương những chuyện bực mình.
Sư nói:
- Giải thoát thì vạn pháp còn đương nổi huống chi chỉ một chút bực mình!


Phước Ðức

Có vị Tăng tinh tấn tu hành được nhiều người kính mộ. Ngày kia một bà thí chủ đến cúng dường:
- Mong Ðại Ðức hoan hỷ dung nạp tứ sự cúng dường này và xin Ðại Ðức ban cho con ít phước đức tu hành của Ðại Ðức.
Vị tăng nói:
- Tôi tự cột đã nhiều nay gắng mà mở chứ có phước đức gì đâu.


Phật Ở Ðâu?

Những người theo văn minh khoa học vật lý không hiểu vì sao người ta niệm Phật. Họ đến tham vấn Sư:
- Không ai thấy Phật ở đâu sao người ta lại niệm?
Sư nói:
- Nếu có Phật ở đâu đó thì ai niệm làm gì.


Giải Thoát Hay Ðeo Mang

Hai thầy trò đi qua một vùng sa mạc, đệ tử ngỏ ý:
- Thế gian chẳng khác sa mạc, nóng bỏng, khô khát. Xin Thầy dạy con điều thiện, giới luật, thiền định, thần thông, giáo lý, kiến thức... để con có thể giải thoát khỏi thế gian.
Lúc đó một đàn lạc đà đi qua trước mặt, vị Thầy chỉ đàn lạc đà nói:
- Có lẽ nào những con vật đáng thương sắp bị ngã quỵ vì trên lưng đã chất đầy những hàng hóa quý giá kia có thể ung dung tự tại được khi phải chất thêm nhiều hàng hóa nữa không?
- Thưa không
- Cũng vậy, con vốn đã nặng nề với nhiều vô minh, ái dục chưa chịu buông xuống sao lại còn muốn học thêm?


Thượng Ðế Còn Thương

Sư vào núi gặp một đạo sĩ chuyên tu Thiền định.
Sư hỏi:
- Ông chỉ tu tập Thiền định hay sao?
Ðạo sĩ đáp:
- Vâng, tôi dùng hầu hết thì giờ để chuyên tâm Thiền định.
Sư lại hỏi:
- Hành trì như ông mang được gì và thấy thế nào?
- Tôi chỉ mong giải thoát và cũng đã được trú trong hỷ lạc nhất tâm. Nhưng thú thật nhiều khi cũng sanh làm biếng.
Sư nói:
- Thế là Thượng đế còn thương ông đấy!>


Nam Mô Thường Bất Khinh

Nhiều vị Tăng bàn cãi về ý nghĩa một bài kinh, mỗi vị đưa ra một kiến giải khác nhau, ai cũng cho mình là đúng, kẻ khác sai. Cuối cùng họ nhờ Sư phân giải.
Sư chỉ ngâm bài kệ:
"Cũng chỉ một lời kinh
Tùy căn cơ sai khác
Kiến giải bất đồng tình
Nam mô Thường bất khinh"


Trà Ðạo

Khách đến viếng một trà thất, chủ nhân tiếp đón theo nghi phong trà đạo Nhật Bản, khách thì lại cứ rót uống tự nhiên không theo luật lệ nào cả.
Chủ nhân liền thuyết trình về trà đạo, về cách pha trà và phong thái uống trà v.v...
Nghe xong khách nói:
- À, thì ra trà đạo là vậy. Tôi lại tưởng đạo trà là khát thì uống thôi chứ.
Rồi khách xuất khẩu ngâm:
"Xưa nay trà là đạo.
Khát cứ việc uống thôi.
Nghĩ thêm trà với đạo.
Ðầu thượng trước đầu rồi!"


Tự Do Hay Trói Buộc?

Một Thiền sinh quen sống phóng túng, không chấp nhận được giới luật, nói với Sư:
- Ở đây tôi chỉ thấy toàn là luật lệ trói buộc, chẳng tìm thấy đâu là tự do giải thoát của Thiền.
Sư nói:
- Anh không thấy trong tướng dụng tự do là giới luật, trong thể tánh giới luật là tự do sao?
- Tôi không hiểu.
- Thế thì anh đã bị tự do trói buộc mất rồi!


Quở Trách Thiền Ðịnh.

