Quy Y Tam Bảo (thơ của Thái Bá Tân)

18/07/202505:33(Xem: 3545)
Quy Y Tam Bảo (thơ của Thái Bá Tân)
ducphatthichca
Thai Ba Tan
Tác giả:
Cư Sĩ Thái Bá Tân



QUY Y TAM BẢO



1
Đời là khu rừng rậm
Mà ta, khách lữ hành.
Nhiều cám dỗ, cạm bẫy.
Đời nhiều dữ, ít lành.
Ai cũng mong thành đạt,
Hạnh phúc và yên bình.
Không ai muốn lạc lối,
Rơi vào vòng vô minh.
Ta, phần đông, vô thức,
Yếu đuối, dễ buông lơi.
Dễ sa vào cạm bẫy,
Dò dẫm giữa đường đời.
Vậy thì cần ai đó
Chỉ cho ta đường đi
Để giúp sống an lạc,
Bớt cái Tham Sân Si.
Người ấy chính là Phật
Hoặc Đức Chúa Ki-tô.
Tùy thuộc vào tín ngưỡng,
Tùy nơi chọn tín đồ.
Sau bao nhiêu gian khổ,
Phật tìm ra con đường
Giúp chúng ta sống thiện.
Con đường của yêu thương
Nếu thấy con đường ấy
Tốt và hợp với ta,
Thì hãy thành Phật Tử,
Xuất gia hay tại gia.
Theo Phật, không nhất thiết
Phải xuống tóc đi tu.
Mà Quy Y Tam Bảo
Cũng là một cách tu.
Quy Y cũng là cách
Ta nhắc nhở chính mình
Theo con đường Phật chọn
Để thoát vòng vô minh.
Thọ Quy Y Tam Bảo
Là nấc thang đầu tiên
Trên hành trình Giải Thoát
Đưa ta đến Cõi Thiền
2
Quy, theo nghĩa gốc Hán,
Là Quay Về, còn Y
Có nghĩa là Nương Tựa.
Quay về nương tựa gì?
Nương tựa nơi Tam Bảo.
Tam là Ba, tất nhiên.
Bảo là cái Quý Giá
Ngoài nhà cửa và tiền.
Tam Bảo gồm Phật Bảo.
Phật là Đấng Soi Đường.
Giúp chúng sinh sống thiện
Bằng tình yêu, tình thương.
Tiếp đến là Pháp Bảo.
Pháp Bảo là các Kinh,
Các giáo lý Đạo Phật
Chỉ đường cho chúng sinh..
Cuối cùng là Tăng Bảo.
Tăng là người tu hành.
Chọn đúng Thầy để học
Việc tu tập mới thành.
Bổn phận của Phật Tử
Là Kính Phật, Yêu Tăng.
Làm theo diều Phật dạy,
Chăm lo việc Cúng Dàng.
3
Sau Quy Y Tam Bảo
Ta thực sự là người
Được gọi là Phật Tử
Với mình và với đời.
Quy Y có nghi thức.
Trước hết phải chọn thầy.
Chọn đúng Thầy mẫu mực
Để noi theo hàng ngày.
Đó là ngày quan trọng.
Bỏ lại mọi ưu phiền
Để với lòng thanh thản,
Ta bước vào cửa thiền.
Người quy y quỳ gối
Thọ lễ trước Sư Thầy
Rồi thành tâm phát nguyện
Ba lời nguyện sau đây:
“Nguyện suốt đời theo Phật.
Yêu quý Tăng suốt đời.
Suốt đời theo Đạo Phật
Để cứu mình, cứu người”.
Sau đó nghe thầy giảng
Về Ngũ Giới, tức là
Năm điều răn của Phật
Với người tu tại gia.
Năm điều phải ghi nhớ,
Là không được Sát Sinh.
Không Ăn Cắp, Nói Dối,
Uống Say và Ngoại Tình.
Tam Bảo và Ngũ Giới
Ví như tấm thông hành
Trên đường đời gian khó
Để nghĩ lành, làm lành.
