Trăng Nằm Phương Đông (thơ)

02/03/202511:21(Xem: 5957)
Trăng Nằm Phương Đông (thơ)

ht thai hoa-3ht thai hoa-2ht thai hoa-5

TRĂNG NẰM PHƯƠNG ĐÔNG


Gandhra một thuở ta về,
Nghe lời kinh Phật trên quê hương này,
Mã Minh thánh ngữ diễn bày,
Ngựa nghe quỳ gối, mây bay lại dừng.
Dẫu cho đời có phù vân,
Thế Thân, Vô Trước dấu chân tuyệt vời,
Ngữ ngôn tịch mặc không lời,
Thêu thành sử Phật cho đời nở hoa,
Từ thời Vua Nị-Sắc-Ca,
Tấm lòng của Phật hóa ra thị thành,
Về đây con có lòng lành,
Giới Hương cúng Phật tâm thành bay xa,
Nhớ ơn Vua Nị-Sắc-Ca,
Nhớ tình con Phật mặn mà Đại Bi,
Dẫu cho đời có chi chi,
Trên đầu có Phật sá gì bể dâu,
Ngược xuôi không phải giang đầu,
Ngược xuôi do bởi chiếc cầu Bắc-Nam,
Ngàn năm rồi lại ngàn năm,
Đất thêu sử Phật trăng nằm Phương Đông.

Gandhara, Peshawar ngày 14/1/2025-15/Chạp/Giáp Thìn.
Tuệ Nguyên - Thích Thái Hòa


Gandhara (IAST: Gandhāra) là một vùng Ấn-Aryan cổ đại ở phía tây bắc Pakistan ngày nay và phía đông bắc Afghanistan (A Phú Hãn)



ht thai hoa-1

TRĂNG RẰM PHƯƠNG ĐÔNG

PT. Minh Đạo kính hoạ lại bài TRĂNG RẰM PHƯƠNG ĐÔNG
Của HT. Tuệ Nguyên - Thích Thái Hòa

 
Thầy đến Gandhra tức cảnh đề
Yên bình thuở Phật ngự quê hương này
Mã Minh tiếng vọng Thánh bày
Vạn linh khấp lạy, áng mây sáng ngần
Ngẫm đời vốn chỉ phù vân
Tổ xưa quí vị tìm chân mãi ngời
Nào đâu dụng trí tìm lời
Linh thiêng Pháp Phật đời đời nở hoa
Càng nhìn Vua Nị-Sắc-Ca,
Vị vua ân Phật tâm hoà Đại Bi
Không nề cõi thế chóng thì…
Nương cầu Đức Phật nào vì nương dâu
An yên chẳng ngại giang đầu
Hằng mong nối nhịp chiếc cầu Bắc – Nam
Vạn thiên lướt nhẹ từng năm
Quê hương Đức Phật sáng rằm hướng đông.

Sài Gòn, Ngày 02/03/2025
PT. Minh Đạo

ht thai hoa-5


LƯU TÍCH
TRĂNG NẰM PHƯƠNG ĐÔNG

Kính họa theo bài thơ Trăng Nằm Phương Đông của Hoà Thượng Thích Thái Hoà


Gandhara người đã được về
Rõ lời kinh Phật xướng đề nơi đây
Mã Minh Phật ngữ giảng bày
Ngựa nghe quên đói mê say hí rần
Cuộc đời ví tựa phù vân
Thế Thân, Vô Trước lý chân gởi đời
Tư duy quán thức không rời
Pháp môn Duy Thức tức thời lan xa
Hữu duyên Ca-Nị-Sắc-Ca
Vị Vua ngộ đạo sử đà ghi danh
Một lòng hộ đạo chí thành
Phát huy Phật đạo tiến hành xứ xa
Tưởng niệm Vua Nị-Sắc-Ca
Tâm người con Phật quả là Đại bi
Tâm từ thì có sá chi
Bắc Nam cũng vậy có gì khác đâu
Cùng nhau tay nối bắc cầu
Hòa chung nhịp bước đâu còn Bắc-Nam
Trải qua đã mấy ngàn năm
Vẫn lưu Phật sử Trăng nằm phương Đông.

Melbourne, 04/03/2025
Phật tử Thanh Phi




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/10/2014(Xem: 15309)
Vâng, em sẽ về Quảng Ngãi thăm anh. Khi nắng hoàng hôn nhạt nhòa trước ngõ. Khi quê anh, qua rồi mùa mưa gió. Em sẽ về, vì vẫn biết anh mong.
15/10/2014(Xem: 21262)
Vang Vọng Nguồn Thương (tập thơ)
15/10/2014(Xem: 15368)
Cuộc chờ Cuộc hẹn – hôm nay Cuộc vui sơ ngộ Cuộc đày đọa qua. Mây nghiêng Nghiêng dặm quan hà Nửa chìm bóng mộng Nửa pha phôi chiều.
14/10/2014(Xem: 14877)
Xông vào dông bão ngồi chơi Một khi tâm tịnh bão thời cũng yên Xông vào chợ búa đảo điên Một khi tâm sáng chợ nghiêng cũng lành!
14/10/2014(Xem: 16654)
Tuổi đời đã sáu mươi già Thân thể biến đổi trán đà xếp ly Mắt mờ tai lãng lắm khi Bộ đi chậm chạp nạng ghì chống thêm
12/10/2014(Xem: 14257)
A ha, tay bắt được vàng Lộc duyên thu hốt ngập tràn si mê Phước bất tận hưởng lặng nghe Mở lòng từ ái sớt chia tay người.
12/10/2014(Xem: 17424)
Quảng Đức Tu Viện hôm nay Cảnh quang chùa đã đổi thay tuyệt vời Xung quanh hoa nở tứ thời Phật cảnh tôn dựng khắp nơi vườn chùa Giúp quên những chuyện hơn thua Khách trần ngoạn cảnh ganh đua cũng dừng Quan Âm thị hiện vui mừng Liên trì sen nở đài vàng thân quen Người người mến mộ ngợi khen Trụ Trì Tân Chủ một phen đổi dời
11/10/2014(Xem: 22164)
Vấn vương, vương vấn làm chi Hợp tan, tan hợp chẳng gì bận tâm Con về thăm mẹ lần này Trọng trách con gánh từ rày nghe con Lời xưa con gắng giữ tròn Gieo duyên tạo phước, lái thuyền từ bi.
10/10/2014(Xem: 15548)
Ngồi trong vườn nguyệt lộ Hôn một màu trăng non Nghe lòng mình cười rộ Chạy băng đồi vô ngôn Ồ. Hồn tràn mộng trắng Tôi ôm trăng không màu Tôi ngút xuống biển dạng Tôi dại khờ mắt nâu
09/10/2014(Xem: 22620)
Nói thiệt, tôi chẳng biết ông Lê Hựu Hà nghĩ gì khi viết bảy chữ này. Nhưng tôi đã xem đó như một đề nghị rất Phật giáo. Tôi chưa hề là một thiền sinh nghiêm túc, nói gì là thiền sư. Tôi chỉ là kẻ lãng du trong cõi Phật pháp và thỉnh thoảng ghé chơi dăm khu vườn văn nghệ như một cách nghỉ chân. Và chính bảy chữ đó của người nhạc sĩ họ Lê từ lâu đã là một khẩu quyết cho tôi những khi nghe, đọc, ngắm nhìn cái gì đó tình cờ bắt gặp. Chẳng hạn tôi đã yêu ca dao Việt Nam từ những lời rất lạ.