Tản Mạn Tháng Mười (thơ)

09/10/202416:30(Xem: 5551)
Tản Mạn Tháng Mười (thơ)


chao thang 10

TẢN MẠN THÁNG MƯỜI

Tháng mười rồi mà thu vẫn lang thang
Dường mặc kệ, hạ miên man khắp nẻo
Lá xanh um và màu trời trong trẻo
San Jose, nắng chọc ghẹo phố phường!

Thu sắp tàn, hạ đỏng đảnh vấn vương
Trưa đổ lửa rót niềm thương quá đỗi!
Miền Đông Mỹ đất trời đang giận dỗi
Như quê nhà còn chìm nổi nạn tai.

Vài quốc gia cũng lâm cảnh bi ai
Hồ chung phận nợ trả vay bão lũ?
Bài học lớn chẳng bao giờ xưa cũ
Phụ thiên nhiên ấy cô phụ chính mình!

Đã từng nghe chuyện “bão lụt năm Thìn”
Ngỡ cổ tích, nay chình ình ra đó
Trông cố quận chợt chạnh lòng bỏ ngỏ
Trùng hợp ư! Ôi, hoa giáp một vòng!

Bắc-Trung-Nam vận mệnh giống Tiên Rồng
Há dính dấp triệu tấc lòng dân Việt?
Cuộc tồn sinh, muôn loài nào tách biệt
“Cánh bướm vỗ nơi này, giông bão quét nơi kia”!

Cùng hành tinh, chừ nhân loại phân chia
Gieo tranh đấu, gặt đoạn lìa huyết thống
Tham sân si khiến hoàn cầu dậy sóng
Ốc đảo nào riêng mắc võng đu đưa?

Hỡi chúng ta, mau thức tỉnh sớm chừa
Tin nhân quả đừng nói bừa làm ẩu
Giữ tâm sạch, gìn thiện lành thân, khẩu
Cho bây giờ và con cháu mai sau!

San Jose, những ngày thu oi bức 2024
Tâm Chơn



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/08/2011(Xem: 27157)
"TámTiết thơ giúp tập luyện Tâm thức"là tựa của một bài thơ ngắn do một nhà sư Tây Tạng là Guéshé Langri Tangpa (1054-1123) trước tác với chủ đích giúp phát huy tinh thần giác ngộ qua phép thiền định về hoán chuyển giữa ta và người khác, (một phép thiền định rất phổ thông của Phật giáo Tây Tạng: đó là cách tự nguyện xin được nhận về phần mình tất cả khổ đau của người khác, và trao lại cho họ tất cả những gì đạo hạnh của mình), và xem đấy là mục đích cao cả nhất trong cuộc sống của chính mình... Từ bi là một phản ứng của tâm thức khi nó không thể chịu đựng nổi trước những cảnh khổ đau của người khác và phát lộ những ước nguyện mãnh liệt...
31/07/2011(Xem: 14575)
Làn tóc rối trải dài trên thềm vắng Trăng có về, ngây ngất bức thảm hoang Người lữ hành trên đường đời cô quạnh Từng bước chân nghe nặng nỗi vô thường
31/07/2011(Xem: 15355)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.
31/07/2011(Xem: 14836)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 27826)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 14216)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13998)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 13292)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14488)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13497)
Trầm mặc lầu hương (thơ)