Nếu có một ngày …

14/07/202505:18(Xem: 6008)
Nếu có một ngày …
day 6- thien tra (1)

Nếu có một ngày …

Vẫn biết nên hạn chế sử dụng 2 chữ …GIÁ NHƯ, NẾU 

Nhưng bổng một ngày lòng dậy sóng, chán chường 

Quay về lại tìm đến những tác phẩm thân thương 

Mượn từng câu trích đoạn, hướng dẫn thêm động lực! 



Chợt nhớ một lần, thoát mọi trở ngại tỉnh thức 

Giá như ngày ấy không đọc được lời này (1) 

Sẽ không có liều thuốc nào chữa mối u hoài

Với tác phẩm Xứ Người” (Terre des Hommes) – 

Hành trình hoàn thiện qua gian khổ(2)



Mang tuyên ngôn, 

bất cứ nơi đâu tâm hồn luôn rộng mở !(3) 

 Gieo sự tử tế, niềm hy vọng, lòng tri ân 

Sống tiếp bằng ánh sáng, 

thắp lên cho những ai cần 

Trong hành trình  hoàn thiện nội tâm,  

mỗi dấu chân bằng sự kiên trì  và thấu hiểu! 



Như  giọt nắng hiền hòa, 

vượt mây đen bằng niềm tin kỳ diệu ! 

Nếu có một ngày ….trở lại thuở xa xưa 

Vẫn nắn nót từng chữ không thiếu không thừa (4) 

Thì ra “Không có con đường dẫn tới Giác ngộ.

Chính sự tỉnh thức từng bước là Giác ngộ.”

HT Thích Nhất Hạnh 



Huệ Hương 

—————— 

(1) Cái làm nên phẩm giá của con người không phải là sự bất khả chiến bại, mà là khả năng đứng dậy sau khi gục ngã.”-Saint-Exupéry 

(2) trong tác phẩm Xứ người ( Terre des homes) 1939 

Đây là tác phẩm đoạt giải thưởng Grand Prix của Viện Hàn Lâm Pháp.

Saint-Exupéry viết về những chuyến bay, nhưng ẩn chứa triết lý:

“Chúng ta sống không phải bằng hơi thở, mà bằng những mối quan hệ vô hình giữa người với người.”

  “Con người được định nghĩa không bởi những gì họ sở hữu, mà bởi những điều họ dám vượt qua.”

(3) Từ “Thư gửi một con tin” (Lettre à un otage): “Ở bất cứ nơi nào trên thế giới, khi một người thắp đèn lên nơi cửa sổ – là như một lời thì thầm:

‘Ở đây có một người đang sống. Ở đây có một người đang hy vọng.’”

(4) “Trên đường sứ mệnh vạch cho ngươi, mi hãy làm xong nhiệm vụ rồi lặng tình mà chết” Saint-Exupéry 

 


day 6- thien tra (3)


Hiện hữu là một phép màu 

Với nền khoa học kỹ thuật vượt bực thế kỷ 21 

Nếu lĩnh hội  được 

ba lãnh vực phong phú ….chút vẹn toàn (1) 

Trân trọng quý hơn vàng …tài sản trời ban 

Một đặc ân lớn, một phép mầu thiêng liêng nhân bản 

Không một thước đo nào 

đánh giá được hết cảm nhận nội quán 

Với sự bắt đầu hành trình tìm hiểu TA LÀ AI ?(2) 

Sẽ cảm nhận điều tối thượng, 

dù không được trao tận tay 

Vẫn mãi mãi tri ân vì sao ta tồn tại (3)



Mỗi giờ  phút đi qua  dù khốc liệt hay thoải mái! 

Xin cảm ơn đã tìm được giá trị bản thân 

Trải nghiệm từng mối quan hệ hoàn thiện hơn 

Chuyển tất cả sự tập trung vào cuộc sống hiện hữu ! 



Bằng  góc nhìn 

của sự biết ơn đến với mọi thứ trong vũ trụ ! (4) 

Sẽ từng bước có trách nhiệm với mình, với đời 

Phép mầu sẽ đến trong ánh mắt, nụ cười 

Sẽ tự hỏi 

Trong quá trình đến đích đã bao lần vượt dốc ? 

Và phương tiện nào 

giúp ta  hưởng thụ phép mầu thần tốc ? 

“Ta là ai mà sao yêu quá cuộc đời này”  …TCS 

Huệ Hương 


——————

(1) 3 lĩnh vực đó là : khoa học , nghệ thuật, đạo lý 

(2) “Chúng ta sống trong một ngôi nhà lớn gọi là vũ trụ, nhưng ít người bước ra khỏi phòng riêng để khám phá toàn bộ căn nhà.”– Jostein Gaarder trong tác phẩm Thế giới của Sophie” (1991)

(3) “Một người triết gia chân chính là người mãi mãi ngạc nhiên trước sự tồn tại của chính mình. Điều kỳ lạ không phải là có cây cối, nhà cửa hay xe cộ… mà là sự việc ta hiện hữu giữa tất cả những điều ấy.” Jostein Gaarder – Thế giới của Sophie

(4) Sống không phải là tiếp nối quá khứ, mà là khám phá từng khoảnh khắc hiện tại như thể lần đầu tiên bạn sống.” - Krishnamurti 

(5)  Albert Einstein: "Bạn có thể sống cuộc đời mình theo hai cách: một là sống như thể không có điều chi là mầu nhiệm; hai là theo cách mọi thứ đều là một phép màu.” 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/10/2014(Xem: 15138)
Chiều nay nắng ghé sân chùa Đậu lung linh đủ để vừa đề thơ Nắng vờn vạt áo thiền sư Hình như nắng thích phù du đường trần
07/10/2014(Xem: 14823)
Hạnh phúc thay khi Tăng già hòa hợp Cùng “Về nguồn” để “Hiệp Kỵ” vinh danh Bảy kỳ qua tố chức được viên thành Nay Pháp Bảo Úc châu kỳ thứ tám Chư Tôn Đức Tăng Ni đều đồng cảm Trông mong ngày hội ngộ để sẻ chia Những mưu toan áp lực muốn cắt lìa
07/10/2014(Xem: 15954)
Năm xưa ở nơi này, Đại chúng hội về đây, Lạc thành và Đại hội, Bốn chúng thật đủ đầy. Rồi cũng hai năm trước, Ghé thăm trước khi về, Mọi chuyện còn dang dỡ, Tuy nhiên cũng Ô-kê.
07/10/2014(Xem: 14394)
Tuyệt trần hoa nở chào đêm Vườn sau ứ rác nhũn mềm nhớp nhơ Trăng soi ma mị mập mờ Triêu dương tôi đón vần thơ nắng hiền.
06/10/2014(Xem: 20297)
Đêm mơ tôi hái được trăng Cài lên ngực áo lam vầng vàng hoe Mang trăng trên áo tôi về Ghim nơi áo trắng miền quê học trò Chập chờn bừng mắt giữa mơ Mẹ ngồi bên ánh đèn mờ cắt may
06/10/2014(Xem: 21562)
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.
04/10/2014(Xem: 14180)
Chân Tăng giảng lý Đạo suốt thông Đáp ân Phật Tổ trọn tấm lòng Khiến người hiểu thấu hành cách sống Hướng đường Giải Thoát bước thong dong.
04/10/2014(Xem: 16936)
Sau Bức Màn Mây Thả mây bay về núi đồi Thênh thang vùng trời Vô Niệm Còn nguyên đó dáng ai ngồi Nhìn hoa môi cười chúm chím
02/10/2014(Xem: 19528)
Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*: Nhà phía đông có đứa trẻ ốm, Ta sang săn sóc, Nhà phía tây có bà mẹ gầy, Ta mang cho túi gạo, Nhà phía nam có người đang chết, Ta sang khuyên đừng sợ, Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau, Ta sang can thôi bỏ đi.
01/10/2014(Xem: 19400)
Lòng vẫn nhớ ngày hè xa xưa ấy, Tôi còn là cô bé tuổi mười hai. Trời hôm ấy, chín tầng cao xanh thẳm, Gió mơn man nỗi vui sướng dâng tràn, Mắt háo hức nhìn con đường trước mặt, Lòng đăm đăm về hướng cuối trời xa Đinh ninh đó là miền quê yêu dấu,