Nếu có một ngày …

14/07/202505:18(Xem: 6442)
Nếu có một ngày …
day 6- thien tra (1)

Nếu có một ngày …

Vẫn biết nên hạn chế sử dụng 2 chữ …GIÁ NHƯ, NẾU 

Nhưng bổng một ngày lòng dậy sóng, chán chường 

Quay về lại tìm đến những tác phẩm thân thương 

Mượn từng câu trích đoạn, hướng dẫn thêm động lực! 



Chợt nhớ một lần, thoát mọi trở ngại tỉnh thức 

Giá như ngày ấy không đọc được lời này (1) 

Sẽ không có liều thuốc nào chữa mối u hoài

Với tác phẩm Xứ Người” (Terre des Hommes) – 

Hành trình hoàn thiện qua gian khổ(2)



Mang tuyên ngôn, 

bất cứ nơi đâu tâm hồn luôn rộng mở !(3) 

 Gieo sự tử tế, niềm hy vọng, lòng tri ân 

Sống tiếp bằng ánh sáng, 

thắp lên cho những ai cần 

Trong hành trình  hoàn thiện nội tâm,  

mỗi dấu chân bằng sự kiên trì  và thấu hiểu! 



Như  giọt nắng hiền hòa, 

vượt mây đen bằng niềm tin kỳ diệu ! 

Nếu có một ngày ….trở lại thuở xa xưa 

Vẫn nắn nót từng chữ không thiếu không thừa (4) 

Thì ra “Không có con đường dẫn tới Giác ngộ.

Chính sự tỉnh thức từng bước là Giác ngộ.”

HT Thích Nhất Hạnh 



Huệ Hương 

—————— 

(1) Cái làm nên phẩm giá của con người không phải là sự bất khả chiến bại, mà là khả năng đứng dậy sau khi gục ngã.”-Saint-Exupéry 

(2) trong tác phẩm Xứ người ( Terre des homes) 1939 

Đây là tác phẩm đoạt giải thưởng Grand Prix của Viện Hàn Lâm Pháp.

Saint-Exupéry viết về những chuyến bay, nhưng ẩn chứa triết lý:

“Chúng ta sống không phải bằng hơi thở, mà bằng những mối quan hệ vô hình giữa người với người.”

  “Con người được định nghĩa không bởi những gì họ sở hữu, mà bởi những điều họ dám vượt qua.”

(3) Từ “Thư gửi một con tin” (Lettre à un otage): “Ở bất cứ nơi nào trên thế giới, khi một người thắp đèn lên nơi cửa sổ – là như một lời thì thầm:

‘Ở đây có một người đang sống. Ở đây có một người đang hy vọng.’”

(4) “Trên đường sứ mệnh vạch cho ngươi, mi hãy làm xong nhiệm vụ rồi lặng tình mà chết” Saint-Exupéry 

 


day 6- thien tra (3)


Hiện hữu là một phép màu 

Với nền khoa học kỹ thuật vượt bực thế kỷ 21 

Nếu lĩnh hội  được 

ba lãnh vực phong phú ….chút vẹn toàn (1) 

Trân trọng quý hơn vàng …tài sản trời ban 

Một đặc ân lớn, một phép mầu thiêng liêng nhân bản 

Không một thước đo nào 

đánh giá được hết cảm nhận nội quán 

Với sự bắt đầu hành trình tìm hiểu TA LÀ AI ?(2) 

Sẽ cảm nhận điều tối thượng, 

dù không được trao tận tay 

Vẫn mãi mãi tri ân vì sao ta tồn tại (3)



Mỗi giờ  phút đi qua  dù khốc liệt hay thoải mái! 

Xin cảm ơn đã tìm được giá trị bản thân 

Trải nghiệm từng mối quan hệ hoàn thiện hơn 

Chuyển tất cả sự tập trung vào cuộc sống hiện hữu ! 



Bằng  góc nhìn 

của sự biết ơn đến với mọi thứ trong vũ trụ ! (4) 

Sẽ từng bước có trách nhiệm với mình, với đời 

Phép mầu sẽ đến trong ánh mắt, nụ cười 

Sẽ tự hỏi 

Trong quá trình đến đích đã bao lần vượt dốc ? 

Và phương tiện nào 

giúp ta  hưởng thụ phép mầu thần tốc ? 

