Nai Núi Và Nai Làng

08/03/202516:08(Xem: 6306)
Nai Núi Và Nai Làng
Nai nui va nai lang

NAI NÚI VÀ NAI LÀNG

 

Nơi miền bắc Ấn Độ xưa

Có bầy nai sống bốn mùa bình yên

Nai sinh ra rồi lớn lên

Ngay khu rừng ở cạnh bên xóm làng

Nên nai thông thạo vô vàn

Biết điều nguy hiểm hiện đang đón chờ

Khi nai tới cạnh ruộng bờ

Nhất là vào lúc ngày mùa, lúa cao

Lúa vươn lên mọc ngang đầu

Nông dân giăng bẫy biết bao hiểm nghèo

Ngu ngơ nai bị giết nhiều

Sa chân, lâm nạn đủ điều tang thương.

Vào mùa gặt hái thông thường

Nai làng kinh nghiệm tìm đường an thân

Suốt ngày ẩn chốn sơn lâm

Đêm về mới dám xuống gần làng thôn

Xuống khi tắt bóng hoàng hôn

Bóng đêm dày đặc nhẹ buông khắp trời.

Có nàng nai đẹp dáng người

Cũng thường xuống núi rong chơi kiếm mồi

Nàng Nai Làng trắng phía đuôi

Tấm thân mềm mại, lông thời như tơ

Nâu nâu, hung đỏ mộng mơ

Mắt to trong sáng tựa như sao trời.

*

Ở trên ngọn núi cao vời

Sống trong rừng rậm xa nơi xóm làng

Có bầy nai núi lang thang

Trong bầy có một anh chàng trẻ trung

Nhân mùa gặt hái tưng bừng

Chàng Nai Núi lạc xuống vùng cư dân

Xa bầy, bỡ ngỡ vô ngần

Chợt Nai Làng đẹp bất thần hiện ra

Người trẻ trung, sắc mặn mà

Chàng vừa trông thấy hồn đà mê say

Thế là chàng đã yêu ngay

Dù chưa biết rõ cô này là bao

Tưởng chừng yêu tự thuở nào

Tình yêu chất ngất trăng sao mơ màng,

Chàng luôn theo ngắm cô nàng

Dù cô chẳng biết có chàng ở quanh.

Một vài ngày thoáng trôi nhanh

Chàng nai quyết định tự mình làm quen

Lìa rừng ra đứng một bên

Nơi nàng gặm cỏ ngay trên cánh đồng

Chàng nhìn đắm đuối vô cùng

Rồi lên tiếng nói du dương tuyệt vời:

"Nàng tiên nữ của tôi ơi!

Dễ thương như ánh sao trời long lanh

Như trăng rằm sáng đêm thanh

Tình ta sâu đậm xin dành nàng thôi…"

Ngay khi chưa nói dứt lời

Chàng nai vấp ngã ngay nơi vũng lầy

Chân chàng bị vướng rễ cây

Bùn dơ văng khắp lên đầy mặt nai.

Nàng vui nghe nịnh êm tai

Nhìn chàng bùn lấm, hình hài ngô nghê

Nghĩ thầm: "Nai núi ngốc ghê!"

Mỉm cười, trong dạ đã chê anh chàng.

 

 

Chàng Nai Núi đâu hay rằng

Trên cây một nhóm thần đang nhìn chàng

Các thần cây chốn rừng hoang

Thấy chàng nghếch mắt ngắm nàng say sưa

Khiến cho vấp ngã bùn dơ

Họ đều cười phá ra từ trên cao

Họ kêu lên: "Dại khờ sao

Quả tình ngớ ngẩn ai nào sánh ngang!"

Riêng một thần lại nghiêm trang

Không cười, chỉ nói: "E rằng rồi đây

Chàng nai trẻ dại khờ này

Lâm nguy sinh mạng, đọa đày xác thân!".

Chàng nai bối rối một phần

Và rồi tiếp tục bước chân si tình

Theo nàng nai trẻ đẹp xinh

Lang thang như bóng với hình khắp nơi,

Chàng khen nàng chẳng tiếc lời

Rằng nàng nhan sắc tuyệt vời thanh cao

Rằng chàng mê mệt biết bao,

Tiếc thay nàng chẳng chút nào quan tâm.

*

Ngày mùa rộn rã xa gần

Một đêm trời tối nông dân đợi chờ

Biết nai sẽ xuống ruộng bờ

Lần theo đường núi từ xưa quen rồi

Thợ săn đặt bẫy khắp nơi,

Kín sau bụi rậm một người nấp đây.

Nàng nai kinh nghiệm lâu nay

Nửa đêm xuống tới nơi này nhìn quanh

Láo liên cặp mắt tinh anh

Anh chàng Nai Núi theo nhanh sau nàng

Miệng ca tụng, mắt mơ màng

Nai Làng thấy vậy vội vàng ngừng chân

Khuyên rằng: "Này hỡi bạn thân

Anh đâu hay biết nông dân làng này

Họ đều nguy hiểm lắm thay

Anh không kinh nghiệm, nơi đây chẳng rành

Chỉ quen sống tận rừng xanh

Biết chi đường lối ở quanh trong vùng

Dù cho đêm tối mịt mùng

Vẫn gây chết chóc vô cùng thảm thương

Đừng theo tôi xuống ruộng nương

Anh nên ở lại trên đường rừng thôi

Còn trẻ trung, chẳng thạo đời

(Và nàng thầm nghĩ: ‘Lại hơi dại khờ!’)

