71_Đền Đáp Bốn Ân (thơ)

20/08/202507:15(Xem: 4411)
71_Đền Đáp Bốn Ân (thơ)


Muc Kien Lien-1

ĐỀN ĐÁP BỐN ÂN 



ÂN CHA MẸ
Mẹ Cha ân nặng nhất trên đời
Như cả sinh năng lượng đất trời
Là mọi hy sinh cao cả nhất
Là duyên tạo hóa được luân hồi.
Là bầu dinh dưỡng nuôi con lớn
Nguồn cội yêu thương của kiếp người
Báo hiếu sao tròn ân nghĩa nặng
Gương xưa Phật dạy nhớ y lời
18.8.2025
Minh Đạo

***
ÂN CHÚNG SINH
Muôn loài góp sức đã nuôi thân
Nước ngọt quả rau gạo trắng ngần
Hạ thú thượng cầm non biển cả
Bốn mùa chan chứa nghĩa thâm ân
Sống cho tử tế cho bình đẳng
Đáp nghĩa hoàn lương sinh thiện nhân
Vạn vật chúng sinh là phụ mẫu
Cùng qua bao cảnh kiếp trầm luân.
18.8.2026
Minh Đạo

***


ÂN QUỐC GIA
Hồn thiêng sông núi nghĩa thâm ân
Tiên tổ khổ công chẳng quản thân
Vượt khó khai hoang và kiến tạo
Thành dân tộc tính với tinh thần
Máu xương pha lẫn trong màu đất
Con cháu gieo trồng được miếng ăn
Tạo dựng xóm thôn nên phố thị
Muôn nghìn công nghiệp của tiền nhân.
18.8.2025
Minh Đạo

***

ÂN TAM BẢO
Phật nhật chiếu soi khắp cõi trần,
Dạy người khai ngộ thoát trầm luân
Pháp âm vi diệu tan phiền não
Chánh kiến tư duy biết chánh cần
Tăng chúng an hòa gìn giới hạnh,
Truyền đăng tục diệm rạng xa gần.
Phụng hành y giáo triêm ân đức
Tinh tấn huân tu giải nợ nần.

18.8.2025
(Viết trong đêm nằm viện)
Minh Đạo

Vu Lan Bao Hieu-10

TỨ ÂN

Kính cảm tác bài ĐỀN ĐÁP BỐN ÂN
của Cư Sĩ Minh Đạo (Tampere) 



ÂN CHA MẸ

Cha Mẹ sinh ra giữa cõi đời
Công ơn dưỡng dục sánh như trời
Đau vì khắp cảnh lòng đâu oán
Khổ bởi bao thu dạ chẳng hồi
hiếu thảo muôn lần an hậu thế
Tình thương vạn nỗi xứng nơi Người
Gương xưa rọi chiếu nay nguyền tạc
Phật dạy ân đây… Thiện mọi thời(*)

------------
“Cùng tột điều thiện không gì hơn hiếu.
Cùng tột điều ác không gì hơn bất hiếu”.
(Kinh Nhẫn nhục)


ÂN CHÚNG SINH

Vạn vật nương cùng dưỡng cái thân
Cho ta cuộc sống mãi trong ngần
Cơm ăn, niệm phước trau đường thiện
Áo mặc, vui đời thấu nghĩa ân
Hiểu vậy tròn tu mà chịu khó
Nhìn quanh lạc đạo để tinh cần
Bao thời ngẫm rõ nguyền luôn xứng
Giáo pháp qui điều… Đẹp lẽ chân

ÂN QUỐC GIA

Dựng cõi yên nhà mãi nhớ ân
Trải bao thế hệ sống nương vần
Duyên trần xã tắc lòng luôn sáng
Phước báu Cha Ông nghĩa thật gần
Có được hôm nay… Bổn phận lắng
Càng nom dĩ vãng… đức tình lần
Thời qua đổi mới khang trang đẹp
Ký ức theo hoài tiếng vọng ngân…


ÂN TAM BẢO

Niệm ơn Tam Bảo trải hồng trần
Nạn kiếp xoay hoài cứ khổ luân
Đạo diệu trong lành luôn rạng rỡ
Nghiệp đau rối rắm lại tinh cần
Muôn đời cảm pháp thầm duyên lỡ
Vạn khắc huân tu lắng tuệ gần
Khó nhọc bao quanh nguyền hạnh nhẫn
Nương cầu Bát Nhã vốn là chân…

Bình Thạnh, 20/08/2025
Minh Đạo

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/09/2010(Xem: 12545)
Sàng tiền minh nguyệt quang Nghi thị địa thượng sương Cử đầu vọng minh nguyệt Đê đầu tư cố hương
19/09/2010(Xem: 12317)
Đứng lên đi em, tiếp tục hành trình... đừng quỵ ngã, Dẫu gai đời đâm rướm máu đôi chân. Những con đường em qua, dẫu mịt mù, mịt mù... gió bụi
19/09/2010(Xem: 19591)
Tự thuở nằm nôi Cha đâu xa vắng Ở quanh con như giọt nắng hiên nhà Ngó trước trông sau vườn rau mướp đắng Giàn cà non vừa trổ nụ hương hoa
19/09/2010(Xem: 25220)
Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt, Toát hơi may lạnh buốt xương khô, Não người thay buổi chiều thu, Ngàn lau nhuốm bạc, lá ngô rụng vàng.
19/09/2010(Xem: 18861)
Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người Tiếng ai như tiếng lá thu rơi Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi
19/09/2010(Xem: 15098)
Hơn nữa thế kỹ, nét mặt của Thầy Vẫn sáng tỏa, không một chút đổi thay Trong gian nan, giữ tâm hồn Bồ Tát! Mượn tiếng đàn gửi theo gió cùng mây.
18/09/2010(Xem: 16683)
Có lần tôi đi ngang Qua vỉa hè Ðồng Khởi Một bà ôm chiếc gối Ðứng hát như người say
18/09/2010(Xem: 17227)
Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng Mười năm dài mộ mẹ chẳng ai trông Cỏ có cao hơn nỗi nhớ trong lòng Đất có lạnh hơn mùa đông Bắc Mỹ
18/09/2010(Xem: 23336)
Thiền sư Quảng Nghiêm (1121 - 1191) người huyện Ðan Phượng, tỉnh Hà Tây. Ông tu ở chùa Thánh Ân thuộc huyện Siêu Loại (nay là Thuận Thành, Bắc Ninh).
16/09/2010(Xem: 11660)
Chị ơi nếu chị đã yêu Ðã từng lỡ hái ít nhiều đau thương Ðã xa hẳn quãng đời hương Ðã đem lòng gởi gió sương mịt mù