Quy Y Tam Bảo (thơ của Thái Bá Tân)

18/07/202505:33(Xem: 3539)
Quy Y Tam Bảo (thơ của Thái Bá Tân)
ducphatthichca
Thai Ba Tan
Tác giả:
Cư Sĩ Thái Bá Tân



QUY Y TAM BẢO



1
Đời là khu rừng rậm
Mà ta, khách lữ hành.
Nhiều cám dỗ, cạm bẫy.
Đời nhiều dữ, ít lành.
Ai cũng mong thành đạt,
Hạnh phúc và yên bình.
Không ai muốn lạc lối,
Rơi vào vòng vô minh.
Ta, phần đông, vô thức,
Yếu đuối, dễ buông lơi.
Dễ sa vào cạm bẫy,
Dò dẫm giữa đường đời.
Vậy thì cần ai đó
Chỉ cho ta đường đi
Để giúp sống an lạc,
Bớt cái Tham Sân Si.
Người ấy chính là Phật
Hoặc Đức Chúa Ki-tô.
Tùy thuộc vào tín ngưỡng,
Tùy nơi chọn tín đồ.
Sau bao nhiêu gian khổ,
Phật tìm ra con đường
Giúp chúng ta sống thiện.
Con đường của yêu thương
Nếu thấy con đường ấy
Tốt và hợp với ta,
Thì hãy thành Phật Tử,
Xuất gia hay tại gia.
Theo Phật, không nhất thiết
Phải xuống tóc đi tu.
Mà Quy Y Tam Bảo
Cũng là một cách tu.
Quy Y cũng là cách
Ta nhắc nhở chính mình
Theo con đường Phật chọn
Để thoát vòng vô minh.
Thọ Quy Y Tam Bảo
Là nấc thang đầu tiên
Trên hành trình Giải Thoát
Đưa ta đến Cõi Thiền
2
Quy, theo nghĩa gốc Hán,
Là Quay Về, còn Y
Có nghĩa là Nương Tựa.
Quay về nương tựa gì?
Nương tựa nơi Tam Bảo.
Tam là Ba, tất nhiên.
Bảo là cái Quý Giá
Ngoài nhà cửa và tiền.
Tam Bảo gồm Phật Bảo.
Phật là Đấng Soi Đường.
Giúp chúng sinh sống thiện
Bằng tình yêu, tình thương.
Tiếp đến là Pháp Bảo.
Pháp Bảo là các Kinh,
Các giáo lý Đạo Phật
Chỉ đường cho chúng sinh..
Cuối cùng là Tăng Bảo.
Tăng là người tu hành.
Chọn đúng Thầy để học
Việc tu tập mới thành.
Bổn phận của Phật Tử
Là Kính Phật, Yêu Tăng.
Làm theo diều Phật dạy,
Chăm lo việc Cúng Dàng.
3
Sau Quy Y Tam Bảo
Ta thực sự là người
Được gọi là Phật Tử
Với mình và với đời.
Quy Y có nghi thức.
Trước hết phải chọn thầy.
Chọn đúng Thầy mẫu mực
Để noi theo hàng ngày.
Đó là ngày quan trọng.
Bỏ lại mọi ưu phiền
Để với lòng thanh thản,
Ta bước vào cửa thiền.
Người quy y quỳ gối
Thọ lễ trước Sư Thầy
Rồi thành tâm phát nguyện
Ba lời nguyện sau đây:
“Nguyện suốt đời theo Phật.
Yêu quý Tăng suốt đời.
Suốt đời theo Đạo Phật
Để cứu mình, cứu người”.
Sau đó nghe thầy giảng
Về Ngũ Giới, tức là
Năm điều răn của Phật
Với người tu tại gia.
Năm điều phải ghi nhớ,
Là không được Sát Sinh.
Không Ăn Cắp, Nói Dối,
Uống Say và Ngoại Tình.
Tam Bảo và Ngũ Giới
Ví như tấm thông hành
Trên đường đời gian khó
Để nghĩ lành, làm lành.
