Vua Rắn Núi Phổ Đà

15/08/202520:02(Xem: 4202)
Vua Rắn Núi Phổ Đà

VUA RẮN NÚI PHỔ ĐÀ

 Snake King

Thuở xưa đức Quán Thế Âm

Chọn nơi đây chốn sơn lâm tuyệt vời

Mở mang Phật pháp giúp đời

Đạo tràng xây dựng cho người tu tâm,

Núi tên là Phổ Đà Sơn

Có vua rắn nọ vẫn thường ở đây

Họ hàng nhà rắn đông thay

Và riêng vua rắn lâu nay tu hành

Nghìn năm tu luyện tinh anh

Phép thần thông giỏi nổi danh xa gần.

Rắn thua đức Quán Thế Âm

Sau khi đấu phép thần thông tranh tài

Mới đành chịu nhượng bộ ngài

Cho ngài mượn núi làm nơi đạo tràng,

Rắn lo ngại cho họ hàng

Bị người giết hại nguy nan vô cùng.

Đức Quán Âm: "Hãy an lòng

Họ hàng nhà rắn hiện trong núi này

Cứ yên cư ngụ nơi đây

Người và rắn sống chung đầy tình thương

Ai làm hại phải bồi thường

Mạng đem thường mạng khó đường tránh qua,

Quyền vua rắn xử chẳng tha

Sẽ niêm yết bảng gần xa khắp vùng

Và loan báo rõ lệnh chung

Để người gìn giữ tránh đường sát sinh!"

Thế là trên ngọn núi xanh

Đạo tràng nghiêm túc lập thành nơi đây

Đã qua bao tháng cùng ngày

Hành hương khách ghé núi này thật đông

Người và rắn sống yên lòng

Người không hại rắn, rắn không cắn người.

Nhiều chùa xây cất khắp nơi

Tăng, ni, Phật tử vang lời cầu kinh.

*

Vùng này có chú Tiểu Đinh

Thường hay chơi nghịch phá quanh xóm làng

Tổ chim tìm đập tan hoang

Chuồn chuồn, châu chấu, bướm vàng chẳng tha.

Hôm nay chú trốn mẹ cha

Lén leo lên núi nhởn nha một mình

Dạo quanh tìm dịp sát sinh

Đến khi đói bụng ghé nhanh vào chùa

Xin ăn uống lúc ban trưa

No nê lại chạy rỡn đùa khắp nơi

Khi gần lúc xế chiều rồi

Đến con đường nọ chú ngồi nhìn quanh

Chợt đâu thấy dưới cỏ xanh

Có con rắn nhỏ bò nhanh tìm đường

Trốn bò cạp lớn kinh hoàng

Đang nhanh chân rượt phía đằng sau đuôi

May thay tới lạch suối rồi

Rắn lao mình xuống vội bơi qua bờ,

Nước ngăn bò cạp bất ngờ

Nó đâu biết lội đứng đờ người ra

Đành quay lui, khó vượt qua,

Tiểu Đinh tinh nghịch nghĩ ra mưu liền

Lượm cành cây rớt kề bên

Bắc cầu qua lạch ngang trên đôi bờ

Chú bò cạp chẳng chần chờ

Bò qua rượt đuổi rắn như điên cuồng

Tấm thân rắn nhỏ thảm thương

Trốn không thoát kịp trăm đường đớn đau

Bị bò cạp cắn hồi lâu

Quằn người ra chết, còn đâu nẻo về,

Tiểu Đinh vui thích thoả thuê

Reo lên khoái chí vừa đi vừa cười.

*

Núi rừng khuất bóng mặt trời

Tiểu Đinh vội vã tìm nơi ngủ nhờ

Ghé vào chùa. Thật bất ngờ

Vừa trông thấy mặt là sư giật mình

Lắc đầu hỏi, giọng thất kinh:

"Trông con nét mặt quả tình nguy thay

Bao nhiêu ám khí phủ đầy

Chắc con khó sống qua ngày mai đâu,

Nói cho thầy biết thật mau

Gần đây con có phạm vào tội chi

Sinh linh có giết hại gì

Khiến cho phúc đức mất đi thảm sầu?"

