Vận Nước Đạo Nhà (thơ)

14/06/202408:26(Xem: 8272)
Vận Nước Đạo Nhà (thơ)

chua mot cot

VẬN NƯỚC ĐẠO NHÀ



Kìa hoa lá đượm ngát hương Phật đản
Mỗi lòng riêng còn bảng lảng sương mờ?
Nơi xứ người dỗi mưa nắng bâng quơ
Trông đất mẹ nghe thẫn thờ mấy đỗi!


Hỡi mây bay, bởi vì dâu nên nỗi?
Gió thoảng ơi, ai đưa lối dẫn đường?
Hai nghìn năm Đạo pháp và quê hương
Thời công nghệ bỗng “tứ phương thọ tiễn”!


Đọc lịch sử dẫu đau cùng dâu biển
Như xướt trầy đôi ba miếng ngoài da
Nay tự thân cám cảnh chuyện Đạo nhà
Chợt đòi đoạn niềm xót xa cố quận!

Chưa thỏng tay nên nẻo về lận đận
Chuyện thường tình mà vướng bận lao xao
Thấy Ta-Người khiến tấc dạ nao nao
Rồi vịn cớ nỗi cồn cào vận nước!

Thương Phật GIáo hiền lành, sao cũng được!
Thăng hay trầm vẫn cất bước thản nhiên
Giữa khen-chê, vinh-nhục góp an yên
Giúp bá tánh giữ mối giềng Quốc tuý.


Ôi, Phật Pháp trước sau nguyên giá trị
Dẫu tuỳ duyên vẫn chung thuỷ lời vàng
Chân lý chừ vượt không gian thời gian
Khổ-diệt khổ, mở khai đàng giải thoát.

Chút tự hào Đạo Phật luôn sống thật
“Hàng chính quy”, “chính hiệu” rất “nguyên xi”
Thế cho nên dễ bị nhái, copy
Bị giả mạo, ghét ganh, bị trà trộn.


Lẽ đương nhiên hưng long kề nguy khốn
Cớ sao tôi neo bề bộn tâm mình?
Mắc mớ gì ưa dòm ngó linh tinh
Để suýt ngã theo cái nhìn ảo giác!

Phật Việt ơi! Đạo giống nòi tươi mát
Sao thế nhân thích bắt nạt vậy cà?
Hay bởi mình nhiều lơ đễnh ba hoa
Thường ỷ lại Đạo ông bà muôn thuở?


Ngồi quán chiếu và lắng nghe hơi thở
Noi dấu xưa gương chư Tổ sáng ngời
Bất bạo động giữa điên đảo rối bời
Bi-Trí-Dũng cứu vớt người té trượt.

Pháp nạn ư? Ồ! Tiếng chuông tỉnh thức
Thử thách thôi, duyên tương tức thế thôi!
Vững niềm tin Phật Việt dân tộc tôi
Hết bĩ cực ắt tới hồi quang đãng.

Mùa hạ về, mỗi ngày đều Phật đản
Nếp thiền môn soi chiếu rạng đường về
Đem tâm thành nguyện người thoát chốn mê
Cùng bảo hộ duyên Đạo-Đời son sắt.

San Jose, mùa hạ 2024.
Thích Tâm Chơn




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/03/2013(Xem: 12743)
Hôm trước, một người bạn gửi một bài thơ Hai-ku, thấy hay hay tôi cũng bắt chước làm vài câu…
29/03/2013(Xem: 29786)
Trăm năm trong cõi người ta, Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau. Trải qua một cuộc bể dâu, Những điều trông thấy mà đau đớn lòng. Lạ gì bỉ sắc tư phong, Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen. Cảo thơm lần giở trước đèn, Phong tình cổ lục còn truyền sử xanh.
29/03/2013(Xem: 19966)
Tôn Giả A Na Luật
29/03/2013(Xem: 18699)
Mười vị đệ tử lớn của Phật
29/03/2013(Xem: 18300)
Tôn Giả Ưu Ba Li
28/03/2013(Xem: 20917)
Đá mòn phơi nẻo tà dương Nằm nghe nước lũ khóc chừng cuộc chơi Ngàn năm vang một nỗi đời Gió đưa cuộc lữ lên lời viễn phương Đan sa rã mộng phi thường Đào tiên trụi lá bên đường tử sinh Đồng hoang mục tử chung tình Đăm chiêu dư ảnh nóc đình hạc khô.
28/03/2013(Xem: 13881)
Lời nói thật chẳng ai màng, - Lời nịnh hót như muôn ngàn trăng sao. - Đạo đức giả, đời đề cao, - Người chân đức thật ngút đầu gian truân.
28/03/2013(Xem: 18561)
Trăm tuổi đời vẫn còn đạp xích lô - Mảnh đời trôi trên dòng đời nghiệt ngã - Mây vô tình vẫn bay mãi trên cao - Ðất lầm lì vực thẵm núi cách nhau - Ðường vạn nẽo biển sông hồ chắn lối
28/03/2013(Xem: 18629)
Con sông Ô-Lâu không giữ được những giọng cười Ly Tao, cho nên tiếng thơ mới làm vỡ những đêm thâu của Khuất Nguyên. Tiếng hát tràn những đêm trắng, biết người có nghe không, mà thấu thức thi sĩ đã mỗi đêm khuya hiện về đưa tay vuốt mặt, thấy nghìn năm in bóng một mình …
28/03/2013(Xem: 25488)
Nhất trụ thiền môn cảnh lạ kỳ Nghìn xưa lưu dấu đến nghìn nay Hồi chuông nhắc nhở ngân khuya sớm Tiếng mõ khuyên lơn vọng tối ngày …