Phật pháp thật nhiệm mầu (chúc mừng Phật từ Diệu Đức Lê Ngọc Hạnh)

28/08/202407:26(Xem: 8868)
Phật pháp thật nhiệm mầu (chúc mừng Phật từ Diệu Đức Lê Ngọc Hạnh)

le ngoc hanhMy Ha-1My Ha-9My Ha-7

Phật pháp thật nhiệm mầu

Vần thơ của PT Diệu Danh từ Đức Quốc gởi chúc mừng:
- Phật tử Lê Ngọc Hạnh, pháp danh: Diệu Đức, 75 tuổi
- Phật tử Trương Mỹ Hà, pháp danh: Bảo An, 62 tuổi (em dâu chị Diệu Đức)
cả 2 đều lâm trọng nặng nhưng đã bình phục nhờ sự cầu nguyện của quý Thầy và Phật tử Đạo Tràng
Tu Viện Quảng Đức trong thời gian qua.
🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️



"Phật pháp thật nhiệm mầu
Con cúi đầu đảnh lễ
Giấc mơ đã hiện về
Thầy quét đi bệnh tật
Thân, tâm con an vui
Cũng nhờ bác sĩ giỏi
Đã hết tâm chữa trị
Cùng tất cả y tá
Và người thương gần xa
Chí tâm thành cầu nguyện
Bệnh căn dần đi xa
Con cảm ơn tất cả
Theo hạnh nguyện Thích Ca
Bệnh khổ đều tiêu trừ
Căn lành thêm tăng trưởng
Nam Mô A Di Đà
Được tin cô Diệu Đức
Đệ tử báo tin vui
Thầy Nguyên Tạng chúc mừng
Nguyện Mười Phương Chư Phật
Bệnh cô sớm tiêu trừ
Chủ nhật này cô về
Cúng giáp năm cho chồng
Cùng Thầy thời kinh tụng
Với bạn lữ đồng tu
Cùng nhau về hộ niệm
Dùng bún măng cô đãi
Dưới mái nhà tâm linh
Gia đình chung hòa hợp
Mọi người đều mừng vui
Từ phương xa nơi này
Diệu Danh hướng tâm về
Hòa theo lời kinh tụng
Cầu an cho mọi người
Tâm chị trong như Ngọc
Hạnh lành chị gắng tu
Có cảm thời có ứng
Đức chị vuông tròn đầy
Diệu lành đều được thay!
Nam Mô Dược Sư Lưu Ly Quang Phật 
tác đại chứng minh
Offenback, Germany 01/09/2024
Phật tử Diệu Danh


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/07/2014(Xem: 14450)
Hạ về hai chữ thân thương, Hạ về trên mỗi nẻo đường nhân gian. Hạ về thú vị vô vàn, Hạ về Tăng chúng các hàng An cư. Hạ về nương tựa ân sư, Hạ về học được chơn như ý thiền.
17/07/2014(Xem: 15778)
“Bạch đại đức, những ai chưa chứng đắc Niết-bàn có thể biết Niết-bàn là cảnh vui chăng?” “Có thể biết.” “Làm sao có thể biết?” “Đại vương, có những người chưa từng bị chặt tay, chặt chân, họ có thể biết bị chặt tay chân là đau đớn, khổ não hay không?” “Thưa, có thể biết.” “Làm sao có thể biết?” “Vì tuy họ không bị chặt tay chân, nhưng họ đã được nghe những kẻ bị chặt tay chân kêu la, than khóc, nên họ biết đó là đau đớn khổ não vậy.” “Cũng như thế, đại vương. Người chưa chứng đắc Niết-bàn cũng có thể biết Niết-bàn là cảnh vui sướng, vì được nghe những vị đã đắc đạo thuật lại những sự an ổn, thanh thản ở cảnh Niết bàn.” (Kinh Na Tiên Tỳ Kheo)
16/07/2014(Xem: 18691)
Trong Khoảnh Khắc Này Trong phút giây này em có hay! Vạn vật quanh mình đang chuyển xoay Có mầm non hé, hoa cười nụ, Chiếc lá xa cành theo gió bay.
09/07/2014(Xem: 24839)
Kính Mừng Thầy Nguyên Tạng Mừng thay Quảng Đức hôm nay Tăng Ni đại chúng vui ngày An Cư Tùng duyên tùng sự chúc mừng Thượng Tọa Nguyên Tạng lên ngôi trụ trì Bao năm gian khổ tu trì Hoằng dương Chánh Pháp lợi vì chúng sanh Công phu khuya sớm quên mình Nhiếp tâm cho đạo, hy sinh cho đời An hòa, rộng lượng thương người
20/06/2014(Xem: 18990)
Sống ẩn dật cuộc đời thong dong quá Không thị phi danh lợi cũng rời xa Tránh lo toan tính toán khỏi phiền hà Chuyện thế sự để ngoài tai không động
20/06/2014(Xem: 16937)
Có đôi lúc ta cần nên thận trọng Ngồi lắng nghe dư luận nói về mình. Khộng lệ thuộc trước những lời hư vọng, Chẳng coi thường bao góp ý công minh..
16/06/2014(Xem: 49515)
Ngày ấy cách đây 50 năm về trước, vào một sáng đầu mùa hè của năm 1964, tôi một mình đạp xe đạp từ làng Mỹ Hạc, Xã Xuyên Mỹ, Quận Duy Xuyên, trực chỉ xuống chùa Viên Giác tọa lạc tại Hội An, Quảng Nam. Hôm đó là ngày Rằm Tháng 5 âm lịch của năm Giáp Thìn. Một chặng đường dài 50 năm như vậy, nói cho đúng là nửa thế kỷ của một kiếp nhân sinh- đã, đương và sẽ có nhiều điều đáng nói. Hay có, dở có, không như ý cũng có
16/06/2014(Xem: 14913)
Chia xẻ cùng nhau một miếng mồi, Hai đứa đừng phung phí của trời, Chúng ta đang đói, ăn ngon quá ! Kết nghĩa chân tình, bạn và tôi.
16/06/2014(Xem: 15743)
Tranh thiền minh hoạ cảnh quê nghèo, Thơ thẩn trăng vàng nửa mảnh treo, Lơ thơ cánh liễu buông mành rủ, Trăng hiền soi bóng nước trong veo.
14/06/2014(Xem: 14573)
Bóng đời đổ xuống miền hoa cỏ Ta vẫn ca bài ca nhất phương Vẫn chiếc áo lì năm tháng cũ Vẫn đề thơ hát khúc vô thường.