77_Vấn đề thối Bồ Đề Tâm

26/09/202507:12(Xem: 7661)
77_Vấn đề thối Bồ Đề Tâm
TT Vien TriTT Vien Tri-3TT Vien Tri-2TT Vien Tri-4

VẤN ĐỀ THỐI BỒ ĐỀ TÂM

Kính Tặng Thượng Tọa
Giảng Sư Thích Viên Trí

Tư lương Kinh Pháp nghiêm trang
Hành trì đúng đắn không mang lậu phiền
Học thông Chân Chánh Đại Viên
Tránh xa Tà Ngụy Tiểu Thiên trá hình

Một giây thất niệm u minh
Trôi theo thế sự phàm tình ác ương
Nhiều khi phàm chí ngoan cường
Hành vi thái độ bất tương ưng hành
Quên xưa phát nguyện hùng anh,
Nguyện tu giải thoát độ sanh muôn loài.
Nhưng rồi trần dục kéo lôi,
Sắc tài che lấp tâm ngời thuở nao.

Giới hương xưa nhạt phai màu
Buông lung tam nghiệp vọng cầu trọng khinh
Vì đâu dang dở hành trình
Càng xa thiện hữu tâm sinh biếng lười

Nhân duyên lành đã chôn vùi
Phải nhờ tha lực chăm bồi thắng duyên
Về bên Thầy tổ phát nguyền
Hồi sinh tín lực tinh chuyên tu hành

Tu mà tâm thế nguy nan
Tuệ đăng leo lét dần tàn tiếc thay
Phải nghe Kinh Luận hằng ngày
Thân hành Niệm Giới như Thầy chở che

Chính là lợi dưỡng nguyện thề
Đủ đầy phước đức Bồ Đề tăng huy
Phát tâm hồi hướng quy y.
Niệm ân để khởi tâm Bi tâm Từ.

25.9.2025
Minh Đạo


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/07/2011(Xem: 13213)
Tuổi thơ con lên mùa hy vọng Đón gió về tiếng võng đong đưa Lời ru từng nhịp thức sớm trưa
11/07/2011(Xem: 15457)
Mùa vu lan đến Thấy bâng khuâng lòng con nhớ mẹ Buổi ngày xưa tảo tần hôm sớm Một nắng hai sương...
11/07/2011(Xem: 17041)
Đầy vơi con nước kinh thành Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn Hoàng cung dõi ánh trăng sương...
07/07/2011(Xem: 68327)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
03/07/2011(Xem: 15345)
Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao, và siêu phàm biết mấy! Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng...
03/07/2011(Xem: 19048)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 18941)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 13732)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...