Hoàng Tử Thứ Một Trăm

25/02/202510:51(Xem: 6847)
Hoàng Tử Thứ Một Trăm

Princes
HOÀNG TỬ 
THỨ MỘT TRĂM

 

Ngày xưa có một ông vua

Trong vương quốc nọ rất ư lạ đời

Sinh con trai đủ trăm người

Ông hoàng thứ một trăm thời dễ thương

Kiên trì, nghị lực, hiền lương

Tính tình lại rất khiêm nhường lắm thay.

Triều đình thông lệ lâu nay

Mỗi hoàng tử có một thầy trông nom

Chăm lo dạy dỗ sớm hôm,

Riêng hoàng tử út số luôn hơn người

Có thầy tài giỏi tuyệt vời

Như cha hiền đức dạy lời tinh thông

Nên hoàng tử út trọng ông

Chuyên tâm học hỏi và vâng lời thầy.

*

Cũng theo thông lệ xưa nay

Vua cha lần lượt gửi ngay con mình

Sau khi khôn lớn, học hành

Mỗi người tới một tỉnh thành khác nhau

Để mà phục vụ dài lâu

Giúp dân, giúp nước trước sau nhiều bề

Và chàng hoàng tử út kia

Cũng làm nhiệm vụ vừa khi trưởng thành,

Trước khi đi chàng khôn lanh

Xin thầy ý kiến khuyên mình điều hay

Xem nên chọn tỉnh nào đây,

Nghe xong thầy mới phán ngay đôi lời:

"Đừng đi tỉnh! Ở lại thôi!

Hãy vào yết kiến vua rồi trình tâu

Anh em đi hết còn đâu

Chỉ còn con út muốn hầu cận vua

Con mong ở lại thủ đô

Để mà sớm tối chăm lo cha già!"

Chàng hoàng tử út nghe qua

Vâng lời, vào gặp vua cha tâu trình

Vua nghe hoan hỉ thật tình

Thấy hoàng tử út trung thành lắm thay

Vua cha bèn chấp thuận ngay.

Và hoàng tử út lại quay về thầy

Xin thầy khuyên nhủ điều hay

Làm sao giúp thủ đô này tốt hơn

Giúp vua, giúp nước, giúp dân.

Ông thầy thông thái tinh khôn dạy liền:

"Hãy xin vua ban cho quyền

Đi thâu thuế má, bạc tiền của dân

Đồng thời cứu trợ chia phần

Giúp người khốn khó đang cần tình thương

Nếu vua đồng ý mọi đường

Hãy làm nhiệm vụ với lương tâm mình

Đàng hoàng, thành thật, nhiệt tình

Lòng từ giúp khắp chúng sinh trong vùng!"

Chàng hoàng tử út vui mừng

Y lời thầy dạy, thưa cùng vua cha

Vua đồng ý chẳng chần chờ

Thật là êm chuyện, quả là thuận duyên.

Chàng hoàng tử út lành hiền

Ra ngoài làm việc chẳng quên lời thầy

Khi thu thuế khéo léo thay

Dung hoà luật pháp với đầy từ tâm,

Còn khi phân phát đồ ăn

Cùng bao vật dụng cho dân đói nghèo

Chàng luôn rộng lượng đủ điều

Mọi người quý trọng, thương yêu vô cùng.

*

Ngày vua hấp hối trong cung

Các quan thỉnh ý vua mong tìm người

Đưa lên kế vị trên ngôi

Nhà vua suy nghĩ và rồi truyền ra:

"Cả trăm hoàng tử con ta

Có quyền kế vị để mà lên ngôi

Vậy trong vương quốc khắp nơi

Để cho dân chúng chọn người thay ta"

Vua qua đời, tin loan ra

Khắp trong vương quốc gần xa đồng tình

Chọn hoàng tử út tinh anh

Lên ngôi vua tại hoàng thành ngay thôi,

Tôn xưng hoàng tử đẹp lời

Lòng thời bác ái, tính thời công minh.