Một Thiền sinh khác lại tinh tấn tham thiền nhập định đến quên ăn, bỏ ngủ. Sư trách:
- Anh tham thiền chỉ thêm dục vọng, không được gì đâu.
Ít hôm sau đi qua thiền đường, thấy Sư đang dạy một số tín đồ cách tọa thiền, anh ngạc nhiên hỏi:
- Hôm trước Thầy chống tham thiền, sao hôm nay Thầy lại dạy ngồi thiền?
Sư mắng:
- Ta quở trách anh tham thiền chứ đâu có quở trách Thiền định.
Nặng Ký
Thấy một tín đồ thường đến chùa bố thí cúng dường, tu tập Thiền định và học hỏi giáo lý rất siêng năng. Sư hỏi:
- Ông muốn cầu gì?
- Con muốn tích tập thêm công đức và hiểu biết để đến khi công đầy trí đủ thì đạt thành chánh quả.
Sư nói:
- Nếu vậy, lúc thành chánh quả chắc ông phải nặng ký lắm.


Mở Cửa Thiên Ðàng

Các Thiên thần giàu lòng bác ái tâu với Thượng Ðế:
-Nhân danh đức công bằng bác ái, xin Ngài mở cửa Thiên đàng cho tất cả chúng sanh, không phân biệt người lành, kẻ ác.
Thượng Ðế phán:
-Không được, thưởng lành, phạt ác là định luật từ ngàn xưa.
Nhưng các Thiên thần cứ xin mãi Thượng Ðế đành phá lệ mở cửa Thiên đàng cho kẻ ác cùng người lành được vào.
Chẳng bao lâu các Thiên thần phát hiện nhiều vật quí giá trong nước Trời bị mất cắp.


Con Người Thật

Có ông Tăng thuyết pháp rất tài nhưng giới luật rất bê bối. Tín đồ rất ngạc nhiên về con người đa diện ấy. Một người hỏi Sư:
-Ðâu là con người thật của ông ta?
Sư nói:
- Con người thật nhập Niết Bàn rồi.


Tâm Như

Nhập Viện hơn mười năm chưa thấy ngộ. Một Thiền sinh đến yết kiến Sư:
-Tâm con vẫn động làm sao tịnh được.
Sư nói:
-Chớ nghĩ tới động, tịnh. Hãy nghe bài kệ:
"Nếu mắt con đã bịnh
Nhìn hoa đốm lăng xăng.
Thời mặt tình hoa đến
Tâm Như mỉm nụ cuời".
Thiền sinh trở về thất lẩm bẩm hoài:
-Tâm Như sao lại cười được kìa?


Tạm Bợ

Vô Văn đang tưới phong lan, Ða Văn hỏi:
-Trồng làm gì thứ vô thường tạm bợ ấy?
Vô Văn nói:
-Nhưng nếu chúng đã thường thì tôi còn trồng làm gì nữa.


Ðược Cả Hai.

Một bà tín nữ vừa thờ Phật vừa thờ Thần tài.
Khách hỏi:
- Bà thờ Thần tài để làm gì?
Ðáp:
- Dĩ nhiên là để cầu tài.
- Thế còn thờ Phật?
- Thì để cầu giải thoát.
Khách nói:
- Bà quả là có phép thần thông "phân tâm nhị dụng".


Bảo Vệ Ðạo Pháp.

Sư hỏi một thanh niên mới xin nhập viện:
- Anh xuất gia với mục đích gì?
Thanh niên nói với vẻ nhiệt tình:
-Con muốn hoằng dường chánh pháp, bảo vệ đạo lý.
Sư nói:
- Rất tốt, nhưng anh đã thông suốt đạo lý chưa?
- Dạ chưa.
- Còn vô minh ái dục không?
- Dạ còn.
Sư nói:
- Vậy anh nên để Ðạo pháp bảo vệ anh trước đã nhé.


Ba Vị Thần

Thần sáng tạo, Thần bảo trì và Thần hủy diệt là ba vị Thần nắm giữ vận mạng của muôn loài vạn vật.
Vào một thời cảnh chiến tranh, thiên tai bệnh tật phát sinh ra nhiều khiến chúng sanh chết vô kể, mùa màng khô cháy, nông cạn núi mòn. Vì vậy chúng sanh than oán Thần hủy diệt.
Thần thấy vậy nói với hai vị kia:
- Chúng sanh than oán tôi. Hơn nữa tôi làm việc cũng đã mệt, vậy để tôi ngủ một lát.
Nhưng chưa được bao lâu Thần đã bị đánh thức.
Thần sáng tạo nói:
- Bây giờ dưới trần lại than oán tôi, không những nạn nhân mãn đã lan tràn mà tất cả mọi vật đều đã đầy dẫy trần gian rồi.
Thần hủy diệt ngái ngủ hỏi:
- Thì anh ngưng sáng tạo đi chứ việc gì đến tôi.
Trong khi nguy kịch Thần sáng tạo vội vàng ngưng việc.
- Lập tức, dưới trần tất cả đều im lìm, bất động!


