Liên khúc bụi đường trầm thăng (thơ)

13/10/202415:51(Xem: 5846)
Liên khúc bụi đường trầm thăng (thơ)

tho vinh huu (2)

Liên khúc bụi đường trầm thăng

 

 

Trầm luân mơ giấc dị thường

Đi hoang một thuở tà dương quên về

Phù trầm mương đá bờ kênh

Khát khao mạch suối trên ghềnh chiêm bao

Trùng khơi muối mặn gọi nhau

Đồng khô ruộng phước nhuốm màu sân si

Đò ngang tấp bến đoạ đày

Ngắt chùm hoa dại đứt tay bẽ bàng

Tồn sinh nhịp thở cũ càng

Bờ lau đáy mắt trăng ngàn tình treo

Đàn thùng réo rắt cô liêu

Phím cung trôi dạt hoa bèo sắc hương

Quen rồi cảnh giới hoang lương

Hư vô vẫn mộng

Đau thương trụt trồi

Bước chân chõi nhịp không lời

Thơ theo lạc vận phỉnh phờ áo cơm

Chim chiều ríu rít hoàng hôn

Rừng thiêng hợp tấu tiếng hồn vãng lai

Biến thiên mộng thực đêm dài

Chùa quê chuông gọi

Gót chai đá mềm

Hôm qua nắng đã soi thềm

Ngày mai khấp bút hương nguyền lên non

Mây còn nặng trĩu tình ân

Vòm cao vần vũ rơi vần phàm phu

Lơ ngơ đại lộ mịt mù

Đuốc nhà leo lét

Đèn sư rạng ngời

Một lần buông thả buông lơi

Lên đường

Sám hối

Nụ cười tẩm hương…

 

Tường rêu ôm ấp bụi đường

Niềm vui thiên cổ

Nỗi hờn lắt lay

Bềnh bồng thẳng tắp đường mây

Cỏ cây mộng mị đã đầy phấn son

 

Bụi đường

tung tẩy thời gian

Xoa thương vết rạn bóng tàn trăng khuya

Phù du rơi rụng thềm hè

Từ đường tĩnh mặc lặng nghe thở dài

Cuộc chơi gieo gặt sóng soài

Xôn xao cuộc lữ gót hoài trở xoay

 

Bụi đường

rơi rớt kẽ tay

Lăng xăng ngược gió loay hoay ngược nguồn

Tuổi thơ ảo ảnh chập chờn

Bên song cửa đón gió vờn bướm xinh

Phương trời đọng đó bình minh

Bút cùn tay yếu khắc kinh vách nhà

Sân xưa gạch đỏ yên hoà

Bao mùa hoa rụng đã già hoa tươi

 

Bụi đường

gõ nhịp đưa nôi

Ráng hồng mục tử còn ngồi ngắm trâu

Bến bờ chập choạng mộng du

Đồi cao tỉnh thức hát ru phong trần

 

Triều dâng núi lở sông tràn

Bên triền đá bụi hai hàng lệ tuôn

 

Bụi đường

đặc quánh tang thương

Thu hình nhuộm nắng ấm vườn tịch liêu

Gió đưa cát bụi chín chiều

Tường rêu ôm ấp liêu xiêu bụi đường.

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/2010(Xem: 13582)
Phù Sinh Nhiễm Thể Ca, TNT Mặc Giang
06/09/2010(Xem: 16302)
Mùa hạ mà hơi lạnh xông ướp cả gian phòng. Tắt điện, thắp lên ngọn bạch lạp cắm vào một quả thông, nhựa sống vẫn còn mơn man đâu đây, nồng nàn. Mấy mươi năm hiên ngang sừng sững, một cơn bão thổi qua, thông bật gốc ngã quỵ, vương vãi xác xơ. Có gì tồn tại mãi đâu! Rồi tất cả, cũng bị thiêu rụi như ngọn bạch lạp đang cháy dỡ…
06/09/2010(Xem: 20003)
Được sinh ra, lớn lên, đi vào trường học, đi vào trường đời, rồi dong ruổi muôn phương, và dù có ra sao, Quê Hương vẫn Còn Đó ! Từ thuở phôi sinh xuất hiện Lạc Hồng, Hùng Vương - Văn Lang, xuyên qua chiều dài lịch sử, cấu thành mảnh dư đồ Chữ S, với Bắc Nam Trung gấm vóc, với núi non hùng vĩ, biển rộng sông dài, với những tên gọi thân yêu Huế - Sài Gòn - Hà Nội, với từng thời kỳ dù có qua đi, không gian dù có biến đổi, và dù cho vật đổi sao dời, Quê Hương vẫn Còn Đó !
06/09/2010(Xem: 18958)
Người phương tây thường nói “trẻ ước mơ, già hoài niệm”, nhưng sau khi đọc xong tập thơ Hành Trình Quê Mẹ, tôi thấy tác giả, một nhà thơ ở tuổi tri thiên mạng, nhưng lại luôn ghi lòng tạc dạ, nâng niu trân trọng các giá trị được tài bồi bởi tiền nhân; tác giả còn hoài bảo, mơ vọng một hướng sống thiết thực cho người Việt Nam nói chung. Với Mặc Giang, hoài niệm và ước mơ nào có hạn cuộc bởi tuổi tác. Hoài niệm và ước mơ ấy đã trở thành chất liệu tài bồi cho dòng thơ với chủ đề Hành Trình Quê Mẹ tuôn chảy không mỏi mệt, để nguồn thơ của thi nhân vốn nhào nặn từ cuộc sống, trở lại phụng sự cuộc sống ấy, trở thành niềm tự hào kiêu hãnh của trào lưu thi ca hiện đại.
06/09/2010(Xem: 20987)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.
06/09/2010(Xem: 16300)
Nhịp Bước Đăng Trình, TNT Mặc Giang
01/09/2010(Xem: 21207)
Theo dòng diễn tiến của những cuộc du hóa qua những quốc gia trên thế giới, giàu và nghèo, Đông và Tây, chúng tôi đã từng thấy con người say sưa với niềm vuisướng, và những con người khổ đau. Sự phát triển của khoa học kỷ thuật dường như có đạt được thêm một ít đường nét, một số cải tiến; phát triển thườngcó nghĩa thêm ít nhiều những tòa nhà ở thành thị.
31/08/2010(Xem: 15886)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 16100)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..
28/08/2010(Xem: 14704)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.