Chia Tay (thơ của HT Thích Đồng Bổn)

10/03/202608:21(Xem: 791)
Chia Tay (thơ của HT Thích Đồng Bổn)
gio thoi

CHIA TAY
(English version below)

Chia tay bước tiếp đường dài
Tự mình lựa chọn tương lai vững vàng
Đi tìm tâm niệm lạc quan
Cậy nhờ nương tựa là ngàn mối nguy.

Chia tay xa nghiệp sân si
Đến gần hạnh nguyện từ bi đêm ngày
Chẳng còn phiền lụy hôm mai
Rõ ràng an lạc dưới ngay chân mình.

Chia tay vì hiểu duyên sinh
Đến đi, tụ tán, khiến mình khổ thôi
Trải qua bao kiếp luân hồi
Sợi tình oan nghiệt hợp rồi lại tan.

Chia tay mà nghiệp vẫn mang
Chớ đem luyến ái để ràng buộc nhau
Cõi tình vốn dĩ thương đau
Tựa nương về Phật mai sau hết buồn.

Chia tay về lại cội nguồn
Tắm ao nước mát tẩy cuồng vọng tâm
Để nghe chim hót pháp âm
Suối reo muôn điệu bổng trầm dứt nghi.

Chia tay nhưng chẳng biệt ly
Sẽ thường trở lại, có chi đau lòng
Sắc thân tứ đại vốn không
Đâu gì bền chắc mà mong lâu dài.

Chia tay nhận diện cơ may
Đừng trong sinh tử nối dài thương đau
Phương trời tự tại tiêu dao
Xuất trần lữ khách, gửi trao bóng hình.

Chia tay đến chỗ lặng thinh
Vui trăng gió nước, vô tình đồi nương
Tắm mình nơi giữa mù sương
Như mây ẩn hiện trên đường tìm tâm.

Chia tay liệu có hồi âm
Cửa vào pháp giới thậm thâm diệu mầu
Tại đây, hay ở nơi đâu
Đều là thể dụng chuốc sầu làm chi.

Chiêu Đề 05/02/26

(Thơ của TK Thích Đồng Bổn, bút danh: Quê Chiều, Chiêu Đề, Thôi Kệ, Tát Bà Ha, Ta Bà Hát)




gio thoi
Farewell


Parting ways, I step onto the long road ahead,
Choosing my future with steady resolve.
Seeking a mind of optimism and clarity
For to depend on others is a thousand hidden dangers.


Parting ways, leaving behind anger and delusion,
Drawing nearer each day to the vow of compassion.
No longer burdened by worries of tomorrow or yesterday
Peace is clearly found right beneath one’s own feet.


Parting ways, understanding the law of dependent arising:
Coming and going, gathering and dispersing, these bring suffering.
Through countless cycles of rebirth,
The tangled threads of affection meet only to part again.


Parting ways, though karma still follows along;
Do not bind one another with attachment.
The realm of love is often filled with sorrow
Taking refuge in the Buddha, tomorrow grief will cease.


Parting ways, returning to the original source,
Bathing in the cool pond to cleanse the restless mind.
Listening to birds singing the Dharma’s melody,
And the stream echoing endless tones that dissolve all doubt.


Parting ways, yet not truly separation;
We shall meet again, why feel sorrow?
This body of the four elements is empty by nature;
What is there that can truly endure?


Parting ways, recognizing the rare opportunity
Do not prolong suffering within birth and death.
In the boundless sky of freedom and ease,
A traveler beyond the world leaves only a fleeting shadow.


Parting ways, entering the place of stillness,
Delighting in moon, wind, water, and quiet hills.
Bathing in the mist of silent mountains,
Like clouds appearing and disappearing along the path of the mind.


Parting ways, will there be an echo in return?
At the gate of the profound and wondrous Dharma realm,
Whether here or somewhere else,
All is the same, why trouble ourselves with sorrow?



Chiêu Đề, 5 February 2026

Translated into English by Ven. Thich Nguyen Tang




xem tiep



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/08/2011(Xem: 15799)
Lần nọ, ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, May mắn được chứng kiến Chuyện này của Thích Ca. Hôm ấy, tôi và Phật, Vừa sáng, trời đầy sương, Đi vào thành khất thực Thấy lũ trẻ bên đường Đang chơi trò đắp đất, Xây thành phố, xây nhà, Xây cả kho chứa thóc Và cả những tháp ngà. Một đứa trong bọn chúng Thấy chân Phật phát quang,
08/08/2011(Xem: 14240)
Tôi may mắn chứng kiến Chuyện này của Thích Ca Khi Ngài đang tá túc Trong vườn cây Kỳ Đà. Triều vua Ba Tư Nặc Có vị quan đại thần, Bảy con trai, trong đó Sáu người đã thành thân. Ông giàu có, hiền đức,
08/08/2011(Xem: 12988)
Ở đời có ba việc. Một là việc của mình. Hai, việc của người khác. Ba, việc của thần linh. Ta thất bại, đau khổ, Sợ thần linh, sợ trời. Việc mình làm không tốt, Cứ thích xen việc người. Muốn vui ư? Đơn giản: Hãy làm tốt việc mình. Không xen việc người khác, Không sợ việc thần linh.
01/08/2011(Xem: 16877)
Mùa báo hiếu sao quên thân phụ Luôn nhắc mình lòng nhủ nhớ ơn Công cha như núi Thái sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
01/08/2011(Xem: 22405)
Mỗi người con khi rời xa gia đình, đều mang theo mình là cả một trời thân thương trong lời ru, trong tình thương, trong ánh mắt, trong trái tim bà mẹ.
01/08/2011(Xem: 27784)
"TámTiết thơ giúp tập luyện Tâm thức"là tựa của một bài thơ ngắn do một nhà sư Tây Tạng là Guéshé Langri Tangpa (1054-1123) trước tác với chủ đích giúp phát huy tinh thần giác ngộ qua phép thiền định về hoán chuyển giữa ta và người khác, (một phép thiền định rất phổ thông của Phật giáo Tây Tạng: đó là cách tự nguyện xin được nhận về phần mình tất cả khổ đau của người khác, và trao lại cho họ tất cả những gì đạo hạnh của mình), và xem đấy là mục đích cao cả nhất trong cuộc sống của chính mình... Từ bi là một phản ứng của tâm thức khi nó không thể chịu đựng nổi trước những cảnh khổ đau của người khác và phát lộ những ước nguyện mãnh liệt...
31/07/2011(Xem: 15044)
Làn tóc rối trải dài trên thềm vắng Trăng có về, ngây ngất bức thảm hoang Người lữ hành trên đường đời cô quạnh Từng bước chân nghe nặng nỗi vô thường
31/07/2011(Xem: 15834)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.
31/07/2011(Xem: 15305)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 28805)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.