Minh Ðức Thân Dân

Trong khi nhà Nho ai cũng muốn ra tay an bang tế thế thi thố tài năng cho xứng bậc quân tử thì có một Nho sĩ lại lui về cuốc đất trồng khoai, sống đời bình dị, hòa mình với dân giã cỏ cây. Bạn bè cho ông là thiếu nam nhi nên chế nhạo:
-Sao không đem sở học bình sinh mà "minh đức thân dân" lại chịu để mai một nơi quê mùa thảo dã?
Ông trả lời:
- Vật có gốc ngọn, việc có đầu đuôi, biết cái trước sau tức là gần đạo vậy. Người xưa muốn minh đức cho thiên hạ, trước phải trị quốc, muốn trị quốc trước phải tề gia, muốn tề gia trước phải tu thân, muốn tu thân trước phải chánh tâm, muốn chánh tâm trước phải thành ý, muốn thành ý trước phải trí tri, mà trí tri thì ở nơi cách vật, vì vậy tôi đâu dám theo ngọn bỏ gốc.


Triết Học Là Gì?

Ðể mở mang kiến thức cho Tăng chúng. Thầy Giám học mời một vị Giáo sư đến dạy môn Triết.
Sau nhiều giờ học, Vô Văn lôi Ða Văn ra góc vườn nói một cách phấn khởi:
- Ðến nay tôi đã hiểu Triết học là gì rồi.
Ða Văn đang mù tịt cái môn quái đảng này hăm hở muốn nghe.
Vô Văn nói:
- Có gì đâu, Triết học chỉ là hệ thống một mớ ngôn ngữ phức tạp nói về những điều rất giản dị.


Lục Hòa.

Tăng sĩ trong viện được Sư hướng dẫn tốt đẹp trong đời sống lục hòa. Nhiều người ca ngợi những lợi ích của tổ chức lục hòa như vậy.
Sư nói:
- Có lục hòa thì có lợi ích chứ không phải vì lợi ích mới có lục hòa.


Nghiệp Còn Nặng

Thấy bà tín nữ đem một lồng chim đến chùa Ða Văn mừng rỡ đón lấy toan phóng sanh. Bà tín nữ giằng lại, nói:
- Không phải tôi phóng sinh ở đây đâu. Tôi chỉ gởi đây rồi mai trở lại lấy.
- Chứ bà định làm gì với lồng chim đó?
Bà tín nữ giải thích:
- Chú không biết sao, ngày mai có lễ ở chùa dưới phố, tôi sẽ đem đến đó phóng sinh.
Ða Văn thở dài ngẫm nghĩ: "Phố cách đây cả trăm cây số lại phải đợi đến ngày mai, chắc nghiệp của bầy chim này còn nặng".


Ðể Yên.


Hỏi: "Ðạo Phật chủ trương "Thường tại luận" hay "Vô thường luận"?
Sư nói: - Ðó là hý luận tà kiến.
Lại hỏi:
- Vậy đạo Phật chủ trương luận nào?
Sư đáp:
- Thôi hãy để các chủ trương và luận ấy qua một bên và hãy để yên cho cái gì vô thường tự nó là vô thường, cái gì thường tại tự nó là thường tại.


Giới Luật

Sư hỏi chúng về giới luật, Ða Văn thưa:
- Con nhớ Thầy dạy rằng: "Trong tướng dụng tự do là giới luật, trong thể tánh giới luật là tự do".
Một đệ tử khác nói:
- Chính con phải tạo ra giới luật chứ không phải giới luật tạo ra con.
Có Thiền sinh thưa:
- Giới luật làm gì cho ràng buộc, chỉ giữ lấy tâm thôi.
Một chú tiểu nói:
- Sá gì một chút giới luật mà không chịu nổi.
Ða Trí thêm vào:
- Hễ giới luật giữ tròn thì tự nhiên tâm sinh định, chứ làm sao chỉ giữ tâm thôi được.
Vô Ðắc nói:
- Chỉ cần tế nhị một chút là được chứ giới tướng giữ sao mới gọi là tròn.
Vô Văn đứng dậy thưa:
- Bạch Thầy đã đến giờ lao tác, con xin phép đi tưới rau.


