Cội Nguồn (thơ)

12/03/202409:41(Xem: 6341)
Cội Nguồn (thơ)

 
que huong


Cội Nguồn

 

Đây dòng sông thanh

Như tấm thảm xanh

Đưa người về cội

Ngày tháng yên lành.

 

Giọt sương tinh nguyên

Chân dung mẹ hiền

Ngọt ngào hương sữa

Mẫu tử tình thiêng.

 

Chim bay giữa trời

Hoài bão đầy vơi

Tấm lòng trinh bạch

Nhuốm bạc bụi đời.

 

Mây êm đềm trôi

Về miền xa xôi

Quê hương réo gọi

Rã rời hồn tôi.

 

Ai hát bên sông

Thương người đợi mong

Nửa đời hiu quạnh

Về đâu đêm Đông!?

 

Trí Lạc


chua mot cot

 

Nguồn Cội

 

Hạc bay về chốn thiên đường

Người ngồi tự tại bốn phương gió về

Hạc bay thôi hết đam mê

Chỉ còn nguồn cội con đê tre làng

Đồi hồng cát lượn ngút ngàn

Sông xanh lấp lánh muôn vàn ánh sao

Chú mục đồng kéo mo cau

Mình trâu ngất ngưởng diều cao giữa trời

Cô thôn nữ mỉm miệng cười

Chừng như tiếng sáo chơi vơi gợi mời

Áo bà ba cô khoe đời

Mặn mà chất phác rạng ngời tình quê

Anh nông phu bên bờ đê

Vững tay cuốc mạnh tràn trề sức trai

Mồ hôi đổ dưới nắng mai

Thấm vào mạch đất tương lai vun bồi

Mây trôi thơ thẩn trên đồi

Giọng hồ êm ái bồi hồi ngất ngây

Vài bô lão dưới bóng cây

Quanh bàn tiệc nhỏ vui vầy chuyện xưa

Một đời giãi nắng dầm mưa

Thức khuya dậy sớm đậu dưa bắp cà

Yêu thương nắng sớm chiều tà

Mái tranh vách đất tiếng gà canh ba

Khuyên con cháu sống thật thà

Đất cha phải quý ruộng nhà phải trông

Mai này lúa chín đầy đồng

Dưới trăng múa hát trời không phụ người

Trời người không thể tách rời

Cũng như nguồn cội với người bất phân.

 

Trí Lạc

 


vn map

Tôi Là Người Việt Nam

 

Tôi là tôi, rất thực

Một người Việt Nam

Luân lưu dòng máu rồng tiên

Chào đời giữa binh lửa oan khiên

Lớn khôn nhờ lời ru mật đắng của mẹ hiền

Tâm dưỡng nuôi từ khí thiêng

Ung đúc hơn mấy ngàn năm văn hiến

Thương quê hương

Thương kiếp người giãi nắng dầm sương

Tuổi thanh xuân vàng theo chính chiến

Trơ trọi lạc lõng như chiếc lá bên đường

Mộng chinh nhân vỡ tan tành

Cơn hồng thủy, cờ màu đỏ giang sơn

Lưu lạc tha phương

Ôm nỗi sầu viễn xứ

Làm thân lãng tử bạc đầu xanh.

 

                      *

                     **

 

Tôi không phải là thi nhân

Cũng chẳng là nhà văn

Tôi chỉ là một kẻ cuồng si

Trong giây phút

Hoa lòng bừng nở tỏa hương với gió trăng

Nghe tiếng đàn trầm bổng mà nhớ thương

Nhìn mưa bay hắt hiu chạnh lòng khóc mẹ

Ngắm sông xanh hoài vọng cố hương

Một ngày

Lửa hạ rực cháy xương phủ trắng đường

Trong khoảnh khắc

Hồn rung rẩy

Huyết lệ tràn trang giấy.

 

                         *

                        **

 

Tôi chẳng phải là phù thủy

Có phép mầu biến hóa vạn năng

Tôi chỉ là một tên ngông cuồng ngổ ngáo

Tự ban cho mình một đặc quyền: nhận và tặng

Tôi nhận hết nhọc nhằn đau khổ

Cùng thiệt thòi thua lỗ

Ướp mật gia hương vị

Tặng lại cho đời những bông hoa kiều mỹ

Dị kỳ

Giữa vườn hoa muôn sắc muôn hương

Cho đời bớt bi thương.

 

                               *

                              **

 

Tôi là tôi, rất thực

Một người Việt Nam.

 

Trí Lạc

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/08/2011(Xem: 27637)
"TámTiết thơ giúp tập luyện Tâm thức"là tựa của một bài thơ ngắn do một nhà sư Tây Tạng là Guéshé Langri Tangpa (1054-1123) trước tác với chủ đích giúp phát huy tinh thần giác ngộ qua phép thiền định về hoán chuyển giữa ta và người khác, (một phép thiền định rất phổ thông của Phật giáo Tây Tạng: đó là cách tự nguyện xin được nhận về phần mình tất cả khổ đau của người khác, và trao lại cho họ tất cả những gì đạo hạnh của mình), và xem đấy là mục đích cao cả nhất trong cuộc sống của chính mình... Từ bi là một phản ứng của tâm thức khi nó không thể chịu đựng nổi trước những cảnh khổ đau của người khác và phát lộ những ước nguyện mãnh liệt...
31/07/2011(Xem: 14989)
Làn tóc rối trải dài trên thềm vắng Trăng có về, ngây ngất bức thảm hoang Người lữ hành trên đường đời cô quạnh Từng bước chân nghe nặng nỗi vô thường
31/07/2011(Xem: 15435)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.
31/07/2011(Xem: 14864)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 28610)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 14454)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 14260)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 13557)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14724)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13551)
Trầm mặc lầu hương (thơ)