Nhịp điệu Chân Như! (thơ)

09/04/202619:11(Xem: 1860)
Nhịp điệu Chân Như! (thơ)


canh dep the gioi

Nhịp điệu Chân Như!
 

Cảm tác từ câu nói sâu sắc Nikos Kazantzakis, (1883–1957) Ông là một trong những nhà văn, triết gia vĩ đại nhất của Hy Lạp hiện đại. 

Cuộc đời ông là một cuộc hành trình không nghỉ để tìm kiếm sự hòa hợp giữa thể xác và tâm hồn, giữa truyền thống và hiện đại .“Chúng ta phải đưa ra quyết định hài hòa với nhịp điệu đáng sợ của thời đại” (We have to make the decision which harmonizes with the fearsome rhythm of our time) nó nhấn mạnh vào việc chủ động thích nghi thay vì chống lại dòng chảy của lịch sử trong tác phẩm tác phẩm để đời Zorba – Con người hoan hỉ khi đã ngoài 60 tuổi. 

Với ông, sự tiến hóa không có tuổi tác, nó chỉ có thái độ sống, riêng chúng ta ( ở tuổi hoàng hôn) có lẽ vào thời đại này,  Tiến hóa ở đây là chấp nhận sự tồn tại của AI như một phần của quy luật tiến hóa, dùng nó để làm phong phú thêm thế giới nội tâm của mình. bằng cách chinh phục sự lạc hậu của chính mình để trở thành một điểm tựa tinh thần sáng suốt cho thế hệ sau.



Thời đại chuyển mình, nhịp đời giông bão,

Kẻ cố ngăn dòng, kẻ bảo cuồng quay.

Thuận theo quy luật tiến hóa , trí nhân có hay ?

Nhịp đời gõ nhịp, mở góc nhìn cùng nhịp,! 

Thức tỉnh bên trong:

“chọn lối hài hòa để bắt kịp” 

 Làm thế nào  , cùng lan tỏa tư duy 

Giải phóng định kiến, hoan hỉ một khi 

Giữa biến động thay vì sợ hãi, 

ta nên học cách nhảy múa cùng chúng!(1) 

Đừng để kiến thức làm rào cản che chắn! 

Tìm sự thiêng liêng 

trong sự kết nối giữa người và người 

Tiến hóa là 

buông mê muội, nhoẻn miệng cười 

Mở lòng nhân ái gieo vào từng hơi thở !

Vì giải thoát thực sự không đến từ sách vở 

Hãy sống can trường, 

chân thật trọn vẹn từng phút giây 

Không kỳ vọng, không  sợ hãi ngày ngày (2) 

Tìm niềm vui, với trí tuệ khai sáng mãi 

Nhịp điệu chân như 

sẽ không dừng lại mà xuôi theo dòng chảy ! 

Huệ Hương  

—————- x xxxxx————-

(1) trích đoạn tác phẩm "Zorba – Con người hoan hỉ"

Cuốn tiểu thuyết này là cuộc đối thoại giữa hai thái cực, đại diện cho hai cách tiến hóa của con người: -Nhân vật "Tôi" (Ông chủ): Một trí thức uyên bác, suốt ngày vùi đầu vào sách vở, luôn suy tư về đạo đức, tôn giáo và sự giải thoát. Anh ta có học thức nhưng lại "thiếu sức sống", luôn do dự trước những quyết định thực tế. (Đây có thể coi là hình ảnh của những người có trình độ nhưng còn ngại ngần trước "nhịp điệu thời đại").

-Alexis Zorba: Một ông già làm thuê, không học hàm học vị nhưng đầy bản năng, nhiệt huyết và sống trọn vẹn từng giây phút. Zorba làm việc hết mình, yêu hết mình và khi đau khổ quá mức, ông chọn cách nhảy múa để giải tỏa thay vì than khóc.