Sinh Lão Bệnh Tử

Sau nhiều năm tinh tấn tu hành, vị Tỳ kheo nọ vẫn không sao đạt được mục đích mà ông hướng đến là thoát ly sinh, già, đau, chết. Ðang khi muốn nản thì Sư đến thăm. Vị Tỳ kheo hỏi:
- Làm sao thoát khỏi sinh, lão, bệnh, tử?
Sư đáp:
- Chỉ tội cho sinh, lão, bệnh, tử thoát không khỏi ông.


Không Dám Cầu Nữa.

Một cụ già đã 80 tuổi trong lúc hấp hối khấn vái trời Phật cho sống thêm đến trăm tuổi. Lời cầu nguyện của cụ quả nhiên thành tựu, cụ được hồi sinh.
Nhưng ít năm sau, chẳng biết sau cụ lại khấn vái:
- Thôi con đã tởn tới già, cúi xin Trời Phật xóa bỏ lời cầu trước của con, từ nay không dám cầu gì nữa.
Bình Ðẳng Lợi Hòa.
Hỏi:
- Thế nào là bình đẳng lợi hòa?
Sư nói:
- Tranh phần là phi bình đẳng lợi hòa, đồng phần là tợ bình đẳng lợi hòa, nhường phần là chơn bình đẳng lợi hòa.


Sắc Tức Thị Không

Sư ghé thăm một vị Tăng nổi tiếng uyên thâm Phật Pháp và có nhiều sở đắc. Vừa thấy Sư, vị Tăng đã dùng phép thần thông ẩn hình đâu mất.
Sư hỏi:
- Ông làm gì vậy?
Vị Tăng hiện hình cười:
- Ðó là "sắc tức thị không".
Sư nói:
- Ðã là "sắc tức thị không" lại còn phải biến mất làm gì.
Vị Tăng hỏi:
- Làm được không?
Sư đáp:
- Ngươi không thấy Ta "sắc bất dị không" sao?


Hừ!

Sư đang làm vườn, Thiền sinh hỏi:
- Làm sao thoát khỏi nghiệp?
Sư đáp:
- Gió thổi lá bay.
Lại hỏi:
- Gió không thổi thì sao?
Sư nói:
- Mắc mớ gì ông.
Thiền sinh định hỏi nữa. Sư hừ một tiếng vác cuốc về chùa.


Thiền Trượng

Lần đầu tiên hỏi thiền, chàng võ sĩ bị Sư đánh cho mấy thiền trượng khi vừa đặt xong câu hỏi.
Lần thứ hai đến hỏi thiền, anh ta lại bị một trận đòn nên thân khi chưa kịp đặt câu hỏi.
Lần thứ ba đến hỏi thiền, anh ta thủ sẵn một cây gậy còn lớn hơn gậy thiền của Sư,
Sư nói:
- Ngươi có cây gậy lớn thế kia sao còn đến học thiền trượng của ta.


Xin Hoãn Lại.

Một tục gia đệ tử đến bái yết Sư, hỏi:
- Con tu hành đã lâu không biết bao giờ mới đạt được Niết Bàn?
Sư nói:
- Còn lâu lắm.
Nghe vậy người đệ tử vô cùng thất vọng.
Sư lại nói:
- Nhưng ngươi muốn Niết Bàn ngay thì có khó gì.
Bây giờ người đệ tử lại hoảng hốt thưa:
- Không được, con chưa thể thu xếp việc nhà xong đâu.


Trường Cửu.

