Con đường ta đi (thơ của HT Thái Hòa)

21/05/202408:35(Xem: 6684)
Con đường ta đi (thơ của HT Thái Hòa)

ht thai hoa-33



CON ĐƯỜNG TA ĐI


Dẫu cho
đời có bể dâu,
trong ta vẫn cạn
nỗi sầu thế gian.


Dẫu cho
muôn sự ngổn ngang,
trong ta vẫn có
trăng ngàn để chơi.


Dẫu cho
cuộc lữ đầy vơi,
trong ta đã cạn
luân hồi phù sinh.


Dẫu cho
đời có vô tình,
thì ta vẫn tụng
tâm kinh không lời.


Dẫu sinh diệt,
vẫn thảnh thơi,
vì ta cạn mạch
luân hồi hôm nao.


Dẫu cho
đời có thế nào,
trong ta vẫn có
nẻo vào chân như.


Dẫu cho
đời cả sương mù,
tâm ta vẫn sáng giữa phù trần mê.


Dẫu cho
đời vỡ bờ đê,
trong ta vẫn có
đường về chân nguyên.


Đường xưa
rũ sạch bụi phiền,
đường nay rũ sạch
đôi miền có, không.


Trắng thơm
ta có tấm lòng
thương ai phiêu dạt
giữa dòng thế gian…


Thương ai
bỏ nửa thiên đàng
bỏ quên hạt ngọc
trong tàng kinh thơm…


Bỏ bình minh
giữa hoàng hôn,
bỏ linh hồn giữa
càn khôn diệu vời…


Thơ:
HT. Thích Thái Hòa




ht thai hoa-22


DƯƠNG TRẦN


Kính họa bài thơ của HT Thái Hòa



Dương trần ngắm cảnh nương dâu (Bãi bể nương dâu)
Vẫn lòng kiên định chẳng sầu thế gian


Dương trần vốn dĩ rộn ràng
Thì ta cũng vẫn trên đàng dạo chơi


Dương trần ngắm chuyện đầy vơi
Quay vòng lận đận luân hồi quần sinh


Dương trần rõ chuyện hữu tình
Nhưng ta mãi nguyện câu kinh tánh ngời


Dương trần như cuộc dạo chơi
Nhưng luôn khắc kỷ luân hồi xốn xao


Dương trần ta đã đi vào
Bao thời tinh tấn nguyện đào chân như


Dương trần chớ nghĩ mê mù
Trong bùn sen nỡ ao tù chẳng chê


Dương trần lắm nỗi tái tê
Nhưng ta cũng chẳng khen chê như nguyền


Dương trần chốn đọng ưu phiền
Nhưng ta gắng tạo phước điền tuệ thông


Dương trần tựa chiếc thuyền nong
Đều tay chống lái giữa dòng thế gian


Dương trần thảy nguyện chung đàng
Khuyên ai gắng học ngày càng tỏa thơm


Dương trần nào phủ hoàng hôn
Yên bình rạng giữa càn khôn diệu vời.


SG, 20/05/2024
PT. Minh Đạo 






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/05/2019(Xem: 19955)
Mấy ngày qua tin tức thật rùng rợn: Một giáo phái lạ giết người đổ đúc bê tông. A Di Đà Phật con xin chia sẻ bài thơ đến với Tăng Ni và Phật tử gần xa. Cơ duyên lớn một đời theo Phật Mong tu hành giữ trọn đức tin Chuyên tâm nổ lực chính mình Con đường giác ngộ hành trình là đây.
21/05/2019(Xem: 10328)
Phật Pháp chuyên tu đẹp cõi lòng Dứt trừ mê vọng ngộ Tánh Không Xuất nhập hoá duyên tuỳ phương tiện Chuyển hoá nhân sinh chốn bụi hồng
17/05/2019(Xem: 18299)
Thuở xưa có một ông vua Quý yêu công chúa mới vừa sinh ra Nên vua mong muốn thiết tha Con mình mau lớn để mà ngắm trông Vua bèn triệu đến hoàng cung Lương y một vị tiếng lừng khắp nơi
15/05/2019(Xem: 10417)
Mấy ngày nay người con Phật thật hoang mang về một bức hình: Một người ngồi ngang hàng với Đức Phật. Nhìn bức hình TT kính cảm tác bài thơ này để trình lên chư Tôn Đức Tăng Ni và Phật tử gần xa. Đấng Toàn Giác cả một đời cứu khổ Mỗi bước đi Ngài chuyển hoá tha nhân Trời và Người đều quy ngưỡng muôn phần Bậc Xuất Trần ngàn nhà qua một bát.
11/05/2019(Xem: 15544)
Cúi đầu đảnh lễ Phật Đản Sinh Cho con ghi dấu phút tư tình Ân thâm giáo pháp con nguyền thỉnh Trí Nhã luôn cầu sáng tỏa vinh.
11/05/2019(Xem: 9803)
Suy cho cùng! Kiếp đời mang phận nổi trôi Nên chi phiêu lãng mù khơi vạn trùng Không danh, không lợi, điên khùng Bữa no, bữa đói lạ lùng nghiệp duyên
10/05/2019(Xem: 10257)
Có đôi lúc ...thèm nghe lời chỉ dạy, Tự lúc nào ....biến thành đứa bé thơ . Cần chăm sóc..... nhiều nỗi sợ vu vơ, Đến ....rồi ...đi ...vì thiếu nhiều tu tập
08/05/2019(Xem: 11541)
Bôn ba khắp nẻo xa gần Dương Cai lãng tử dừng chân chốn này Thành người hầu cận tại đây Cho viên chức nọ ở ngay trong vùng.
08/05/2019(Xem: 10594)
Kính cảm ơn Thầy đã chia sẻ bức hình quá đẹp. Nhìn bức hình Thầy Nguyên Tạng và Thầy Tâm Ngoạn chụp trong lễ Phật Đản 2634 (2010) tại Chùa Bát Nhã, Miền Nam California, Hoa Kỳ. Con xin viết bài thơ này kính dâng lên hai Thầy nhân mùa Phật Đản 2643 (2019) Hình xưa đã chín năm qua Đạo tình muôn thuở chẳng xa chút nào Nụ cười thân thiết ngọt ngào Con đường hành đạo muôn màu còn đây Cả hai tâm nguyện tròn đầy
06/05/2019(Xem: 10901)
Quê hương mưa nắng hai mùa Có buồng cau chín có chùa quanh năm Có người quét lá âm thầm Dưới màn đêm xuống trăng rằm chiếu soi