Liên khúc bụi đường trầm thăng (thơ)

13/10/202415:51(Xem: 5848)
Liên khúc bụi đường trầm thăng (thơ)

tho vinh huu (2)

Liên khúc bụi đường trầm thăng

 

 

Trầm luân mơ giấc dị thường

Đi hoang một thuở tà dương quên về

Phù trầm mương đá bờ kênh

Khát khao mạch suối trên ghềnh chiêm bao

Trùng khơi muối mặn gọi nhau

Đồng khô ruộng phước nhuốm màu sân si

Đò ngang tấp bến đoạ đày

Ngắt chùm hoa dại đứt tay bẽ bàng

Tồn sinh nhịp thở cũ càng

Bờ lau đáy mắt trăng ngàn tình treo

Đàn thùng réo rắt cô liêu

Phím cung trôi dạt hoa bèo sắc hương

Quen rồi cảnh giới hoang lương

Hư vô vẫn mộng

Đau thương trụt trồi

Bước chân chõi nhịp không lời

Thơ theo lạc vận phỉnh phờ áo cơm

Chim chiều ríu rít hoàng hôn

Rừng thiêng hợp tấu tiếng hồn vãng lai

Biến thiên mộng thực đêm dài

Chùa quê chuông gọi

Gót chai đá mềm

Hôm qua nắng đã soi thềm

Ngày mai khấp bút hương nguyền lên non

Mây còn nặng trĩu tình ân

Vòm cao vần vũ rơi vần phàm phu

Lơ ngơ đại lộ mịt mù

Đuốc nhà leo lét

Đèn sư rạng ngời

Một lần buông thả buông lơi

Lên đường

Sám hối

Nụ cười tẩm hương…

 

Tường rêu ôm ấp bụi đường

Niềm vui thiên cổ

Nỗi hờn lắt lay

Bềnh bồng thẳng tắp đường mây

Cỏ cây mộng mị đã đầy phấn son

 

Bụi đường

tung tẩy thời gian

Xoa thương vết rạn bóng tàn trăng khuya

Phù du rơi rụng thềm hè

Từ đường tĩnh mặc lặng nghe thở dài

Cuộc chơi gieo gặt sóng soài

Xôn xao cuộc lữ gót hoài trở xoay

 

Bụi đường

rơi rớt kẽ tay

Lăng xăng ngược gió loay hoay ngược nguồn

Tuổi thơ ảo ảnh chập chờn

Bên song cửa đón gió vờn bướm xinh

Phương trời đọng đó bình minh

Bút cùn tay yếu khắc kinh vách nhà

Sân xưa gạch đỏ yên hoà

Bao mùa hoa rụng đã già hoa tươi

 

Bụi đường

gõ nhịp đưa nôi

Ráng hồng mục tử còn ngồi ngắm trâu

Bến bờ chập choạng mộng du

Đồi cao tỉnh thức hát ru phong trần

 

Triều dâng núi lở sông tràn

Bên triền đá bụi hai hàng lệ tuôn

 

Bụi đường

đặc quánh tang thương

Thu hình nhuộm nắng ấm vườn tịch liêu

Gió đưa cát bụi chín chiều

Tường rêu ôm ấp liêu xiêu bụi đường.