Nhiều nguy hiểm dọc ruộng bờ

Ở nguyên trên đó. Đợi chờ. Yên thân!"

Lời nghe hợp lý vô ngần

Trên cây quanh đó các thần hoan nghênh

Nhưng chàng nai cứ lặng thinh

Nào đâu nghe được âm thanh các thần,

Dù nàng nai cảnh cáo chàng

Chàng không chú ý. Mơ màng đi theo

Tán rằng: "Nàng rất đáng yêu!

Mắt nai lóng lánh diễm kiều dưới trăng!"

Chàng đang mê mẩn vì nàng

Cho nên đầu óc tâm can rối bời,

Nàng khuyên: "Anh chẳng nghe lời

Thời nên yên lặng, im hơi, đừng ồn!"

Chàng bèn ngậm miệng lại luôn

Theo nàng bén gót, thả hồn lên mây.

*

Lúc sau đi tới bụi cây

Thợ săn kia sẵn tại đây nấp rình

Thần cây trông thấy hoảng kinh

Cùng nhau lo sợ cho sinh mạng chàng

Họ bay lượn mà bàng hoàng

Cứu nguy không được, nói năng nghẹn lời.

Nai Làng đi trước đánh hơi

Sợ rằng ẩn núp có người trong đây

Bẫy giăng quả thật nguy thay

Mạng mình có thể chốn này lâm nguy

Nên nàng dừng lại chẳng đi

Nhường chàng đi trước, nàng thì theo sau

An toàn một khoảng cách nhau

Có chi nguy hiểm người đầu chịu thôi.

Thợ săn trông thấy nai rồi

Chàng nai đi trước dáng thời lơ ngơ

Ông ta lợi dụng thời cơ

Lấy cung tên bắn bất ngờ giết ngay,

Nàng nai phách lạc hồn bay

Đi sau thấy vậy vội quay đầu liền

Nhắm rừng nàng chạy cuồng điên

Ba chân bốn cẳng thoát miền hiểm nguy.

Thợ săn vội lượm mồi kia

Nhóm lên củi lửa, tức thì lột da

Thịt nai một ít cắt ra

Nướng lên ăn uống thật là no nê

Xác nai còn lại vác về

Vợ con được hưởng thoả thuê thịt này.

Trên cao các vị thần cây

Thấy chàng Nai Núi giờ đây chết rồi

Người thời thương tiếc ngậm ngùi

Người thời trách cứ nặng lời nàng nai

Gây ra chết chóc bi ai

Đẩy đưa đồng loại vào nơi tàn đời.

Thần cây chỉ có một người

Trước từng cảnh cáo thốt lời khuyên răn

Giờ đây lên tiếng than rằng:

"Say mê, bồng bột như chàng nai kia

Quả là khờ dại muôn bề

Để rồi mất mạng thảm thê tức thời!

Ngẫm ra dục vọng ở đời

Vô vàn giả tạo con người nào hay

Niềm vui dù đạt được ngay

Hay đâu vui đó đong đầy hư không

Rồi tàn lụi, rồi suy vong

Đớn đau, khổ cực, khốn cùng, bi ai!"

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa phỏng dịch theo bản văn xuôi

MOUNTAIN BUCK AND VILLAGE DOE

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

 

Nhận diện Tiền Thân Đức Phật.

 TRUYỆN NAI NÚI VÀ NAI LÀNG

Vị thần thuyết pháp là Tiền Thân Đức Phật.