Sau Quy Y Tam Bảo
Cuộc sống vẫn bình thường.
Nó nhắc ta sống tốt,
Sống nghĩa tình, yêu thương.
Khi đã là Phật Tử
Lại càng phải Tu Tâm,
Tu Thân và Tu Khẩu
Để Nhân Lành nẩy mầm.
*
QUY Y TAM BẢO
Nghe Phật và đọc Phật,
Rồi tu tập hàng ngày,
Ngộ ra được nhiều chuyện,
Về lẽ phải, điều hay.
Nhờ thế sống thanh thản,
Giảm nhiều Tham Sân Si,
Hỉ Nộ và Ái Ố.
Tăng thêm lòng Từ Bi.
Tức là đời đã sướng.
Nhưng còn muốn sướng hơn.
Muốn Quy Y Tam Bảo
Để được gần Phật hơn.
Ý nghĩ rất nghiêm túc,
Ấp ủ mấy năm nay.
Mà rồi chưa làm được.
Là vì nó thế này -
Đã quy y Tam Bảo
Thì không được đành hanh.
Không được cả văng tục.
Cái gì cũng phải lành.
Mà tôi thì, khốn khổ,
Còn nặng gánh với đời.
Chưa bỏ được phản biện,
Là vì muốn giúp người.
Cái việc phản biện ấy
Bất đắc dĩ phải làm.
Chứ thực tình không thích.
Vì tôi tin Việt Nam
Nay mai rồi sẽ ổn,
Không thua kém người ta.
Tôi có sự tin ấy
Cũng nhờ Phật Thích Ca.
Vậy là thêm lần nữa
Phải hoãn chuyện quy y.
Nói để các bác biết.
Tính tôi chẳng giấu gì.
*
Cũng có thể mai mốt
Tôi xuống tóc xuất gia.
Các bác đến thăm nhé.
Ta ngắm Phật, uống trà.
*
TAM BẢO VÀ NGŨ GIỚI
Phật dạy, muốn theo Phật,
Phải làm lễ quy y
Tức quy y Tam Bảo,
Nương tựa cửa Từ Bi.
Thứ nhất là Phật Bảo:
Yêu tin Phật thực lòng.
Phật là đức cứu độ,
Với tình yêu mênh mông.
Đó là Tuệ Cụ Túc,
Tức có được Niềm Tin
Vào con đường đã chọn
Để Nghe, Ngẫm và Nhìn.
Thứ hai là Pháp Bảo,
Tức Giáo Lý của Ngài,
Theo đó, phải diệt dục
Để thoát khổ trần ai.
Đó là Tín Cụ Túc,
Niềm Tin để mọi người
Chăm chân tu, hành đạo
Cứu mình và cứu đời.
Thứ ba là Tăng Bảo.
Tăng là các nhà sư
Giúp ta đến với Phật
Khoan dung và nhân từ.
Đó là Thí Cụ Túc:
Các nhà sư giúp ta,
Ta phải nuôi nấng họ.
Mối quan hệ hài hòa.
Ba Cụ Túc đã nói
Cùng Cụ Túc thứ tư
Thành Tứ Bất Hoại Tín
Của Đạo Phật nhân từ.
Đó là Giới Cụ Túc,
Tức là Năm Điều Răn
Mà chúng ta phải tránh
Khi sống ở đời trần.
Không vi phạm Năm Giới:
Một, không được Sát Sinh.
Hai, không được Trộm Cắp,
Lấy cái không của mình.
Ba, liên quan sắc dục,
Quyết không được Dâm Tà.
Bốn, không được Nói Dối,
Nói dối là xấu xa.
Năm, không được Uống Rượu.
Rượu làm mất thông minh,
Làm tổn hại sức khỏe
Và tan nát gia đình.
Giữ được Năm Giới ấy,
Ta sẽ sống thảnh thơi,
Yên tâm với hậu kiếp,
Không phạm tội ở đời.
Cuộc sống là giấc ngủ,
Mọi cái đều đổi thay.
Chỉ Tam Bảo, Ngũ Giới
Bất biến ở đời này.