Khách đến viếng. Sư pha trà mời khách vô ý đánh rơi cái tách cổ quý già vỡ tan nên tỏ vẻ hối tiếc:
- Ðáng tiếc là đã giữ từ đời Khang Hy đến nay mà vẫn không thể trường cửu được.
Sư nói:
- Ông tưởng cái gì lâu dài mới là trường cửu sao?
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/01/2018(Xem: 16226)
Hồi còn tại thế xưa kia Trên đường giáo hóa Phật đi qua làng Ngài đi cùng ông A Nan Khai tâm gieo ánh đạo vàng giúp dân. Đang đi ngài bỗng dừng chân Bước quanh lối khác có phần xa thêm Ông A Nan rất ngạc nhiên Vội lên tiếng hỏi. Phật liền giảng ra: "Này A Nan phía trước ta Có quân giặc cướp thật là hiểm nguy Sau ta ba kẻ đang đi Gặp quân giặc đó khó bề thoát qua!"
08/01/2018(Xem: 14776)
Ở bên Ấn Độ thuở xưa Nơi thành Xá Vệ, buổi trưa một ngày Gia đình kia thật duyên may Phật thương hóa độ, dừng ngay tại nhà, Tiếc thay chồng vợ tỏ ra Tham lam, độc ác, xấu xa, hung tàn. Hóa thành một vị đạo nhân Phật đi khất thực dừng chân trước thềm Ôm bình bát, đứng trang nghiêm, Anh chồng đi vắng, vợ liền nhảy ra Tay xua đuổi, miệng hét la
07/01/2018(Xem: 9700)
Sau mỗi lần có dịp viếng thăm các chứng tích như tượng đài, lăng mộ, viện bảo tàng, nhà lưu niệm, ..., của những nhân vật mà cuộc đời phần nào liên quan đến đời sống vật chất hay tinh thần, sự thịnh suy ,... của một nhóm người, một dân tộc, một vùng, một quốc gia,..., tôi ra về lòng những bâng khuâng với hai câu : Những người muôn năm cũ Hồn ở đâu bây giờ ? trong bài thơ Ông Đồ của nhà thơ Vũ Đình Liên.
21/12/2017(Xem: 5914)
Anh sinh ra và lớn lên ở miền gió cát khô nóng Phan Rang. Là một Phật tử thuần thành, lại được phước báu khi có đến hai người con trai xuất gia, nên nhân duyên đưa đẩy đã trở thành đạo hữu của tôi qua nhiều lần hội ngộ lạ lùng ở các thiền viện thuộc dòng thiền Trúc Lâm Yên Tử. Kết tình đạo hữu với nhau đã gần mười năm rồi, mỗi lần gặp mặt, tôi và anh đều tay bắt mặt mừng, trò chuyện thân mật, nhưng người huyên thiên lúc đàm đạo là anh, còn tôi thì cứ chỉ biết gật gù, mỉm cười, họa hoằn lắm mới buông một đôi câu phụ họa. Anh quý mến tôi ở điểm đó.
15/12/2017(Xem: 12432)
Hương Lúa Chùa Quê" Bản Tình Ca Quê Hương của nhị vị Hòa Thượng Thích Bảo Lạc và Thích Như Điển. Sau khi đọc tác phẩm “Hương Lúa Chùa Quê” chúng con không dám mong ước giới thiệu sự nghiệp văn học, văn hóa cả đạo lẫn đời của nhị vị Hòa Thượng. Vì công trình tạo dựng sự nghiệp của các bậc xuất sĩ không nằm trong “nguồn văn chương sáng tác”. Vì xuyên qua mấy chục năm hành đạo và giúp đời, nhị vị đã xây dựng nhiều cơ sở Phật giáo đồ sộ trên nhiều quốc độ khác nhau như: chùa Pháp Bảo tại nước Úc; chùa Viên Giác và Tu viện Viên Đức tại nước Đức. Nhị vị cũng đã mang ánh Đạo vàng đến khắp muôn nơi, soi sáng cho bước chân “người cùng tử” được trở về dưới mái nhà xưa, để thấy lại “bóng hình chân nguyên”; dẫn đường cho những người chưa thể “tự mình thắp đuốc lên mà đi” được tìm lại “bản lai diện mục”. Đó mới gọi là “sự nghiệp” của bậc xuât sĩ. Điều nầy đã có lịch sử ghi nhận từ mạch nguồn công đức biểu hiện và lưu truyền.
15/12/2017(Xem: 129067)
