Con đường ta đi (thơ của HT Thái Hòa)

21/05/202408:35(Xem: 6637)
Con đường ta đi (thơ của HT Thái Hòa)

ht thai hoa-33



CON ĐƯỜNG TA ĐI


Dẫu cho
đời có bể dâu,
trong ta vẫn cạn
nỗi sầu thế gian.


Dẫu cho
muôn sự ngổn ngang,
trong ta vẫn có
trăng ngàn để chơi.


Dẫu cho
cuộc lữ đầy vơi,
trong ta đã cạn
luân hồi phù sinh.


Dẫu cho
đời có vô tình,
thì ta vẫn tụng
tâm kinh không lời.


Dẫu sinh diệt,
vẫn thảnh thơi,
vì ta cạn mạch
luân hồi hôm nao.


Dẫu cho
đời có thế nào,
trong ta vẫn có
nẻo vào chân như.


Dẫu cho
đời cả sương mù,
tâm ta vẫn sáng giữa phù trần mê.


Dẫu cho
đời vỡ bờ đê,
trong ta vẫn có
đường về chân nguyên.


Đường xưa
rũ sạch bụi phiền,
đường nay rũ sạch
đôi miền có, không.


Trắng thơm
ta có tấm lòng
thương ai phiêu dạt
giữa dòng thế gian…


Thương ai
bỏ nửa thiên đàng
bỏ quên hạt ngọc
trong tàng kinh thơm…


Bỏ bình minh
giữa hoàng hôn,
bỏ linh hồn giữa
càn khôn diệu vời…


Thơ:
HT. Thích Thái Hòa




ht thai hoa-22


DƯƠNG TRẦN


Kính họa bài thơ của HT Thái Hòa



Dương trần ngắm cảnh nương dâu (Bãi bể nương dâu)
Vẫn lòng kiên định chẳng sầu thế gian


Dương trần vốn dĩ rộn ràng
Thì ta cũng vẫn trên đàng dạo chơi


Dương trần ngắm chuyện đầy vơi
Quay vòng lận đận luân hồi quần sinh


Dương trần rõ chuyện hữu tình
Nhưng ta mãi nguyện câu kinh tánh ngời


Dương trần như cuộc dạo chơi
Nhưng luôn khắc kỷ luân hồi xốn xao


Dương trần ta đã đi vào
Bao thời tinh tấn nguyện đào chân như


Dương trần chớ nghĩ mê mù
Trong bùn sen nỡ ao tù chẳng chê


Dương trần lắm nỗi tái tê
Nhưng ta cũng chẳng khen chê như nguyền


Dương trần chốn đọng ưu phiền
Nhưng ta gắng tạo phước điền tuệ thông


Dương trần tựa chiếc thuyền nong
Đều tay chống lái giữa dòng thế gian


Dương trần thảy nguyện chung đàng
Khuyên ai gắng học ngày càng tỏa thơm


Dương trần nào phủ hoàng hôn
Yên bình rạng giữa càn khôn diệu vời.


SG, 20/05/2024
PT. Minh Đạo 






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/07/2015(Xem: 33665)
Thôi kệ, buồn chi những tiếng đời Chỉ là âm điệu thoảng đầu môi Nghe khen càng thích, chê càng khổ Thế sự muôn trùng.. vẫn cứ trôi..
01/07/2015(Xem: 24096)
Hề chi một phận đời riêng Buông hơi nằm xuống mà nghiêng đất trời Thiếu ta, đời cũng vậy thôi! Ta là hạt bụi giữa đời bao la..
01/07/2015(Xem: 32691)
Chủ đề Một Cõi Đi Về, Thơ và Tạp Bút tập hai, một lần nữa, được cái cơ duyên thuận lợi hân hạnh ra mắt quý độc giả. Cách đây ba năm tập một đã được xuất bản vào năm 2011. Hình thức và nội dung của tập hai nầy, cũng không khác tập một. Nghĩa là chúng tôi cũng chia ra làm hai phần: Phần đầu là thơ và phần sau là những bài viết rải rác đã được đăng tải trên các tờ Đặc san Phước Huệ. Tờ báo mỗi năm phát hành ba kỳ vào những dịp đại lễ như: Phật Đản, Vu Lan và Tết Nguyên Đán. Do đó nên những bài viết có những tiêu đề trùng hợp và nội dung có chút ít giống nhau. Tuy nhiên, mỗi bài đều có những sắc thái hương vị riêng của nó. Ngoài ra, có những bài viết với những tiêu đề khác không nằm trong phạm vi của những ngày đại lễ đặc biệt đó. Nay chúng tôi gom góp tất cả những bài viết đó lại để in chung thành một quyển sách tập hai nầy. Về ý nghĩa của chủ đề nói trên, chúng tôi cũng đã có trình bày rõ trong tập một. Ở đây, chúng tôi không muốn lặp lại. Điều quan trọng mà chúng tôi muốn nói ở đây là
01/07/2015(Xem: 13676)
Trôi Theo Dòng Hư Thực
25/06/2015(Xem: 12201)
Narada, Narada ! Nghìn năm tình du ca Nghìn năm bờ sinh diệt Đất trời mộng thực kiêu sa. Hồn du tử khúc hòa ca linh cầu.
23/06/2015(Xem: 13734)
Tay nâng bát ngọc của trời Mồ hôi, huyết lệ của người quanh ta Hạt cơm đổi biển châu sa Ngọt thơm tình nghĩa, mặn mà nhân duyên Nguyện tu tinh tấn đáp đền Nguyện độ đại chúng, cửa thiền mở toang
21/06/2015(Xem: 20489)
Nước mắt của Quán Thế Âm làm sao đong đếm? làm sao lau khô những giọt nước trong veo chảy xuyên các kiếp?
21/06/2015(Xem: 12670)
Trên đồi máu lõa lồ trăng úa chết Bóng hồn tôi xiêu đổ giữa trời mây Sương khói vỡ uông uông chuông tử biệt Biển thiên thu lảo đảo con táu say!
20/06/2015(Xem: 17124)
Hình Đồng nhập Phật đạo Nối gót chư Tổ Sư Đại thừa kinh tham cứu Nhập thất ngộ Chân Như.
18/06/2015(Xem: 12312)
Lang thang mây ghé đỉnh non Hỏi thăm Đá cỗi đã mòn bao nhiêu Cô đơn mưa nắng sớm chiều Khi nào chán ngán thì theo Mây cùng. Đá cười cây cỏ nghiêng rung Trôi lăn vô định thì đừng lang thang Mưa thơm, gió mát, nắng vàng An nhiên chóp núi, hiên ngang lưng trời Không mỏi mệt, khỏi nghỉ ngơi Hằng ngày vẫn vậy không dời không nghiêng Đi chi cho rước khổ phiền Ngàn năm một cõi thiên nhiên an lành.