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/08/2010(Xem: 13775)
Nằm ngủ ôm vầng trăng Đồi Cù nghiêng nghiêng mộng Đà Lạt chảy trong thân Tôi như rừng thông im bóng. Em như sương trăng áo mộng Đêm thu xưa quyến hớp hồn tôi.
04/08/2010(Xem: 15345)
Để hướng về Mùa Hiếu Hạnh Thiêng Liêng Để tưởng nhớ công ơn Công Đức Sinh Thành Để cùng nhau nhắc nhở Con Hiền Cháu Thảo Để đền đáp trong muôn một công đức Cha Mẹ Và lễ tạ Thù Ân Bốn Ơn Trọng cưu mang. Chúng tôi xin viết, cảm ơn quý vị đón nhận và phổ biến. Trân trọng, TNT Mặc Giang [email protected]
04/08/2010(Xem: 14071)
Quê tôi còn đó dòng sông Nước đi nước đến chờ con nước về Quê tôi còn đó sơn khê Sắt son tô thắm ước thề không phai Ơn sâu nghĩa nặng tình dài Đường quê lối nhỏ hoa cài thơm hương Tin yêu hòa ái mến thương Chia mưa sẻ nắng gió sương không màng Quê tôi còn đó đò ngang Chờ người lữ thứ miên man chưa về
04/08/2010(Xem: 15790)
Quê Cha ngàn dặm mù khơi Đất Mẹ vạn lý một đời chia xa Thương non, ôm ấp mái nhà Nhớ núi, sầu mộng sơn hà chờ ai Thương sông, con nước chảy dài Nhớ biển, sóng vỗ miệt mài trùng dương Ra đi, vạn lý mù sương Rong rêu in bóng dặm đường phân ly Nhớ xưa, mấy thuở kinh kỳ Mà nay cũng lắm tư nghì hồn đau “Chiều chiều ra đứng ngõ sau Trông về quê Mẹ ruột đau chín chiều”
04/08/2010(Xem: 14345)
Rằng xưa, có Mục Kiền Liên Tu hành giác ngộ, chứng liền lục thông “Thiên nhãn”, “Thiên nhĩ” vô cùng “Tha tâm”, “Thần túc” thỉ chung rõ ràng “Túc mệnh”, “Lậu tận” vô can Đường xuôi lối ngược dọc ngang đi về Mục Liên bèn nhớ Mẫu hề
04/08/2010(Xem: 14089)
Bảy tình (thơ)
16/07/2010(Xem: 25877)
Vừa qua, được đọc mấy bài thơ chữ Hán của thầy Tuệ Sĩ đăng trên tờ Khánh Anh ở Paris (10.1996) với lời giới thiệu của Huỳnh kim Quang, lòng tôi rất xúc động. Nghĩ đến thầy, nghĩ đến một tài năng của đất nước, một niềm tự hào của trí tuệ Việt Nam, một nhà Phật học uyên bác đang bị đầy đọa một cách phi pháp trong cảnh lao tù kể từ ngày 25.3.1984, lòng tôi trào dậy nỗi bất bình đối với những kẻ đang tay vứt "viên ngọc quý" của nước nhà (xin phép mượn từ này trong lời nhận xét của học giả Đào duy Anh, sau khi ông đã tiếp xúc với thầy tại Nha trang hồi năm 1976: "Thầy là viên ngọc quý của Phật giáo và của Việt Nam ") để chà đạp xuống bùn đen... Đọc đi đọc lại, tôi càng cảm thấy rõ thi tài của một nhà thơ hiếm thấy thời nay và đặc biệt là cảm nhận sâu sắc tâm đại từ, đại bi cao thượng, rộng lớn của một tăng sĩ với phong độ an nhiên tự tại, ung dung bất chấp cảnh lao tù khắc nghiệt... Đạo vị và thiền vị cô đọng trong thơ của thầy kết tinh lại thành những hòn ngọc báu của thơ ca.
28/06/2010(Xem: 52799)
Ba môn vô lậu học Giới Định Tuệ là con đường duy nhất đưa đến Niết bàn an lạc. Muốn đến Niết-bàn an lạc mà không theo con đường này thì chỉ loanh quanh trong vòng luân hồi ba cõi. Nhân Giới sinh Định, nhân Định phát Tuệ– ba môn học liên kết chặt chẽ vào nhau, nhờ vậy mới đủ sức diệt trừ tham ái, đẩy lùi vô minh, mở ra chân trời Giác ngộ. Nhưng Giới học mênh mông, Định học mêng mông, Tuệ học mênh mông; nếu không nắm được “Cương yếu” thì khó bề hiểu biết chu đáo, đúng đắn. Không hiểu biết đúng đắn thì không sinh tâm tịnh tín; không có tâm tịnh tín thì sẽ không có tịnh hạnh, như vậy, con đường giải thoát bị bế tắc. Như một người học hoài mà vẫn không hiểu, tu hoàí mà vẫn không cảm nhận được chút lợi ích an lạc nào.
19/05/2010(Xem: 17037)
Đừng tưởng cứ trọc là sư Cứ vâng là chịu, cứ ừ là ngoan Đừng tưởng có của đã sang Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây Đừng tưởng cứ uống là say Cứ chân là bước cứ tay là sờ Đừng tưởng cứ đợi là chờ Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần Đừng tưởng cứ mới là tân
16/05/2010(Xem: 12430)
Thầy từ phương xa đến đây, Chúng con hạnh ngộ xum vầy. Đêm nay chén trà thơm ngát, Nhấp cho tình Đạo dâng đầy. Mừng Thầy từ Úc tới thăm, Đêm nay trăng sáng ngày rằm. Thầy về từ tâm lan tỏa, Giữa mùa nắng đẹp tháng Năm