Thơ của Cư Sĩ Thái Bá Tân




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/10/2015(Xem: 17839)
Khi vừa thức giấc mỗi ngày Bạn ơi hãy nghĩ thân này hôm nay Thật là may mắn lắm thay Vẫn còn tỉnh dậy với đầy niềm vui.
12/10/2015(Xem: 17279)
Thầy đi một sáng mùa thu Trong cơn lốc thổi Vô thường tử sinh
11/10/2015(Xem: 11942)
Có người khách hỏi lão hòa thượng: Pháp sư, con muốn hỏi ngài một vấn đề hơi bất kính một chút có được không ạ? Lão hòa thượng: Xin ông cứ nói! Người khách: Lúc ở nơi dân chúng đông đúc thì ngài ăn chay, vậy khi ở một mình trong phòng ngài có ăn thịt không? Lão hòa thượng hỏi người khách: Ông tự lái xe tới đây phải không? Người khách trả lời: Vâng, đúng ạ! Lão hòa thượng: Khi lái xe cần thắt dây an toàn, xin hỏi ông là ông thắt vì sự an toàn của bản thân hay vì cảnh sát? Nếu như vì bản thân mình thì có hay không có cảnh sát ông sẽ vẫn đều thắt thôi. Người khách: A, Con hiểu rồi!
08/10/2015(Xem: 29768)
Khi chim còn sống trên đời Chim ăn kiến nhỏ thấy thời khó chi, Nhưng khi chim bị chết đi Kiến thời ăn nó có gì khó đâu.
06/10/2015(Xem: 23756)
(1) Con nguyện luôn yêu thương tất cả chúng sanh Bằng cách xem họ quý báu Hơn ngọc như ý Để thành tựu mục tiêu tối thượng.
06/10/2015(Xem: 30332)
Con xin đảnh lễ tâm đại bi. Con xin đảnh lễ chư đạo sư cao cả. Con xin đảnh lễ chư Bổn Tôn, Là chư vị ban nguồn cảm hứng về lòng tín tâm và sùng mộ.
05/10/2015(Xem: 12954)
Lại thêm thu nửa trở về, Nghĩ thân đất khách mà tê tái buồn. Nhớ về quê mẹ cội nguồn, Khi nhìn đôi cánh lá vàng nhẹ bay, Nhón chân dạo bước vườn ngoài, Nghiêng mình nhặt lá rụng rơi bên thềm. Sắp từng chiếc lá gọi tên, Thì thầm tên lá theo miền thế gian. Cảnh thu dễ gợi u buồn, Hỏi sao tâm để rộn ràng triền miên. Nhắn lòng ta ráng tịnh yên, Đem sao cho được chữ Thiền vào Thu !
03/10/2015(Xem: 30225)
Bằng nguyện lực của Tam Bảo Tối Thượng đáng tin cậy Và chân lý của tinh thần trách nhiệm toàn cầu của chúng con, Nguyện cho Phật pháp quý báu lan rộng và hưng thịnh Ở mọi vùng đất, theo chiều dài và chiều rộng của phương Tây.
02/10/2015(Xem: 20443)
Bài thơ vô cùng súc động Do not stand at my grave and weep (Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ) của Mary Elizabeth Frye (1905-2004) đã được dịch ra không biết bao nhiều thứ tiếng và đã được đọc lên, phổ nhạc, trình bầy không biết bao nhiêu lần bởi các ca sỹ trứ danh. Mary Elizabeth Frye là một bà nội trợ người Mỹ, làm nghề bán hoa. Bà được cả thế giới biết tên vì một lý do độc nhất : bà là tác giả bài thơ « Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ », được viết vào năm 1932. Mary Elizabeth sinh ra ở Dayton, Ohio. Mới ba tuổi đã mồ côi. Sau đến ở Baltimore, Maryland. Năm 27 tuổi lập gia đình với Claud Frye, ông làm nghề buôn bán quần áo. Bài thơ làm bà sau này trở nên nổi tiếng được viết trên một chiếc túi mua sắm, lấy cảm hứng từ chuyện một cô gái trẻ tuổi, Margaret Schwarzkopf, ở với gia đình Frye, đã không thể đến thăm mẹ đang hấp hối ở Đức, vì cô gái là dân Do Thái. Bài thơ chỉ vẻn vẹn có 12 dòng, không có chủ đề. Frye thấy bạn bè thích nên đã sao nhiều bản và lưu hành, nhưng chưa bao giờ
29/09/2015(Xem: 12474)
Dáng ngồi như núi như non Trăm năm sương gió vẫn còn uy nghiêm Trên cao sừng sững bóng hiền Mưa sa nắng chiếu địa thiên lưu tình Giữa đời lặng lặng thinh thinh Tỏa hương đạo hạnh hậu sinh hồi đầu Tử tôn gánh đội ân sâu Chuông ngân trưa tối, kinh cầu sớm khuya Bước chân hoằng độ đi, về Vườn ươm tỏa bóng bồ đề mát tươi Như non như núi không dời Đạo thành như ý, dáng ngồi thiên thu.