Bóng vô thường (thơ)

09/09/202414:43(Xem: 5653)
Bóng vô thường (thơ)


bao yagi (1)

Bóng vô thường

 

Ngày nắng rồi lại ngày mưa

Làm sao cho hết những mùa phôi pha

Nhân hòa gió thuận triền xa

Đầu non gánh nỗi ta bà khói sương

Đượm buồn mắt lệ hoài thương

Đồng hoang cỏ biếc vô thường chân mây

Người về ghé lại ngồi đây

Nhòa tan mảnh khói rót đầy tâm can

Hoa rừng nở giữa trần gian

Phủ lên vạn dặm bình an miên phần

Trùng trùng suối nhạn phù vân

Người qua khúc biến an phần khoan thai

Đường về dứt mộng trần ai

Lòng buông một cõi mây bay nhẹ bồng!

 

***



bai_bien_nha_trang



Về nơi an tịnh



 

Sông yên biển lặng tàn hoa cỏ

Nghe tiếng trùng khơi nơi thẳm xa

Tịch nhiên hư ảo người vội đến

Rồi vội rời đi lắm nhạt nhòa

 

Buồn chi người hỡi, dòng sương gió

Kết đó rồi tan như bóng mây

Có chi mà khéo bền vĩnh cửu

Để giữa mơ chiều thiên cỏ say

 

Đời ta mấy thuở trùng lai, mất

Mấy thuở triền không, xa đảo điên

Thời gian hóa biển thành sơn mộc

Một cõi con người sao đủ yên.

 

Hôm nay có nắng về khung cửa

Mảnh nắng lùa qua bên mép sông

Ngoài kia sương khói tàn nhân ảnh

Ta vẫn dong thuyền không thoái trông

 

Một nắm trần lao đầy mộng mị

Người đưa tay nắm ánh sao trời

Bâng khuâng chếnh choáng rồi lưu luyến

Có thấy bao giờ sao đã rơi

 

Buông tay đi nhé, đừng mong tiếc

Những hạt phù hoa, hay ảo hư

Đời gieo thanh tịnh, người an trú

Nương chốn không miền nơi giác như!




Võ Đào Phương Trâm
Pd: An Tường Anh





 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2011(Xem: 27754)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 13890)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13693)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 12946)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14162)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13473)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 13983)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 16785)
Khóc Cha (thơ)
23/07/2011(Xem: 14303)
Trời mưa sắc thuốc hầu Thầy (thơ)