___________________________________________

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/05/2025(Xem: 7619)
Hôm nay con vào nghe Thầy giảng về từ thiện Con vào chậm nửa tiếng anh Huệ Sơn hỏi Thầy Về từ thiện xã hội ban đầu phát tâm lành Nhưng sau sanh bất thiện xin Thầy giảng cho nghệ
17/05/2025(Xem: 6626)
Sống một kiếp người, bình an là được! Hai bánh, bốn bánh chạy được là được Tiền ít ,tiền nhiều sống được là được Người xấu, người đẹp dễ coi là được Người trẻ, ngườì già miễn khỏe là được Nhà giàu, nhà nghèo hòa thuận là được Ông xã về trễ miễn về là được Bà xã càu nhàu miễn thương là được
17/05/2025(Xem: 10135)
Trong 6 năm qua, từ năm 2019 đều đặn mỗi năm Viên Giác Tùng Thư và Báo Viên Giác có xuất bản một Đặc San Văn Hóa Phật Giáo. Và chính quý Ngài và quý thân hữu đã đóng góp những bài viết giá trị (xin xem 1 bản mẫu của năm 2024 đính kèm). Chúng con/ chúng tôi tiếp nối truyền thống đó nên viết Thư này kính mong quý Ngài tiếp tục gởi bài cho Đặc San 2025 (chi tiết xin xem Thư đính kèm). Đặc San năm nay mang chủ đề là "TÂM BÌNH - THẾ GIỚI BÌNH". ấn hành vào tháng 8 năm 2025 nhân dịp Chào mừng Đại lễ Vu Lan Phật lịch 2569.
16/05/2025(Xem: 4562)
Ngày xưa con bé mẹ bồng Bón cơm mớm sửa quạt nồng Mẹ chăm Bây giờ Mẹ tuổi gần trăm Thân vương bệnh yếu Mẹ nằm con lo Sớm trưa đều đặn thăm dò Cận kề bên cạnh nhỏ to lời lành Dâng Mẹ chay tịnh cơm canh Thuốc thang sửa uống để nhanh phục hồi Mỗi khi trời nóng bức oi Tay cầm quạt phẩy như thoi đưa đều Tạo nên thoáng mát hiu hiu Giúp Mẹ an giấc thiu thiu trưa hè Bài thơ dâng tặng, câu vè Nhờ người đọc để Mẹ nghe vui lòng Phận con chí hiếu rõ trông Khiến người ngưỡng mộ nhủ lòng noi gương.
15/05/2025(Xem: 6585)
Đừng định kiến vì không thể thích nghi với đời sống hiện đại ! Khi nhịp sống, công cụ , cách tiếp cận khác biệt xa Nào …qua YouTube cùng nghe pháp thoại miễn là Cần một thiết bị để nghe rõ, giữ gìn mãi trong tâm trí Đến từ bài giảng của bậc cao tăng truyền trao chân lý
14/05/2025(Xem: 9539)
Tháng tư ngập tràn nắng gió Cây cỏ xanh tươi Trời đất mười phương lộng lẫy Ba ngàn thế giới hoan ca
14/05/2025(Xem: 6390)
Mẹ bệnh nằm nhà thương Thầy tự tay săn sóc Dỗ Mẹ từng bữa ăn Cho Mẹ vui ngon miệng Mau khỏe khỏi bệnh căn Thầy cầm bàn tay Mẹ Truyền hơi ấm tình thương Của người con chí hiếu Tình Mẹ như ngàn phương Kính thương cầm tay Mẹ Thầy chăm sóc thương yêu Cắt móng tay Mẹ hiền Con thấy Mẹ bình yên Chúm chím Mẹ nhoẻn cười Con Mẹ liều thuốc tiên! Ngày xưa khi còn trẻ Mẹ lặn lội bờ sông Cho con nguồn hạnh phúc Mẹ phấn đấu nuôi con Chẳng quảng bao nhọc nhằn Giờ con Mẹ là Tăng Theo gót Đức Thế Tôn Luôn kính yêu Mẹ già Lòng Mẹ thật bao la Tình Thầy khắp gần xa Thương cho đời nhân thế Khổ đau kiếp con người Thầy giảng Tứ Diệu Đế Lòng Mẹ thật an vui. Thầy đọc cho Mẹ nghe Những câu vè Mẹ kế Ngày xưa nơi làng Mẹ Mẹ vui hồi tưởng lại Sửa cho Thầy từng câu Chỗ nào tên không đúng Thầy cười trông thật vui Khi thấy Mẹ minh mẫn Con xem hình ảnh ấy Cảm động sao cảm động Nước mắt bỗng dâng trào Bài pháp về lòng hiếu Từ Thầy con cảm nhận Nhân ngày Phật sơ sanh Con kính
13/05/2025(Xem: 10247)
Sự chứng ngộ Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác (Sanskrit: Anuttara-samyak-sambodhi) là một thuật ngữ cao quí, giác ngộ hoàn toàn không sai lầm vượt qua mọi giới hạn loại bỏ hoàn toàn vô minh, thấu rõ trọn vẹn bản chất của vũ trụ và Phật đã nói ra giáo pháp, chỉ rõ con đường, phương pháp để hành giả chứng ngộ, an lạc, giải thoát. Giáo pháp đã được truyền thừa qua kinh điển mà thiền đường, tu viện…nơi các nhà sư giảng giải khơi thông những khúc mắc, hoài nghi, hướng cho phật tử đến tu tập ngày càng thấu rõ hơn. Ghi ơn sự truyền dạy ấy trong tập nầy tác giả phần lớn những bài thơ tán thán công đức chư vị giảng sư, trụ trì, hành giả … và hoạ lại những bài thơ của chư vị Tỳ Kheo, thi hữu.
10/05/2025(Xem: 6028)
Mẹ không là giáo sư hay nhà tư tưởng lỗi lạc ! Thế nhưng trong việc rèn nhân cách, lại hàm chứa nghệ thuật lặng thầm Từ sức mạnh lòng nhẫn nại, sự tử tế mang triết lý nhân sinh quan Để gieo nên một tâm hồn phi thường từ ba viên ngọc! (1)
08/05/2025(Xem: 7332)
Con ơi mẹ chẳng cần chi Mong con ứng xử những khi mẹ còn Cho đúng bổn phận làm con Là gương sáng để con soi con vào Cho dù sức khỏe thế nào Tuổi già, tất phải dựa vào con thôi