Đường lên Đồi Trại Thủy

14/09/202507:20(Xem: 3900)
Đường lên Đồi Trại Thủy

doi trai thuy (1)

doi trai thuy (2)
Đường lên Đồi Trại Thủy

 

 

Đường gập ghềnh sỏi đá

Lên đồi vắng đìu hiu

Năm mươi năm chuyển hoá

Đón rằm đã phẳng phiu

 

Ô hay, Đồi Trại Thuỷ…

Góc phế tích điêu tàn

Bóng nâu sồng lầm lũi

Pháp đăng vẫn sáng vàng

 

Bánh lăn vòng hoan hỷ

Qua nẻo lối bình yên

Xuống lên theo dòng chảy

Tuỳ thuận trôi theo duyên

 

Cờ vui phơi nắng chói

Hoa lá rộn tiếng cười

Trăng soi con đường mới

An khương với đất trời

 

Vườn thiền xanh một cõi

Nương tựa bóng kim thân

Như chưa hề già cỗi

Nhịp vần rộn trang văn

 

Thời kinh vang tịnh thất

Giữ hồn qua nắng mưa

Giữa thế thời được, mất

Nghe rền tiếng chuông xưa...

 



Sơn môn

 

Lối mòn trườn qua núi

Bình minh tiễn hoàng hôn

Sương tan trên đầu cỏ

Nắng sưởi vách rêu hoang

 

Nghe thì thầm sỏi đá

Cội xưa vặn thân già

Mái dột vui vay trả

Hoang liêu cũng là nhà

 

Chuông còn treo hóng gió

Giọng ngân vẫn chưa khàn

Ru đời trôi dưới phố

Đọng u uẩn hợp tan

 

Người rong chơi phương ngoại

Kẻ ở lại giữ hồn

Khẩy cười cuộc thắng bại

Thơ gieo vẫn đầy tròn

 

Cây cao vui gió lộng

Bóng mát toả lối xưa

Sơn môn đâu tĩnh động

Mà hỏi mất hay chưa?

 

Phật trăm năm tĩnh toạ

Hoa vẫn nở ngoài thềm

Bướm ong trêu khách lạ

Khuya sớm đón êm đềm

 

Im lìm khung cửa sắt

Bất động chữ Vạn duyên

Hương ưu đàm còn ngát

Thuỷ chung một cõi Thiền.

 

 

 