Sau Quy Y Tam Bảo
Cuộc sống vẫn bình thường.
Nó nhắc ta sống tốt,
Sống nghĩa tình, yêu thương.
Khi đã là Phật Tử
Lại càng phải Tu Tâm,
Tu Thân và Tu Khẩu
Để Nhân Lành nẩy mầm.
*
QUY Y TAM BẢO
Nghe Phật và đọc Phật,
Rồi tu tập hàng ngày,
Ngộ ra được nhiều chuyện,
Về lẽ phải, điều hay.
Nhờ thế sống thanh thản,
Giảm nhiều Tham Sân Si,
Hỉ Nộ và Ái Ố.
Tăng thêm lòng Từ Bi.
Tức là đời đã sướng.
Nhưng còn muốn sướng hơn.
Muốn Quy Y Tam Bảo
Để được gần Phật hơn.
Ý nghĩ rất nghiêm túc,
Ấp ủ mấy năm nay.
Mà rồi chưa làm được.
Là vì nó thế này -
Đã quy y Tam Bảo
Thì không được đành hanh.
Không được cả văng tục.
Cái gì cũng phải lành.
Mà tôi thì, khốn khổ,
Còn nặng gánh với đời.
Chưa bỏ được phản biện,
Là vì muốn giúp người.
Cái việc phản biện ấy
Bất đắc dĩ phải làm.
Chứ thực tình không thích.
Vì tôi tin Việt Nam
Nay mai rồi sẽ ổn,
Không thua kém người ta.
Tôi có sự tin ấy
Cũng nhờ Phật Thích Ca.
Vậy là thêm lần nữa
Phải hoãn chuyện quy y.
Nói để các bác biết.
Tính tôi chẳng giấu gì.
*
Cũng có thể mai mốt
Tôi xuống tóc xuất gia.
Các bác đến thăm nhé.
Ta ngắm Phật, uống trà.
*
TAM BẢO VÀ NGŨ GIỚI
Phật dạy, muốn theo Phật,
Phải làm lễ quy y
Tức quy y Tam Bảo,
Nương tựa cửa Từ Bi.
Thứ nhất là Phật Bảo:
Yêu tin Phật thực lòng.
Phật là đức cứu độ,
Với tình yêu mênh mông.
Đó là Tuệ Cụ Túc,
Tức có được Niềm Tin
Vào con đường đã chọn
Để Nghe, Ngẫm và Nhìn.
Thứ hai là Pháp Bảo,
Tức Giáo Lý của Ngài,
Theo đó, phải diệt dục
Để thoát khổ trần ai.
Đó là Tín Cụ Túc,
Niềm Tin để mọi người
Chăm chân tu, hành đạo
Cứu mình và cứu đời.
Thứ ba là Tăng Bảo.
Tăng là các nhà sư
Giúp ta đến với Phật
Khoan dung và nhân từ.
Đó là Thí Cụ Túc:
Các nhà sư giúp ta,
Ta phải nuôi nấng họ.
Mối quan hệ hài hòa.
Ba Cụ Túc đã nói
Cùng Cụ Túc thứ tư
Thành Tứ Bất Hoại Tín
Của Đạo Phật nhân từ.
Đó là Giới Cụ Túc,
Tức là Năm Điều Răn
Mà chúng ta phải tránh
Khi sống ở đời trần.
Không vi phạm Năm Giới:
Một, không được Sát Sinh.
Hai, không được Trộm Cắp,
Lấy cái không của mình.
Ba, liên quan sắc dục,
Quyết không được Dâm Tà.
Bốn, không được Nói Dối,
Nói dối là xấu xa.
Năm, không được Uống Rượu.
Rượu làm mất thông minh,
Làm tổn hại sức khỏe
Và tan nát gia đình.
Giữ được Năm Giới ấy,
Ta sẽ sống thảnh thơi,
Yên tâm với hậu kiếp,
Không phạm tội ở đời.
Cuộc sống là giấc ngủ,
Mọi cái đều đổi thay.
Chỉ Tam Bảo, Ngũ Giới
Bất biến ở đời này.