Tiểu Đinh hốt hoảng lắc đầu

Sau khi ngẫm nghĩ hồi lâu, thưa thầy

Rằng mình tinh nghịch mới đây

Giúp bò cạp giết rắn ngay trên đồi.

Sư vừa nghe nói dứt lời

Tức thời hốt hoảng kêu trời, khẽ than:

"Thật khó khăn! Thật nguy nan!

Thế nào vua rắn cũng làm hại ngay

Đòi con thường mạng, thảm thay

Khó mà trốn thoát nạn này được đâu!"

Tiểu Đinh sợ hãi van cầu

Xin sư chỉ cách nhiệm mầu cứu nguy.

Cúi đầu sư vội nghĩ suy

Hồi lâu lên tiếng từ bi giúp người:

"Chỉ còn cách tụng kinh thôi

May ra công đức do nơi lòng thành

Tạo ra một chút duyên lành

Cứu con thoát khỏi tội tình nghiệp oan!"

Sư bèn thả quả chuông vàng

Nới dây, hạ thấp xuống ngang hiên ngoài

Lệnh cho chú nhỏ vào ngồi

Khuyên luôn niệm Phật đồng thời cầu kinh,

Chuông vàng sư hạ xuống nhanh

Che cho chú nhỏ giấu mình bên trong,

Bên ngoài sư dốc một lòng

Mở kinh ngồi tụng vô cùng nghiêm trang

Khơi đèn, thắp nến, đốt nhang

Lạ thay khi mở kinh vàng ra xem

Không nhìn thấy chữ! Ngạc nhiên!

Trang kinh trắng xoá báo điềm tai ương

Mõ thời im tiếng chẳng vang

Dùi càng gõ mạnh mõ càng lặng câm

Sư lòng hoảng hốt vô ngần

Miệng luôn niệm Phật dốc tâm khẩn cầu.

Bỗng nhiên vua rắn từ đâu

Hiện ra giận giữ, cái đầu lắc lư

Đến ngay bên cạnh chỗ sư

Quấn chung quanh quả chuông xưa ba vòng

Vang lên tiếng rít hãi hùng

Và rồi sau đó lạnh lùng buông ra

Biến vào bóng tối nhạt nhoà

Ngoài song chánh điện trăng tà khuất mây.

Sư liền vội chạy đến ngay

Kéo chuông lên ngó trong đây thế nào

Thật là kinh khủng biết bao

Tiểu Đinh đã biến chốn nao mất rồi

Chỉ còn một vũng máu thôi

Dính quanh mớ tóc của người trẻ thơ.

Nhắm nghiền cặp mắt hiền từ

Sư lên tiếng niệm Phật A Di Đà

Một mình lẩm bẩm xót xa:

"Chót gây nghiệp dữ khó mà thoát đây

Nhân nào quả nấy xưa nay

Dễ gieo nhân ác, khó gây quả lành!"

Với tâm từ, với lòng thành

Ba ngày liên tiếp sư dành tụng kinh

Cầu cho chú nhỏ Tiểu Đinh

Linh hồn sớm được siêu sinh trọn bề.