Tâm Không Vĩnh Hữu


doi trai thuy (4)
doi trai thuy (5)doi trai thuy (6)doi trai thuy (7)doi trai thuy (8)doi trai thuy (9)doi trai thuy (10)doi trai thuy (11)doi trai thuy (12)doi trai thuy (13)doi trai thuy (14)doi trai thuy (15)doi trai thuy (16)doi trai thuy (17)doi trai thuy (18)doi trai thuy (19)doi trai thuy (20)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/08/2010(Xem: 13686)
Nằm ngủ ôm vầng trăng Đồi Cù nghiêng nghiêng mộng Đà Lạt chảy trong thân Tôi như rừng thông im bóng. Em như sương trăng áo mộng Đêm thu xưa quyến hớp hồn tôi.
04/08/2010(Xem: 15285)
Để hướng về Mùa Hiếu Hạnh Thiêng Liêng Để tưởng nhớ công ơn Công Đức Sinh Thành Để cùng nhau nhắc nhở Con Hiền Cháu Thảo Để đền đáp trong muôn một công đức Cha Mẹ Và lễ tạ Thù Ân Bốn Ơn Trọng cưu mang. Chúng tôi xin viết, cảm ơn quý vị đón nhận và phổ biến. Trân trọng, TNT Mặc Giang [email protected]
04/08/2010(Xem: 14048)
Quê tôi còn đó dòng sông Nước đi nước đến chờ con nước về Quê tôi còn đó sơn khê Sắt son tô thắm ước thề không phai Ơn sâu nghĩa nặng tình dài Đường quê lối nhỏ hoa cài thơm hương Tin yêu hòa ái mến thương Chia mưa sẻ nắng gió sương không màng Quê tôi còn đó đò ngang Chờ người lữ thứ miên man chưa về
04/08/2010(Xem: 15736)
Quê Cha ngàn dặm mù khơi Đất Mẹ vạn lý một đời chia xa Thương non, ôm ấp mái nhà Nhớ núi, sầu mộng sơn hà chờ ai Thương sông, con nước chảy dài Nhớ biển, sóng vỗ miệt mài trùng dương Ra đi, vạn lý mù sương Rong rêu in bóng dặm đường phân ly Nhớ xưa, mấy thuở kinh kỳ Mà nay cũng lắm tư nghì hồn đau “Chiều chiều ra đứng ngõ sau Trông về quê Mẹ ruột đau chín chiều”
04/08/2010(Xem: 14304)
Rằng xưa, có Mục Kiền Liên Tu hành giác ngộ, chứng liền lục thông “Thiên nhãn”, “Thiên nhĩ” vô cùng “Tha tâm”, “Thần túc” thỉ chung rõ ràng “Túc mệnh”, “Lậu tận” vô can Đường xuôi lối ngược dọc ngang đi về Mục Liên bèn nhớ Mẫu hề
04/08/2010(Xem: 14003)
Bảy tình (thơ)
16/07/2010(Xem: 25780)
Vừa qua, được đọc mấy bài thơ chữ Hán của thầy Tuệ Sĩ đăng trên tờ Khánh Anh ở Paris (10.1996) với lời giới thiệu của Huỳnh kim Quang, lòng tôi rất xúc động. Nghĩ đến thầy, nghĩ đến một tài năng của đất nước, một niềm tự hào của trí tuệ Việt Nam, một nhà Phật học uyên bác đang bị đầy đọa một cách phi pháp trong cảnh lao tù kể từ ngày 25.3.1984, lòng tôi trào dậy nỗi bất bình đối với những kẻ đang tay vứt "viên ngọc quý" của nước nhà (xin phép mượn từ này trong lời nhận xét của học giả Đào duy Anh, sau khi ông đã tiếp xúc với thầy tại Nha trang hồi năm 1976: "Thầy là viên ngọc quý của Phật giáo và của Việt Nam ") để chà đạp xuống bùn đen... Đọc đi đọc lại, tôi càng cảm thấy rõ thi tài của một nhà thơ hiếm thấy thời nay và đặc biệt là cảm nhận sâu sắc tâm đại từ, đại bi cao thượng, rộng lớn của một tăng sĩ với phong độ an nhiên tự tại, ung dung bất chấp cảnh lao tù khắc nghiệt... Đạo vị và thiền vị cô đọng trong thơ của thầy kết tinh lại thành những hòn ngọc báu của thơ ca.
28/06/2010(Xem: 52625)
Ba môn vô lậu học Giới Định Tuệ là con đường duy nhất đưa đến Niết bàn an lạc. Muốn đến Niết-bàn an lạc mà không theo con đường này thì chỉ loanh quanh trong vòng luân hồi ba cõi. Nhân Giới sinh Định, nhân Định phát Tuệ– ba môn học liên kết chặt chẽ vào nhau, nhờ vậy mới đủ sức diệt trừ tham ái, đẩy lùi vô minh, mở ra chân trời Giác ngộ. Nhưng Giới học mênh mông, Định học mêng mông, Tuệ học mênh mông; nếu không nắm được “Cương yếu” thì khó bề hiểu biết chu đáo, đúng đắn. Không hiểu biết đúng đắn thì không sinh tâm tịnh tín; không có tâm tịnh tín thì sẽ không có tịnh hạnh, như vậy, con đường giải thoát bị bế tắc. Như một người học hoài mà vẫn không hiểu, tu hoàí mà vẫn không cảm nhận được chút lợi ích an lạc nào.
19/05/2010(Xem: 16959)
Đừng tưởng cứ trọc là sư Cứ vâng là chịu, cứ ừ là ngoan Đừng tưởng có của đã sang Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây Đừng tưởng cứ uống là say Cứ chân là bước cứ tay là sờ Đừng tưởng cứ đợi là chờ Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần Đừng tưởng cứ mới là tân
16/05/2010(Xem: 12328)
Thầy từ phương xa đến đây, Chúng con hạnh ngộ xum vầy. Đêm nay chén trà thơm ngát, Nhấp cho tình Đạo dâng đầy. Mừng Thầy từ Úc tới thăm, Đêm nay trăng sáng ngày rằm. Thầy về từ tâm lan tỏa, Giữa mùa nắng đẹp tháng Năm