Giấc mộng phù sinh (thơ)

25/04/202411:42(Xem: 6177)
Giấc mộng phù sinh (thơ)




phong canh dep




Giấc mộng phù sinh

   

 

Đời như giấc mộng phù sinh

Nửa chừng tỉnh giấc thấy mình đã xa

Một thời phiếm mộng phù hoa

Tàn cơn gió lạnh như là khói sương

Ngẫm nhìn một đoá liên hương

Trầm lao phủ lối tà dương ngược dòng

Hoa yên nhuộm áo nâu sòng

Đường xa tuyết lạnh vân phong cuối mùa

Rơi nhành trúc lặng vườn thưa

Ai đi giữa lối bông đùa tỉnh mê

Tiếng cười sáo lộng hả hê

Vượt dòng tăm tối tan bề đắng cay

Vạn trùng trăm nỗi lầm may

Về trong tỉnh thức như mây nhẹ bồng

Đoạn trừ tiêu ngã, sắc không

Thường sinh một cõi xuôi dòng giác an.


Sàigòn 21/4/2024

An Tường Anh

Võ Đào Phương Trâm

***




Melbourne city




Đừng buồn nhé!

 


Đừng buồn nhé, nở nụ cười mỗi sáng

Bỏ ngoài kia những tán thán khen chê

Bởi lời người như gió thổi sơn khê

Rồi cũng hóa những tàn hương tan vội

 

Đừng buồn nhé dẫu cuộc đời có rối

Hãy bình tâm mở lối để tháo ra

Bỏ xuống đây những gánh nặng hằng hà

Rồi đứng dậy với tâm hồn nhẹ hẫng

 

Đừng buồn nhé dẫu cuộc đời có đắng

Vị đắng kia rồi cũng sẽ tàn phai

Mỗi một ngày nắng sẽ đổi làm hai

Đừng giữ lại những nỗi lòng lạnh lẽo

 

Một đời người đã bao lần khô héo

Những buồn vui hoạn nạn lẫn hơn thua

Đẩy phàm phu trong tham oán dối lừa

Lòng vỡ vụn như sóng ngoài bờ cát

 

Sau đau đớn sẽ là ngày thanh thoát

Chiếc lá xanh tươi mát giữa suối nguồn

Một đời người qua mấy cuộc thảm thương

Mới chợt ước được về nơi tĩnh lặng

 

Người về nhé! ngồi đây và sưởi ấm

Một nhành mây và ngọn nắng cuối mùa

Đã qua rồi những vướng bận hơn thua

Người về dưới mái hiên Chùa thanh vắng

 

Đêm vỗ lại những giấc nồng lành lặn

Rải yêu thương và những hạt từ bi

Nghe chuông lặng, mở tâm hồn an ổn

Bỏ trầm luân và những chuyện tư nghì.


Sàigòn 21/4/2024

An Tường Anh

Võ Đào Phương Trâm



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/09/2024(Xem: 10101)
Mời người về đây tu viện Quảng Đức Xứ Úc hiền hòa Thầy đã dựng xây Mái ấm tâm linh, chở che người con xa xứ Bao bàn tay Phật tử cùng chung xây dựng Quảng Đức, trái tim người bất diệt!
30/08/2024(Xem: 5735)
Quên hết mầu xanh đỏ tím vàng Thấy mình về ngược thuở hồng hoang Vượt lên vô sắc và vô trú Ngoài cả thời gian lẫn không gian. Quên hết tình si dẫu muộn màng Đời ai chẳng hứng chịu trái ngang Duyên đã không tròn đừng lỡ nhịp Đường ai nấy bước kẻo dỡ dang.
29/08/2024(Xem: 9717)
Xin đa tạ tất cả …khi tìm được con đường đã chọn! Nhất là những điều bình dị trong cuộc sống, giúp thư thái an nhiên Hiểu rõ bản thân hơn trong khoảng khắc tịnh yên Liều thuốc tốt cho Tâm khi sử dụng đúng thời đúng lúc!
28/08/2024(Xem: 7745)
Tôi không viết nữa những vần thơ sầu muộn Vì cuộc đời không chỉ có thương đau Cây vẫn thẳng sau cơn giông bão Hoa vẫn nở dù mưa gió phũ phàng Cuối tận cùng tuyệt vọng là tin yêu sáng lạn Giữa muôn trùng nghiệt ngã có một góc bình an
28/08/2024(Xem: 9525)
"Phật pháp thật nhiệm mầu Con cúi đầu đảnh lễ Giấc mơ đã hiện về Thầy quét đi bệnh tật Thân, tâm con an vui Cũng nhờ bác sĩ giỏi Đã hết tâm chữa trị Cùng tất cả y tá Và người thương gần xa Chí tâm thành cầu nguyện
28/08/2024(Xem: 15925)
Đạo Phật giáo là nơi cứu khổ Độ chúng-sanh không bỏ một ai Lòng thương yêu khắp nhân-loài Không hề muốn thấy một ai khổ trần Đường chơn-chánh trên hơn tất cả Nẻo nhiệm-mầu chẳng có chi bì Muốn người rõ tánh từ-bi Cho nên Phật bảo con đi khuyên đời
24/08/2024(Xem: 6943)
Chính bản thân bạn, sáng tạo bước đầu của sự thay đổi Bằng sự nỗ lực, dũng cảm, phấn đấu, kiên trì Tự tiến dần trên con đường cứu thoát diệu kỳ Nghiệp ai người đó lãnh, không ai có thể giải giùm được!
23/08/2024(Xem: 10064)
Núi rừng xưa ảm đạm Nương rẫy khóc nhọc nhằn Đời vô minh sầu thảm Thoát sao được bần hàn? Rồi trời quang mây tạnh Cây cỏ réo trăm hoa Lửa hồng xua hoang lạnh Ấm vùng sâu chốn xa
21/08/2024(Xem: 15927)
Thơ Chuyển Ngữ - Khu vườn của Mẹ tôi - My Mother's garden
17/08/2024(Xem: 13131)
Gió lộng mưa giăng tháng Bảy về, Xa rồi bóng Mẹ… những ngày thê. Âm thầm sinh dưỡng như trời bể Lặng lẽ chan hòa tựa thủy khê. Chịu thiệt nuôi con nào lúc kể, Sống hiền với xóm chẳng đường chê. Nhà không Người, vắng tìm đâu dễ, Nhận cả ân thâm, hiếu nghĩa kề.