Nhịp điệu Chân Như! (thơ)

09/04/202619:11(Xem: 794)
Nhịp điệu Chân Như! (thơ)


canh dep the gioi

Nhịp điệu Chân Như!
 

Cảm tác từ câu nói sâu sắc Nikos Kazantzakis, (1883–1957) Ông là một trong những nhà văn, triết gia vĩ đại nhất của Hy Lạp hiện đại. 

Cuộc đời ông là một cuộc hành trình không nghỉ để tìm kiếm sự hòa hợp giữa thể xác và tâm hồn, giữa truyền thống và hiện đại .“Chúng ta phải đưa ra quyết định hài hòa với nhịp điệu đáng sợ của thời đại” (We have to make the decision which harmonizes with the fearsome rhythm of our time) nó nhấn mạnh vào việc chủ động thích nghi thay vì chống lại dòng chảy của lịch sử trong tác phẩm tác phẩm để đời Zorba – Con người hoan hỉ khi đã ngoài 60 tuổi. 

Với ông, sự tiến hóa không có tuổi tác, nó chỉ có thái độ sống, riêng chúng ta ( ở tuổi hoàng hôn) có lẽ vào thời đại này,  Tiến hóa ở đây là chấp nhận sự tồn tại của AI như một phần của quy luật tiến hóa, dùng nó để làm phong phú thêm thế giới nội tâm của mình. bằng cách chinh phục sự lạc hậu của chính mình để trở thành một điểm tựa tinh thần sáng suốt cho thế hệ sau.



Thời đại chuyển mình, nhịp đời giông bão,

Kẻ cố ngăn dòng, kẻ bảo cuồng quay.

Thuận theo quy luật tiến hóa , trí nhân có hay ?

Nhịp đời gõ nhịp, mở góc nhìn cùng nhịp,! 

Thức tỉnh bên trong:

“chọn lối hài hòa để bắt kịp” 

 Làm thế nào  , cùng lan tỏa tư duy 

Giải phóng định kiến, hoan hỉ một khi 

Giữa biến động thay vì sợ hãi, 

ta nên học cách nhảy múa cùng chúng!(1) 

Đừng để kiến thức làm rào cản che chắn! 

Tìm sự thiêng liêng 

trong sự kết nối giữa người và người 

Tiến hóa là 

buông mê muội, nhoẻn miệng cười 

Mở lòng nhân ái gieo vào từng hơi thở !

Vì giải thoát thực sự không đến từ sách vở 

Hãy sống can trường, 

chân thật trọn vẹn từng phút giây 

Không kỳ vọng, không  sợ hãi ngày ngày (2) 

Tìm niềm vui, với trí tuệ khai sáng mãi 

Nhịp điệu chân như 

sẽ không dừng lại mà xuôi theo dòng chảy ! 

Huệ Hương  

—————- x xxxxx————-

(1) trích đoạn tác phẩm "Zorba – Con người hoan hỉ"

Cuốn tiểu thuyết này là cuộc đối thoại giữa hai thái cực, đại diện cho hai cách tiến hóa của con người: -Nhân vật "Tôi" (Ông chủ): Một trí thức uyên bác, suốt ngày vùi đầu vào sách vở, luôn suy tư về đạo đức, tôn giáo và sự giải thoát. Anh ta có học thức nhưng lại "thiếu sức sống", luôn do dự trước những quyết định thực tế. (Đây có thể coi là hình ảnh của những người có trình độ nhưng còn ngại ngần trước "nhịp điệu thời đại").

-Alexis Zorba: Một ông già làm thuê, không học hàm học vị nhưng đầy bản năng, nhiệt huyết và sống trọn vẹn từng giây phút. Zorba làm việc hết mình, yêu hết mình và khi đau khổ quá mức, ông chọn cách nhảy múa để giải tỏa thay vì than khóc.

(2) trích câu viết trên mộ phần của Nikos Kazantzakis,  "Tôi hy vọng không gì cả, tôi không sợ hãi gì cả, tôi tự do" (I hope for nothing, I fear nothing, I am free) 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2010(Xem: 19006)
Nhân-sinh thành Phật dễ đâu, Tu hành có khổ rồi sau mới thành, Ai hay vững dạ làm lành, Chứng-minh trong chốn minh-minh cũng tường.
13/10/2010(Xem: 13255)
Nguyệt lạc Ô Đề sương mãn thiên Giang phong, ngư hoả đối Sầu Miên Cô Tô thành ngoại Hàn-San Tự Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền
12/10/2010(Xem: 16781)
Trách lung do tự tại Tán bộ nhược nhàn du Tiếu thoại độc ảnh hưởng Không tiêu vĩnh nhật sầu.
12/10/2010(Xem: 16414)
Ta lấy viết phết cuộc đời lên giấy Nghe đất trời cuồn cuộn âm ba Giữa thinh không ẩn hiện bóng sơn hà Nghiêng nét bút phóng ngang bờ ảo mộng
11/10/2010(Xem: 15784)
Một lá thư là đủ cho anh vượt qua và hướng về em để nói khi ngọn gió thổi qua đêm dùng nó như máu để viết bài thơ bí mật nhắc nhở anh mỗi lời đều là lời cuối
11/10/2010(Xem: 22087)
tọa chủ Ấn Nhất Tâm trang viện người Thầy đã dẫn dắt tôi trở về cùng Danh hiệu Nam mô A Di Đà Phật và cõi tịnh độ trang nghiêm. với niềm tri ân không thể tỏ bày nơi đây...
11/10/2010(Xem: 26364)
Nhất diệp biển chu hồ hải khách Tranh xuất vi hàng phong thích thích Vi mang tứ cố vãn triều sinh Giang thủy liên thiên nhất âu bạch
11/10/2010(Xem: 15467)
Một chút mây và một chút mưa Hồn em thở nhẹ cõi xa xưa Buồn bay lên mấy hàng dây thép Mây trắng em còn phơi ban trưa
11/10/2010(Xem: 16766)
Nhớ năm ngoái mẹ có lần đã hỏi Về chưa con sao vẫn thấy chưa về Con lại phải thêm một lần nói dối Chờ sang năm con hứa sẽ về quê
08/10/2010(Xem: 16785)
Còn nghe được tiếng ve sầu Còn yêu đốm lửa đêm sâu bập bùng Quê người trên đỉnh Trường Sơn Cho ta gửi một nỗi hờn thiên thu.