Thơ của Cư Sĩ Thái Bá Tân




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2015(Xem: 15183)
Tới giờ con phải đi rồi Mẹ ơi con phải đi thôi mẹ à. Khi trong bóng tối nhạt nhòa Bình minh cô tịch hiện ra dịu hiền Mẹ vươn tay xuống giường bên Tìm con bé bỏng. Con bèn thưa mau: “Bé nào còn ở đó đâu!” Mẹ ơi Con phải đi nào còn đây.
30/07/2015(Xem: 11613)
Thơ tôi chết biến làm thân rác mục Đốt thành tro bón lại cỏ bên đường Để ngày ngày tro quyện với hơi sương Cho cỏ tốt dưới chân đi của bạn
29/07/2015(Xem: 13460)
Trước bàn thờ Phật Bóng Từ soi chiếu vô minh Diệu âm Bát Nhã Chúng sinh hồi đầu Chấp tay sen nở nguyện cầu An vui cảnh giới Nhiệm mầu độ sinh
24/07/2015(Xem: 13604)
Mỉm cười không phải là khinh Mỉm cười là để tự mình hiểu thôi Mỉm cười là hiểu xa xôi Mỉm cười là biết nhưng rồi bỏ qua Mỉm cười chấp nhận thứ tha Mỉm cười thông cảm chứ la làm gì Mỉm cười biểu hiện từ bi Mỉm cười như Phật sân si đâu còn Mỉm cười nét đẹp sắt son
24/07/2015(Xem: 12978)
Núi rừng đùa với mây ngàn Chim chao cánh đậu trên tàng cây xanh Mùa về thơm ngát hương lành Ngại ngùng khép mở mấy cành mẩu đơn Ráng chiều đỏ tựa màu son Ngoài vườn tiếng gió từng cơn thổi dài Nắng vàng đón bước chân ai Về đây vui với mấy ngày “Niệm Thân” (2)
21/07/2015(Xem: 17475)
Cõi riêng cửa đóng then cài Không màng những chuyện trần ai Xá chi thắng bại bên đời Mọi điều gác bỏ ngoài tai!
20/07/2015(Xem: 20636)
" Vào thời mạt thế Nhân loại đảo điên, Tai họa liên miên Sóng thần Động đất. Chủ nghĩa vật chất Ngự trị thế gian,
20/07/2015(Xem: 18599)
Chuyện kể rằng: Một ngày kia thầy trò Khổng Tử bị đói ở đất Trần Thái. Nhan Uyên tìm kiếm mãi mới được chút gạo để nấu cơm cho thầy. Nóng ruột, chốc chốc lại mở vung ra xem. Tro bếp rơi vào nồi, vội nhúm chỗ cơm tro bỏ vào miệng. Khổng Tử nhìn thấy học trò nhúm cơm ăn, than rằng: - "Đến Nhan Uyên mà khi đói bụng cũng ăn vụng sao?". Để thử trò, Khổng Tử nói "Hễ lâu không có cơm ăn, khi có thì phải cúng thần linh trước". Nhan Uyên mới vội vàng kêu: "Không được, không được! Lúc nãy tro rơi vào nồi, con nhúm ra định bỏ đi, nhưng tiếc quá nên cho vào mồm ăn. Như vậy cơm này có người ăn rồi không cúng được đâu!".
14/07/2015(Xem: 16679)
Phật từng lên tiếng dạy ta: “Những người tu đạo như là khúc cây Trôi trên dòng nước cuồng quay Khôn ngoan thì hãy trôi ngay giữa dòng Ai muốn vớt cũng khó lòng Quỷ thần ngăn chặn cũng không dễ gì
12/07/2015(Xem: 12400)
Cam Lồ Thủy Nam mô pháp thủy cam lồ Hà giang thanh tinh, biển hồ ngát hương Tưới thơm thấm mát muôn phương Tiêu tan đói khát, mở đường an vui Súc sanh, Ngạ quỷ, Trời, Người... Nước trong mầu nhiệm rưới tươi cõi lòng