Phát tâm “không phân biệt” (thơ)

02/08/202417:20(Xem: 9186)
Phát tâm “không phân biệt” (thơ)
phat thanh dao-10




Phát tâm “không phân biệt”.


Kính bạch Thầy, nhờ không phân biệt tông phái nào mà con có được những bài pháp thoại của Tịnh Độ, Đại thừa, Thiền Tông, Mật Tông tông để rồi nhận thấy mình quá hạnh phúc khi nhìn thấy những bậc hiền trí, đầy đạo đức quanh ta. Kính dâng Thầy bài thơ này.



Trước Chánh điện,

nguyên đời đời giữ tâm không phân biệt ! 

Không mừng vì tiếng khen, không giận vì tiếng chê 

Thời gian lâu xa bao lâu, miễn sớm biết chốn về 

Không hoàn tất kiếp này 

thì nguyện kiếp sau tiếp nối !



Sẽ im lặng tiến bước, dù đôi khi bị chi phối !

Nhưng may thay, trong cõi bụi trần…

 vẫn còn có ánh mắt nồng 

Mỉm cười tự nhủ : 

Hạnh nghiệp đã chuyển hoá dần, nên ai đó cảm thông 

Thì ra tâm thức, hoàn cảnh sống là động lực chính! 



Trước chánh điện khấn thầm  

“sự trung thực và cần cù nằm trong bản tính!”

Những phẩm hạnh tốt 

cố gắng trau dồi để tạo nhân duyên 

Nếu được làm người kiếp nào 

hết sức tu tập tinh chuyên 

Không để ảo giác về bản ngã luôn điều khiển !



Đặc biệt nguyện đừng vướng vào quan niệm tà kiến! 

Cho rằng thiện, ác đúng sai đều như nhau, 

Phải nhìn ra được 

căn cơ chúng sinh trình độ thấp, cao 

Không khởi tâm phán xét, 

mà chỉ thông cảm thấu hiểu ! 

Khi tâm không phân biệt, sẽ 

không  đoán mò hay chế diễu ! 

Mời xem lời thiền sư (1) 

“Nghĩa rốt ráo của Chánh Kiến là không phân biệt.”



Huệ Hương 



****************


(1) Trích đoạn trong Mặt hồ Tĩnh lặng của Thiền Sư Ajahn Chah 

Tỳ kheo Khánh-Hỷ chuyển dịch: “Nghĩa rốt ráo của Chánh Kiến là không phân biệt. Thấy mọi người như nhau, không tốt cũng không xấu, không thông minh cũng không ngu dốt.”

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/08/2022(Xem: 9887)
Công Mẹ như núi như non Tình Mẹ như biển suối ngàn Đại Dương Làm sao trả hết công ơn tràn đầy Ân Mẹ quả thật sâu dầy Vì con Mẹ phải muôn sầu đắng cay
03/08/2022(Xem: 13019)
Mùa Vu Lan tháng bảy … Nơi đây gió lộng lá vàng bay lả tả Truyền thống lễ hội sâu sắc thiêng liêng Bâng khuâng thổn thức khi nhớ “Giải đảo huyền “(1) Ý nghĩa cứu độ … trở thành sức mạnh văn hoá !
03/08/2022(Xem: 12088)
Kính thưa Mẹ, trời Thu đang vẫy gọi. Trăng Vu Lan, ngày Hiếu đến bên rồi. Con chạnh nhớ Mẹ hiền ôi yêu dấu! Cô đơn về tràn ngập trái tim côi. Còn đâu nữa những ngày xưa cổ tích ? Khúc ca dao ru giấc ngủ ban đầu. Trong thai Mẹ, chiếc nôi lòng u tịch. Con ngủ vùi chín tháng chẳng lo âu.
03/08/2022(Xem: 13949)
Người Mẹ chúng con thật tuyệt vời! Mẹ là Tâm Thái cuả khắp nơi Kính Lễ Vu Lan hoa Hồng thắm Dâng Mẹ luôn hiện hữu trên đời!... Học Phật con nhớ Mẹ Ma Da Sanh Thái Tử tu thành Phật Thích Ca Phước lành ba con Mẹ thế phát. ( Mẹ Tâm Thái ) Hoằng dương Cháp Pháp độ mọi nhà!
01/08/2022(Xem: 10964)
Đã là người …. Học suốt đời, học nhanh để kịp thời đại Phẩm chất nhân cách, năng lực được định hình Không là bản sao của ai, rõ biết chính mình Suy nghĩ tích cực, sáng tạo, quyết định đúng!
01/08/2022(Xem: 8927)
Nửa gánh giang san, nửa gánh tình, Đồ Bàn bái biệt tóc đương xanh. Lạnh hồn tháp cổ trơ vơ đứng, Vắng tiếng chuông đưa, gạch với mình.
30/07/2022(Xem: 13908)
An Cư Kiết Hạ mỗi hàng năm Pháp Phật chế ra nhất nhất hoằng Bất luận Nam Truyền hay Bắc Hệ Giới trường tổ chức thật trang nghiêm
29/07/2022(Xem: 7959)
Đã đến đây Duyên hội ngộ thân ái Cho không gian Tràn ngập những nụ cười Và rạng rỡ Bao nụ hồng xinh tươi Lòng nhẹ mây lướt trôi!
29/07/2022(Xem: 8226)
Cứ mỗi Vu Lan về là ngày giỗ Mẹ, Đọc trăm bài thơ trên báo..dạ nao nao Ôi! Có ai biết …tựa đề bài thơ ….luôn khơi dậy nỗi thương đau Nào “khoảng lặng trong lòng“, “âm thanh của ký ức”. Mưa chiều thường dai dẳng đến khuya … ……..xuyến xao thổn thức ! Dự lễ …cài hoa trắng nay đếm năm lần. Ngày tháng thoi đưa….tuổi đã thu đông Nhớ thương vô hạn…khi cô đơn trống vắng!
25/07/2022(Xem: 10925)
Nam Hoa cổ tự khách tham quan Lễ bái hành hương cảm đạo vàng Suối pháp ngàn năm tuôn ánh ngọc Đèn thiền vạn kiếp tỏa hào quang Tào Khê dòng biếc soi gương tổ Phật Ấn kinh mầu thắp tuệ tâm Bến giác bờ an chiêm ngưỡng lạy Niềm đau nỗi khổ bỗng tiêu tan