Trải hơn 25 thế kỷ, Chánh Pháp của Phật vẫn được tuyên dương và lưu truyền bởi hàng đệ tử xuất gia lẫn tại gia, đem lại giải thoát và giác ngộ cho những ai học hỏi và thực hành đúng đắn. Chánh Pháp ấy là thuốc hay, nhưng bệnh mà không uống thì chẳng phải là lỗi của thuốc. Trong kinh Di Giáo, đức Phật cũng ân cần huấn thị lần chót bằng những lời cảm động như sau: “Thể hiện lòng đại bi, Như Lai đã nói Chánh Pháp ích lợi một cách cứu cánh. Các thầy chỉ còn nỗ lực mà thực hành… Hãy tự cố gắng một cách thường trực, tinh tiến mà tu tập, đừng để đời mình trôi qua một cách vô ích, và sau này sẽ phải lo sợ hối hận.” Báo Chánh Pháp có mặt để góp phần giới thiệu đạo Phật đến với mọi người. Ước mong giáo pháp của Phật sẽ được lưu chuyển qua những trang báo nhỏ này, mỗi người sẽ tùy theo căn tánh và nhân duyên mà tiếp nhận hương vị.
29/11/2017(Xem: 8791)
Trong loạt bài Kể Chuyện Đường Xa lần này, người viết đặt thêm tên cho mục này Vòng Quanh Thế Giới, để có cùng tên với loạt phóng sự sẽ đưa lên tvtsonline.com.au với nhạc hiệu mở đầu của bài “Vòng quanh thế giới” người viết sáng tác gần bốn thập niên trước đây. Từ năm 1990, chúng tôi đã bắt đầu viết bút ký với chuyến đi Bangkok (Thái Lan) và loạt bài cuối cùng là chuyến du lịch Âu Châu vào năm 2015.
27/11/2017(Xem: 7283)
Nếu chấp nhận thuyết nhân duyên của Đạo Phật thì có thể dễ dàng, giải thích cho mọi tình huống và mọi sự việc xảy ra trong cuộc đời nầy. Nhân duyên hay duyên sanh cũng tương tự với nhau. Đó là: „Cái nầy có cho nên cái kia có; cái nầy sanh cho nên cái kia sanh. Cái nầy diệt, cho nên cái kia cũng diệt theo“. Không ai trong chúng ta có thể biết trước được việc gì sẽ xảy đến cho mình về sau nầy cả; dầu cho chúng ta có cố gắng làm mọi việc tốt đẹp trong hiện tại; nhưng dư báo trong quá khứ, ai biết được thiện, ác còn lại bao nhiêu mà lường được. Chỉ khi nào nắp quan tài đậy lại trong kiếp nầy, thì lúc ấy ta mới biết được cái quả trong hiện tại là cái nhân như thế nào mà trong quá khứ của chúng ta đã gây ra và chính cái quả của ngày hôm nay sẽ là cái nhân cho ngày sau nữa.
01/11/2017(Xem: 6767)
Hôm nay ngày 1.11 tôi viết bài này chỉ nhằm kể một câu chuyện thực tế lịch sử; vì đâu, nguyên nhân, tôi xin miễn đào sâu vì cũng không có đủ hiểu biết, thời gian và cũng không phải mục đích tôi muốn chia sẻ ở đây! Ba mẹ tôi đều sinh ra và lớn lên tại Huế, học xong tú tài ở trường Khải Định năm 1955 (tên lúc bấy giờ của trường Quốc Học Huế). Giai đoạn đó đất nước vừa chia đôi, TT Ngô Đình Diệm vừa chấp chính. Ông Diệm xuất thân từ gia đình quan lại, bản thân ông cũng từng đỗ đạt ra làm thượng thư như cha của ông là Ngô Đình Khả, anh là Ngô Đình Khôi, nên rất trọng bằng cấp, học vấn như lối suy nghĩ của tầng lớp trí thức nho học thời bấy giờ. Vì vậy ông Diệm rất ưu tiên cho ngành giáo dục, đặc biệt trong giai đoạn sau 1954 khi người Pháp rời khỏi VN, cần xây dựng một nền giáo dục bản xứ thay thế cho nền giáo dục thuộc địa của Pháp.
19/10/2017(Xem: 21957)
Truyện thơ: Hoàng Tử Khéo Nói và Con Thủy Quái, (thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi PRINCE GOODSPEAKER AND THE WATER DEMON của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson) , Ngày xưa có một ông vua Trị vì đất nước rất ư công bằng Cạnh bên hoàng hậu đoan trang Vua yêu, vua quý, chứa chan hương tình. Thế rồi hoàng hậu hạ sinh Một trai kháu khỉnh đẹp xinh vô cùng Nhà vua sung sướng vui mừng Nghĩ suy chọn lựa tìm đường đặt tên Mong cho con lúc lớn lên Vẻ vang ngôi vị, êm đềm tương lai Vua bèn đặt tên con trai Hoàng tử Khéo Nói, nhiều tài mai sau.