Nẻo Đường (thơ)

06/08/202513:39(Xem: 4169)
Nẻo Đường (thơ)

neo duong 



NẺO ĐƯỜNG

 

 

Nẻo đường sư đi thanh tịnh

Thiêng liêng toả bóng bồ đề

Quen rồi nắng chang mưa lạnh

Nhẹ tênh sớm tối đi, về...

 

Nẻo đường người đi khúc khuỷu

Mang mang phiền não gập ghềnh

Chuyện đời không cho chân nghỉ

Vui buồn thao thức dài đêm

 

Nẻo đường em đi trúc trắc

Chướng duyên lên dốc xuống đèo

Trắng đen thay màu hoại sắc

Pháp lành đẩy bước đi theo...

 

Nẻo đường tôi đi rất lạ

Hoa thơm, cỏ dại tương phùng

Ghét thương khóc cười chung chạ

Qua cầu từng bước khoan dung.

 

Tâm Không Vĩnh Hữu



con duong

NẺO ĐƯỜNG
Kính cảm hoạ bài thơ Nẻo Đường
của Cư Sĩ Tâm Không Vĩnh Hữu 


Thanh tịnh yên bình chớ để vương
Bồ đề toả bóng mát ngàn hương
Trần ai khúc khuỷu càng nên dưỡng
Hạnh phúc sướng vui cũng ngẫm lường
Pháp Phật rèn tu ngày mãi trưởng
Kệ Thầy gắng hiểu nghiệp nào ương
Nương cùng thế đạo tiến vầng dương
Chẳng phụ ân thâm.. Ánh sắc hường.

Sài Gòn, 06/08/2025
Minh Đạo
 
 




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/03/2015(Xem: 23444)
Đêm ngày 29/03/2015 tại Viện Âm nhạc quốc gia đã diễn ra chương trình Hát trong vườn xưa - Đêm thơ nhạc của Thầy Nhất Hạnh và các học trò. Một chương trình thật ý nghĩa và tạo nhiều cảm xúc được đồng tổ chức bởi Thái Hà Books, Life TV và VIM.
30/03/2015(Xem: 11643)
Nguyện đem tất cả chân tình Hiến dâng đời đạo nhân sinh cõi này Nguyện làm được việc gì hay Giúp cho nhân thế mỗi ngày tốt hơn Nguyện không ganh ghét oán hờn Giữ tâm kiên cố không sờn chí tu Nguyện hằng tinh tấn công phu
29/03/2015(Xem: 12835)
Giờ này cánh đồng cỏ cây hoa lá Ươm sắc hương theo gió nhẹ nhàng Quả đen tầm gửi bắt đầu thả bóng Chiều đổ xuống, nép mình dưới lá vàng
27/03/2015(Xem: 16730)
Ngày xưa, có ông lão cứ vui cười ca hát suốt ngày. Thấy lạ, có người hỏi: - Tại sao ông vui tươi mãi như thế? Ông lão đáp: -Trời sinh ra muôn loài muôn vật, trâu chó dê ngựa… Người là sinh vật cao nhất, “Tối linh ư vạn vật”. Ta được làm người. Ấy là điều sướng thứ nhất. -Trời sinh có người tàn tật, đui què. Ta được lành lặn, ấy là điều sướng thứ hai -Người đời thường vì sự giàu có, danh vọng mà phải gian khổ. Ta có ăn đủ một ngày ba bữa, không lo lắng gì cả. Ấy là điều sướng thứ ba - Còn như sinh lão bệnh tử là điều không ai tránh được. Ta cũng như mọi người, việc gì phải buồn. - Nghĩ tới ba điều sướng ta có được, ta vui ca cũng là chuyện thường tình, mắc mớ chi phải hỏi.
26/03/2015(Xem: 12940)
Lạy Mình Ghé tay sờ gốc Bồ Đề Con xin chút lực dội về trong Tâm Nguyện lòng vun xới quanh năm Hằng ngày bái lạy niệm "Nam Mô... Mình!"
25/03/2015(Xem: 20889)
Thanh Lương là bút hiệu của Thích Thiện Sáng, một hành giả Thiền tông. Thế danh Trương Thượng Trí, sinh năm 1956, lớn lên bên dòng sông Cửu Long giữa trời thơ đất mộng An Giang. Bản chất thông minh, mẫn tuệ, vốn từ bi, hiếu thảo, có trực giác bén nhạy, ngay từ thời còn bé nhỏ đã có những biểu hiện khác thường như trầm tư, ưa đọc sách đạo lý suốt ngày, thích ăn chay và học hành ở trường lớp thì tinh tấn, luôn luôn dẫn đầu, xuất sắc.
25/03/2015(Xem: 17185)
Thấy đời khổ quyết tìm đường cứu khổ Mặc dầu đang sống nhung lụa quyền uy Trong bốn mùa có cung điện theo tùy Với vợ đẹp con ngoan người hầu hạ
20/03/2015(Xem: 15876)
Hoằng dương Pháp thoát luân hồi sinh tử Giác chu toàn cứu cánh (1) của đời tu Cất bước cao ra khỏi chốn ngục tù Nhiếp ma quân hướng về nơi Cực lạc
20/03/2015(Xem: 14262)
Khép cánh Phù Du (thơ)
19/03/2015(Xem: 14175)
Tháng Giêng, Di Lặc tươi cười, Cùng bầy ngũ tặc vui chơi thiện lành. Tháng Hai là tháng học hành, Khẩu, thân, ý, chính là nguồn sân si. Tháng Ba, học “Đà Ra Ni”, Bút nghiên kinh kệ nhớ ghi hằng ngày.