Tán Quan Âm (thơ)

31/07/202408:55(Xem: 8589)
Tán Quan Âm (thơ)
 
 Bo_Tat_Quan_Am_2
 


TÁN QUÁN ÂM
 
Quán Âm Bồ Tát
Nhĩ căn viên thông
Đại từ đại bi
Diệu âm tự tánh
 
Trí tuệ viên mãn
Pháp Minh Như Lai
Thị hiện Bồ Tát 
Cứu độ chúng sanh
 
Quán sát âm thanh
Lồng lộng trời xanh
Tiếng kêu thống khổ
Nhân loại lầm than
 
Cam lồ ban phát
Tắt lửa ưu phiền
Thần thông hiển lộ
Tai ách tiêu tan
 
Dạy người nhân từ
Có lòng xót thương
Đoạn trừ nghiệp chướng 
Về với Tây Phương
 
Tự tại Quán Âm
Vang Hải Triều Âm
Thâm trầm thánh thót
Linh ứng nhiệm mầu
 
Một đóa Hồng Liên
Thanh tịnh trang nghiêm
Bốn mùa tươi nở
Rực rỡ mọi miền
 
Một vầng trăng ngà
Sáng cả ta bà
Ánh sáng tinh khiết 
Soi rọi tâm ma.
 
Trí Lạc
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2011(Xem: 27759)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 13929)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13737)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 12982)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14210)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13477)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 14012)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 16818)
Khóc Cha (thơ)
23/07/2011(Xem: 14332)
Trời mưa sắc thuốc hầu Thầy (thơ)