Giấc mộng phù sinh (thơ)

25/04/202411:42(Xem: 5337)
Giấc mộng phù sinh (thơ)




phong canh dep




Giấc mộng phù sinh

   

 

Đời như giấc mộng phù sinh

Nửa chừng tỉnh giấc thấy mình đã xa

Một thời phiếm mộng phù hoa

Tàn cơn gió lạnh như là khói sương

Ngẫm nhìn một đoá liên hương

Trầm lao phủ lối tà dương ngược dòng

Hoa yên nhuộm áo nâu sòng

Đường xa tuyết lạnh vân phong cuối mùa

Rơi nhành trúc lặng vườn thưa

Ai đi giữa lối bông đùa tỉnh mê

Tiếng cười sáo lộng hả hê

Vượt dòng tăm tối tan bề đắng cay

Vạn trùng trăm nỗi lầm may

Về trong tỉnh thức như mây nhẹ bồng

Đoạn trừ tiêu ngã, sắc không

Thường sinh một cõi xuôi dòng giác an.


Sàigòn 21/4/2024

An Tường Anh

Võ Đào Phương Trâm

***




Melbourne city




Đừng buồn nhé!

 


Đừng buồn nhé, nở nụ cười mỗi sáng

Bỏ ngoài kia những tán thán khen chê

Bởi lời người như gió thổi sơn khê

Rồi cũng hóa những tàn hương tan vội

 

Đừng buồn nhé dẫu cuộc đời có rối

Hãy bình tâm mở lối để tháo ra

Bỏ xuống đây những gánh nặng hằng hà

Rồi đứng dậy với tâm hồn nhẹ hẫng

 

Đừng buồn nhé dẫu cuộc đời có đắng

Vị đắng kia rồi cũng sẽ tàn phai

Mỗi một ngày nắng sẽ đổi làm hai

Đừng giữ lại những nỗi lòng lạnh lẽo

 

Một đời người đã bao lần khô héo

Những buồn vui hoạn nạn lẫn hơn thua

Đẩy phàm phu trong tham oán dối lừa

Lòng vỡ vụn như sóng ngoài bờ cát

 

Sau đau đớn sẽ là ngày thanh thoát

Chiếc lá xanh tươi mát giữa suối nguồn

Một đời người qua mấy cuộc thảm thương

Mới chợt ước được về nơi tĩnh lặng

 

Người về nhé! ngồi đây và sưởi ấm

Một nhành mây và ngọn nắng cuối mùa

Đã qua rồi những vướng bận hơn thua

Người về dưới mái hiên Chùa thanh vắng

 

Đêm vỗ lại những giấc nồng lành lặn

Rải yêu thương và những hạt từ bi

Nghe chuông lặng, mở tâm hồn an ổn

Bỏ trầm luân và những chuyện tư nghì.


Sàigòn 21/4/2024

An Tường Anh

Võ Đào Phương Trâm



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/06/2024(Xem: 6297)
Cuối xuân, Phật Việt gặp “tai bay” Quay quắt lòng buông tiếng thở dài Cám cảnh tình nhà đau nỗi đạo Xót xa quê mẹ lệ bi ai. Thương quá Việt Nam đất nước tôi Bốn nghìn năm văn hiến tinh khôi Thiêng liêng Phật Giáo hồn dân tộc Hai thế kỷ hơn rạng giống nòi.
21/06/2024(Xem: 6083)
Ngày mẹ đi! Nắng vàng xóm nhỏ Ngày mẹ đi! Mây lặng ngừng trôi Ngày mẹ đi! Rũ buồn hoa cỏ Ngày mẹ đi! Nức nở than ôi. Ngày mẹ đi! Máu nhuộm tuổi thơ Ngày mẹ đi! Lạc lõng bơ vơ Lòng mẹ đau phút giây vĩnh biệt Tức tưởi, nghẹn ngào, sầu vô bờ.
21/06/2024(Xem: 16672)
Trong lúc dọn dẹp lại thư viện kinh sách bé nhỏ của mình, người viết vừa nâng niu, vừa bâng khuâng xao xuyến khi nhìn kỹ lại hơn 50 tác phẩm được biên soạn bằng chính năng lực, trí tuệ của quý danh tăng của thế kỷ 20 -21 đã ký tặng( mà người viết cho đấy là sách giáo khoa hàn lâm về Phật Giáo ) với những dòng chữ thật trân quý đầy tinh thần nhân văn cao cả của lý tưởng, lại mang đậm các giá trị đạo đức truyền thống trong Phật Giáo mà trong suốt đời tu học, khoảng 10 năm gần đây người viết mới được tiếp xúc những bậc hiền triết này.
19/06/2024(Xem: 9968)
Những vật tầm thường như dép , tất , thảm Lúc còn mới, khi hết sử dụng được đều giống nhau Nhưng chúng không có cảm xúc nên chẳng khổ đau Chỉ có con người mãi phiền não vì chấp thủ!
17/06/2024(Xem: 5454)
Y vàng thanh thoát chốn chùa chiền, Tỏa sáng niềm tin tỏa ánh thiêng Pháp lữ huân tu nền định tuệ Tăng thân trưởng dưỡng giới hương thiền An Cư thúc liễm ngời hoa giác Kiết Hạ tu trì rạng sắc liên Khắp cõi trời người đều hoan hỷ Như Lai Sứ Giả đạo châu viên.
14/06/2024(Xem: 8059)
Kìa hoa lá đượm ngát hương Phật đản Mỗi lòng riêng còn bảng lảng sương mờ? Nơi xứ người dỗi mưa nắng bâng quơ Trông đất mẹ nghe thẫn thờ mấy đỗi! Hỡi mây bay, bởi vì dâu nên nỗi? Gió thoảng ơi, ai đưa lối dẫn đường? Hai nghìn năm Đạo pháp và quê hương Thời công nghệ bỗng “tứ phương thọ tiễn”!
12/06/2024(Xem: 5742)
Hôm nay ngay giờ luận văn Đề tài cô viết trên bảng Tả chân dung kể tình thương Người cha em thường yêu kính. Bạn học an vui tươi tỉnh Riêng con cắn bút đắn đo Từ nhỏ chỉ sống với mẹ Ôi quá khó một đề văn.
05/06/2024(Xem: 6196)
Nẻo đường sư đi thanh tịnh Thiêng liêng toả bóng bồ đề Quen rồi nắng chang mưa lạnh Nhẹ tênh sớm tối đi, về... Nẻo đường người đi khúc khuỷu Mang mang phiền não gập ghềnh Chuyện đời không cho chân nghỉ
05/06/2024(Xem: 5783)
Con ơi! Nhớ lời mẹ dạy Sau nầy khôn lớn nên người Lòng dạ thẳng ngay gìn giữ Lý tưởng cao cả vì đời.