“Ta là ai mà sao yêu quá cuộc đời này”  …TCS 

Huệ Hương 


——————

(1) 3 lĩnh vực đó là : khoa học , nghệ thuật, đạo lý 

(2) “Chúng ta sống trong một ngôi nhà lớn gọi là vũ trụ, nhưng ít người bước ra khỏi phòng riêng để khám phá toàn bộ căn nhà.”– Jostein Gaarder trong tác phẩm Thế giới của Sophie” (1991)

(3) “Một người triết gia chân chính là người mãi mãi ngạc nhiên trước sự tồn tại của chính mình. Điều kỳ lạ không phải là có cây cối, nhà cửa hay xe cộ… mà là sự việc ta hiện hữu giữa tất cả những điều ấy.” Jostein Gaarder – Thế giới của Sophie

(4) Sống không phải là tiếp nối quá khứ, mà là khám phá từng khoảnh khắc hiện tại như thể lần đầu tiên bạn sống.” - Krishnamurti 

(5)  Albert Einstein: "Bạn có thể sống cuộc đời mình theo hai cách: một là sống như thể không có điều chi là mầu nhiệm; hai là theo cách mọi thứ đều là một phép màu.” 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/10/2014(Xem: 14920)
Chào đời có biết gì đâu Lớn lên mới hiểu thâm sâu cuộc đời Trần gian cũng rất tuyệt vời Mẹ cha thầy bạn những lời dạy khuyên Quê hương đất nước tổ tiên Chúng sanh các loại gắn liền trước sau Tương quan mật thiết với nhau Vui buồn chia sẻ dồi trau tâm mình Nhu hòa thuần thiện chân tình Điểm tô đời đạo nhân sinh kiếp người Thế nhân cần sự vui tươi Cần nên có một nụ cười an nhiên
22/10/2014(Xem: 15661)
ĐÔNG Dơi nhập thiền Rét đậm Thắm hoa trạng nguyên ƠN THẦY Ngọng nghịu i… tờ Thầy dìu dắt Nên vần thờ… ơ thơ
22/10/2014(Xem: 23277)
Trần gian quán trọ đời mình Đến chơi một chút thình lình rồi đi Trăm năm tay giữ được gì Có mang xuống dưới âm ty bạc vàng?
21/10/2014(Xem: 15692)
Chiều đã kéo mây về phơi chóp núi Mà ta còn lầm lũi ở trần gian Ôm hơn thua để phỏng tay trần trụi Đâu biết đời tan hợp tợ khói giăng Hãy để thơ chơi giữa miền thường tại Tung chân thật thôn tính hết dối gian Dẫu nghiên lệch mực khô câu rớt vận Cũng chẳng cầu phủi sạch bụi trầm luân Hãy để thơ chia với đời khốn khổ Nghe lũ chà nhức nhối tước thềm thơ
20/10/2014(Xem: 16368)
Giữa trưa tĩnh tọa trong rừng Chim về tắt nắng gió lừng chiêm bao Ngồi đôi mắt chết phương nào Run cơn mộng đỏ chớp hào quang bay
19/10/2014(Xem: 22836)
Nhẫn nhịn cho đời luôn được yên Hơn thua tranh cãi chỉ thêm phiền Thắng người chưa chắc về an giấc Kẻ bại hận thù lẽ tất nhiên
19/10/2014(Xem: 17168)
Đừng tìm hạnh phúc nơi nào xa quá Hãy quây về tìm nó ở trong ta Chỉ cần tâm thanh thản sẽ nhận ra Vì hạnh phúc là điều đơn giản nhất
19/10/2014(Xem: 16178)
Cuộc đời này vốn vô thường, huyễn mộng… Là con Phật thì ai cũng rõ biết. Kiếp người là giả tạm, phù du, mong manh ngắn ngủi… là người học Phật thì ai cũng đã thấu hay. Quy luật “sinh trụ hoại không” của muôn đời thật phũ phàng và vô cùng nghiệt ngã, hỏi có mấy ai vượt thoát khỏi vòng kiềm tỏa chặt chẽ của nó? Dẫu rõ biết, dẫu thấu hay, nhưng vì vẫn là một chúng sanh, một sinh linh bé nhỏ, đang còn hụp lặn giữa bể khổ trầm luân, trôi lăn giữa dòng sinh tử luân hồi, nên chúng ta cứ luôn luôn sẵn sàng cho những giọt nước mắt tuôn rơi không chỉ khi tiếc nuối đau buồn với tổn thất, mà còn với lúc hạnh phúc mừng vui. Nước mắt lưng tròng, rơi rớt đầm đìa, trào tuôn ràn rụa… thì cứ để chúng tự nhiên xuất đáo, tự do bay nhảy, không chuyện chi phải kềm nén, đắp đê ngăn đập để chặn đường rơi lối chảy của chúng. Khóc được cứ khóc, đó là chuyện bình thường. Khóc với tâm bình thường thì vẫn không hề xa Đạo.
18/10/2014(Xem: 16972)
Nâng bàn chân Mẹ hôn lên Bàn chân nhỏ nhắn thuyền lênh đênh dòng Hôn nhăn nheo gót từng hồng Bao năm lặn lội đường trần nhiêu khê Bàn chân tất tả đi, về Đường phù hoa phố, đường quê mùa làng Bàn chân từng bước cao sang Từng hành khất gạo lo tròn bữa cơm
18/10/2014(Xem: 17251)
Đất Trời nuôi dưỡng vạn loài Sao ta nở giết chẳng hoài đoái thương Trời dạy ta biết tỏ tường Đất dạy ta phải yêu thương nhau cùng