(2) trích câu viết trên mộ phần của Nikos Kazantzakis,  "Tôi hy vọng không gì cả, tôi không sợ hãi gì cả, tôi tự do" (I hope for nothing, I fear nothing, I am free) 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/05/2021(Xem: 8608)
Rừng rộng ôm non cao Trời mây đón cánh chao Bước phiêu bồng thoăn thoắt Bến tang thương gọi chào Mồ hôi đẫm nâu sồng Lá nón che má hồng Độc hành qua khổ chướng Đi về hướng cầu vồng...
03/05/2021(Xem: 28453)
Báo Chánh Pháp số 114 (số đặc biệt mừng Phật Đản 2645, Tây lịch 2021)
30/04/2021(Xem: 15296)
Sáng cuối tuần trời nắng đẹp nên ăn sáng xong tôi mặc áo ấm đi dạo. Chợt thấy dọc đường cảnh lạ như vầy, xin kể cho vui. Trên lối đi, cạnh một góc hoa viên là chỗ đông người qua lại tôi thấy có mấy thùng cạc tông nằm lênh láng. Thời nay rủi ro tràn khắp, lúc nào thấy những thùng gì lạ nằm lênh láng hay những túi xách vô chủ là nghi ngờ. Khôn hồn thì tránh xa! Vì đó có thể là mấy trái bom nổ của nhóm quá khích. Nhất là ở đây, đoạn đường bãi biển thường rất đông người qua lại trong những ngày nắng đẹp này. Cái thói quen cẩn thận lo xa, xem ra đã tích lũy từ những ngày thơ ấu trong chiến tranh. Tôi rẽ ngoặt đi lánh ra xa ngay. Nhưng tò mò thì vẫn cứ tò mò. Chả lẽ ở đây là chợ trời? Vô lý, bao lâu nay chưa hề thấy. Lại có 5,7 người đứng ngồi cầm những vật trên tay giống như sách báo. Thôi, lo yên thân. Việc của mình là đi dạo thì cứ đi. Nửa giờ sau. Cái việc đi dạo xem như đã xong, nhưng thay vì đi ngõ khác về nhà như mọi hôm thì lại tôi cố ý quay lại đường cũ để xem cảnh cái “chợ ch
29/04/2021(Xem: 8758)
Nếu mai này ta chết Ta cũng lên bàn thờ Bát cơm lời kinh nguyện Hồn ta cũng về thăm Nhớ ngày nào dương thế Đến bàn thờ khấn nguyện Cho người được siêu thăng Nay ta về hội họp Hiểu được pháp vô thường Người đi rồi ta đến Sanh tử rồi tử sanh
29/04/2021(Xem: 17314)
Hình ảnh quê hương ẩn hiện hoài trong thương nhớ ! Chẳng cần chờ cứ mỗi tháng tư đen, Người người nhắc nhau ngày biến động khó quên …. Và trước đó nhiều tháng tin kinh hoàng tới tấp! Thế mà giờ đây kỷ niệm về tràn ngập Phải chăng từ một bài hát quá u buồn Khơi động lại những gì tưởng đã cạn nguồn Và chợt hiểu … Thế nào là tiếng gọi ! Vẫn âm ỉ chút lửa tro trong lò ngụi Quê hương ơi … còn đâu đây tiếng cười Ngày còn cha mẹ … tuổi thanh xuân tươi Giờ xa vắng … tất cả là thiên thu nhớ !!! Tiếng gọi quê hương … nơi tổ tiên sống thở !!!
28/04/2021(Xem: 11050)
Ta mãi mãi kẻ lữ hành đơn độc, Bước xuống thuyền nương theo ánh trăng soi, Ngược dòng đời, chèo từng nhịp khoan thai, Không chờ đợi cũng chẳng hề nôn nóng. Dòng nước trong dưới ánh trăng soi bóng, Chiếc thuyền con đang đưa đẩy nhịp nhàng, In bóng hình người lữ khách cô đơn, Đường vạn dăm vẫn còn xa vời vợi…
28/04/2021(Xem: 11166)
Ngẫm cuộc nhân sinh khẽ mĩm cười Thi đàn xướng họa bốn mùa chơi Phiên trà nghĩa kết hương còn đọng Tiệc bút duyên trao mộng chửa rời Sóng gợn dòng Thu vầng nguyệt toả Đêm chìm giấc Hạ mãnh tình khơi Bao phen giũa chợ đời dong ruổi Vẫn giữ thân danh vẹn kiếp người!
27/04/2021(Xem: 14038)
Ông già quyết chí học thiền Tu hành tinh tấn nơi miền phương xa Đâu còn thiết đến cửa nhà Nên trao người cháu đứng ra thay mình
27/04/2021(Xem: 9546)
Chàng trai Phật tử thuận thành Lâu nay buồn chuyện gia đình mãi thôi Vì cha chàng tuổi cao rồi Vẫn ham làm việc suốt đời liên miên
27/04/2021(Xem: 9870)
Thấy đời bể khổ trầm luân Vui trong huyễn mộng, say bừng cơn mê Hôm qua lạc nẽo đường về Đi trong ảo vọng say mê bóng trần Ta bà một kiếp phù vân Tham sân si hận tấm thân khổ sầu Cuộc đời tựa chiếc bóng câu Thoáng qua vụt tắt còn đâu kiếp người Trăm năm cõi tạm ai ơi Gặp nhau duyên phận để rồi xa nhau