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

( Thi hóa Truyện Cổ Phật Giáo

phỏng theo bản văn xuôi

của PHẠM NGỌC KHUÊ )

______________________________________________

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/06/2025(Xem: 2940)
Sân si ngã chấp ta người Gương lu vì bụi, trăng mờ vì mây. Bao năm yêu ghét lưu đầy Năm ấm che lấp khó mong hiển bày Lìa năng lìa sở đêm ngày. Thầy mà lìa thấy, ai ơi chớ ngờ. Từ nay dẹp hết mê mờ. Nào ai lại hội trăng giờ ở đâu. ?? ?.
28/06/2025(Xem: 3300)
Có những điều không thể hiểu bằng lý trí ! Chỉ cần giữ lòng mềm giữa đời cứng mà thôi Lặng nghe tim gọi tiếng “ mầu nhiệm” ơi Trong khoảnh khắc đó, cảm nhận được sự sống quá ư kỳ diệu !
28/06/2025(Xem: 3299)
Tĩnh mịch canh thâu gợi nỗi buồn Con đò khua nhẹ giấc mơ buông Chênh vênh mái nhớ trôi bờ mộng Lặng lẽ hồn mong khuất nẻo nguồn Nhặt chút tình xưa hong gió nhạt Gom vài hương cũ nhuộm trăng suông. Đêm về trăn trở lòng thao thức Khói quyện am trà lệ lại tuôn.
28/06/2025(Xem: 2867)
Giới trường tiêu tướng được cung tuyên Hành giả an cư kết thắng duyên Thúc liễm oai nghi tâm nhiếp niệm Trao dồi tế hạnh ý tinh chuyên Thời thời thức tĩnh gieo mầm thiện Khắc khắc hân hoan hướng bến thiêng Tịnh nghiệp đạo tràng hương khấn nguyện
27/06/2025(Xem: 3000)
Bảo Quang sen nở ngát hương thiền Tĩnh lặng tăng nhân hướng đạo viên Mắt ngắm hoa bừng ưu não chuyển Tai nghe pháp rưới lạc an truyền Quê người đuốc tuệ ghi thành truyện Đất khách đèn tâm thắp sáng duyên Dẫu thế trầm luân luôn lắm chuyện Nhưng lòng mãi giữ tín căn nguyền.
26/06/2025(Xem: 4356)
Là có thể vượt qua mọi chướng ngại thử thách! Là của cải đích thực của mọi cá nhân Sẽ dẫn dắt tâm trí đến vùng tri thức cao hơn Sống giữa đời thường, ung dung dạo chơi trong nắng! Tỉnh như sương sớm, vì trong ta có sẵn phẩm tính của hiền thánh! 🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️
22/06/2025(Xem: 4143)
Bài thơ được cảm tác khi người viết hữu duyên đọc lại lời dạy của vua Trần Thái Tông trong bài kinh HƯỚNG THƯỢNG NHẤT ĐẠO và chỉ một câu đầu thôi với lời giải thích của một vị ân sư (Sứ giả Như Lai )đã cảm hoá được mình về đường lối tu tập. Kính trích đoạn câu dạy đầu tiên trong bản dịch “Hướng Thượng Nhất Đạo của Trần Thái Tông
20/06/2025(Xem: 3260)
Em trở lại cho hồn thêm tươi mát Cho hoàng hôn tràn ngập ánh bình minh Cho đêm thôi đen cho ngày thôi dài Cho lệ bớt rơi giữa lòng nhân thế!
20/06/2025(Xem: 3551)
Kính thưa bạn, Tha thiết trân trọng có vài lời tâm huyết! Hãy cùng nhau cảm nhận được ánh sáng rất sâu nơi trái tim Một lòng giữ lấy đạo trong tình yêu thiêng liêng, Giữa thời đại mà nhiều người như bỏ quên nó.!
16/06/2025(Xem: 3851)
Chợt nhớ về người Thầy tri thức thầm lặng Từng ao ước được cận kề vì sự cống hiến tận tâm Khiêm tốn, bình dị truyền trao giáo lý uyên thâm Lại gieo trồng kiến thức, nhân cách ngay cả lối sống! Mong thế hệ sau có được hành trình học hỏi đầy ánh sáng ! Nhưng trong thời đại công nghệ, mấy ai chịu lắng nghe Mất định hướng giữa tỉnh thức, và nhu cầu xã hội nặng đè Làm sao nuôi dưỡng và mang lại niềm vui đạo đức!