*

Ngờ đâu xảy chuyện chẳng lành

Thấy rằng ngôi báu bị giành mất đi

Chín mươi chín hoàng tử kia

Cho rằng mình bị khinh khi coi thường

Vừa ganh tức, lại giận hờn

Cùng nhau chuẩn bị khơi nguồn chiến tranh

Gửi thông điệp nói ngọn ngành:

"Chúng ta địa vị vai anh hơn người

Các lân bang sẽ chê cười

Nếu em út lại giành ngôi trị vì,

Ngai vàng nhường lại mau đi

Nếu không chinh chiến dễ gì tránh đây."

Sau khi nhận thông điệp này

Nhà vua trẻ lại đến ngay thăm thầy

Nhờ thầy mách nước chỉ bày,

Thầy bèn dạy: "Tránh đọa đày chiến tranh

Khiêm nhường thưa với các anh

Rằng con chỉ muốn an lành mà thôi

Tránh cho dân chúng khắp nơi

Nhà thời tan nát, người thời mạng vong,

Rằng vương quốc là của chung

Hãy chia ra đủ trăm vùng đều nhau

Phần ai cũng có trước sau

Thế là tốt đẹp, còn đâu tranh giành!"

*

Nhà vua trẻ lại tuân hành

Báo tin cho các người anh hay liền

Lúc này họ đã kề bên
Mang quân vây kín, khó yên mọi bề

Ngay khi nhận đề nghị kia

Họ bèn họp lại nghĩ suy, luận bàn:

"Chia trăm phần nhỏ vô vàn!"

Thế là họ thấy chẳng ham muốn gì

Nên không nhận đề nghị kia

Nhưng rồi nghĩ kỹ lại thì thấy ngay

Dù cho chiến thắng vua này

Cuối cùng cũng lại loay hoay chia phần

Vậy cần gì phải bận tâm

Khiến cho đất nước xoay vần tang thương

Đang hùng mạnh, đang phú cường

Trở nên yếu kém có đường diệt vong

 

 

Quốc gia thù nghịch quanh vùng

Từ lâu vẫn chỉ chờ mong chuyện này.

Các hoàng tử họp lại ngay

Cùng nhau quyết định không gây hận thù

Đồng thời phát triển tâm từ

Quây quần chung sống rất ư hoà bình

Còn riêng ngôi báu triều đình

Trao hoàng tử út một mình đảm đang.

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa phỏng dịch theo bản văn xuôi

THE ONE-HUNDREDTH PRINCE

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

 

Nhận Diện Tiền Thân Đức Phật

 

TRUYỆN HOÀNG TỬ THỨ MỘT TRĂM

Thầy của hoàng tử út là tiền thân Đức Phật.

_________________________________________________

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/02/2026(Xem: 4272)
Phật Sự Mục đích Thế Tôn đến cõi đời, Mở bày tri kiến Phật mà thôi. Trong nhà của báu quên tìm thấy, Búi tóc minh châu sẵn đó rồi. Đương thể hiện tiền đang chính nó, Nhắc ra cái ấy có nơi người. Thấy nghe hay biết lìa hay biết, Trên bước chân như mỉm miệng cười. Thích Nữ Phước Hoàn (Như Thanh)
04/02/2026(Xem: 4809)
Tôi có thói quen, sau khi tụng kinh buổi sáng xong, thường ngồi uống một ly trà trước khi dùng điểm tâm. Vừa uống trà, tôi vừa lướt qua trang Thắng Hoan Thi Tập và tình cờ đọc được bài thơ Thiền Trà của Hòa thượng. Tôi cảm thấy thú vị và bỗng dưng nhớ Hòa thượng. Tôi nhớ không phải vì sự bịn rịn của thế gian, mà nhớ cái đức, cái tài và cái tính hào sảng của Ngài.
04/02/2026(Xem: 4017)
Hôm nay Tháng Chạp hăm ba Táo quân khắp chốn gần xa về chầu Bớ khanh Bắc Đẩu Nam Tào Mau mau mở máy bắt đầu online Táo Quân dưới đó là ai Trẫm đây miễn lễ, trình ngay phương nào ? Trong năm Ất Tỵ ra sao Mà ta bị réo điên đầu điếc tai.
02/02/2026(Xem: 5577)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 6150)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 4814)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 4969)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 4872)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 4463)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 5045)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập