Trăng Nằm Phương Đông (thơ)

02/03/202511:21(Xem: 5739)
Trăng Nằm Phương Đông (thơ)

ht thai hoa-3ht thai hoa-2ht thai hoa-5

TRĂNG NẰM PHƯƠNG ĐÔNG


Gandhra một thuở ta về,
Nghe lời kinh Phật trên quê hương này,
Mã Minh thánh ngữ diễn bày,
Ngựa nghe quỳ gối, mây bay lại dừng.
Dẫu cho đời có phù vân,
Thế Thân, Vô Trước dấu chân tuyệt vời,
Ngữ ngôn tịch mặc không lời,
Thêu thành sử Phật cho đời nở hoa,
Từ thời Vua Nị-Sắc-Ca,
Tấm lòng của Phật hóa ra thị thành,
Về đây con có lòng lành,
Giới Hương cúng Phật tâm thành bay xa,
Nhớ ơn Vua Nị-Sắc-Ca,
Nhớ tình con Phật mặn mà Đại Bi,
Dẫu cho đời có chi chi,
Trên đầu có Phật sá gì bể dâu,
Ngược xuôi không phải giang đầu,
Ngược xuôi do bởi chiếc cầu Bắc-Nam,
Ngàn năm rồi lại ngàn năm,
Đất thêu sử Phật trăng nằm Phương Đông.

Gandhara, Peshawar ngày 14/1/2025-15/Chạp/Giáp Thìn.
Tuệ Nguyên - Thích Thái Hòa


Gandhara (IAST: Gandhāra) là một vùng Ấn-Aryan cổ đại ở phía tây bắc Pakistan ngày nay và phía đông bắc Afghanistan (A Phú Hãn)



ht thai hoa-1

TRĂNG RẰM PHƯƠNG ĐÔNG

PT. Minh Đạo kính hoạ lại bài TRĂNG RẰM PHƯƠNG ĐÔNG
Của HT. Tuệ Nguyên - Thích Thái Hòa

 
Thầy đến Gandhra tức cảnh đề
Yên bình thuở Phật ngự quê hương này
Mã Minh tiếng vọng Thánh bày
Vạn linh khấp lạy, áng mây sáng ngần
Ngẫm đời vốn chỉ phù vân
Tổ xưa quí vị tìm chân mãi ngời
Nào đâu dụng trí tìm lời
Linh thiêng Pháp Phật đời đời nở hoa
Càng nhìn Vua Nị-Sắc-Ca,
Vị vua ân Phật tâm hoà Đại Bi
Không nề cõi thế chóng thì…
Nương cầu Đức Phật nào vì nương dâu
An yên chẳng ngại giang đầu
Hằng mong nối nhịp chiếc cầu Bắc – Nam
Vạn thiên lướt nhẹ từng năm
Quê hương Đức Phật sáng rằm hướng đông.

Sài Gòn, Ngày 02/03/2025
PT. Minh Đạo

ht thai hoa-5


LƯU TÍCH
TRĂNG NẰM PHƯƠNG ĐÔNG

Kính họa theo bài thơ Trăng Nằm Phương Đông của Hoà Thượng Thích Thái Hoà


Gandhara người đã được về
Rõ lời kinh Phật xướng đề nơi đây
Mã Minh Phật ngữ giảng bày
Ngựa nghe quên đói mê say hí rần
Cuộc đời ví tựa phù vân
Thế Thân, Vô Trước lý chân gởi đời
Tư duy quán thức không rời
Pháp môn Duy Thức tức thời lan xa
Hữu duyên Ca-Nị-Sắc-Ca
Vị Vua ngộ đạo sử đà ghi danh
Một lòng hộ đạo chí thành
Phát huy Phật đạo tiến hành xứ xa
Tưởng niệm Vua Nị-Sắc-Ca
Tâm người con Phật quả là Đại bi
Tâm từ thì có sá chi
Bắc Nam cũng vậy có gì khác đâu
Cùng nhau tay nối bắc cầu
Hòa chung nhịp bước đâu còn Bắc-Nam
Trải qua đã mấy ngàn năm
Vẫn lưu Phật sử Trăng nằm phương Đông.

Melbourne, 04/03/2025
Phật tử Thanh Phi




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/04/2013(Xem: 14170)
Lối về xa ngái không cùng Non cao bể rộng trập trùng u minh Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi.
02/04/2013(Xem: 13314)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 25373)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 15119)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 15992)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 16919)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 15540)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….
01/04/2013(Xem: 14338)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều đông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở của Trường sơn.
01/04/2013(Xem: 26054)
Một ngày nóng, rồi một ngày lạnh . Người ta cứ mãi triền miên giữa những cơn nóng lạnh bức bách. Bức bách đến kỳ cùng, cho đến khi lòng người vĩnh viễn đắm chìm tận lòng biển.
01/04/2013(Xem: 22498)
Lời trối trăng của Đại Đế A Lịch Sơn